Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3134 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 17
tan họp

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi ngơ ngơ ngác ngác ngồi ở một bên, cho đến khi Mộc Cẩn Hiền nói: "Nếu như mọi người không có chuyện gì, vậy hội nghị đến đây kết thúc." mới dần dần phục hồi tinh thần lại.

Ánh mắt Trác Hạo Hi yên lặng nhìn Mộc Cẩn Hiền, có chút bối rối.

"Thế nào, Trác bộ trưởng có lời muốn nói?" Mộc Cẩn Hiền mười ngón tay giao nhau mà hỏi thăm.

Trác Hạo Hi vội vàng lắc đầu, "Không, tôi không có gì muốn nói." Nếu như muốn cậu phát biểu một chút về cảm nghĩ được nhận chức, cậu thật đúng là không biết phải nói gì.

"Vậy tan họp đi." Mộc Cẩn Hiền nói.

Trác Hạo Hi có chút mệt mỏi, cuối cùng cũng kết thúc, trong đầu Trác Hạo Hi là một đoàn mơ hồ, kỳ thật cũng không có gì, cậu có thể uống xì dầu, đánh chiếm hầm cầu mà không cần ị ra phân hay không a!

Cậu có thể đem mọi chuyện đều giao cho người khác làm hay không! Thói đời không phải là lớn sai khiến nhỏ, nhỏ sai khiến nhỏ hơn sao? Cậu tốt xấu cũng là bộ trưởng nha! Mặc dù bị Mộc Cẩn Hiền hỗn đản này đè đầu, dưới tay hắn hẳn là còn có phó bộ, dưới phó bộ còn có phía cán sự, cậu hẳn là có thể vụng trộm lười.

Bên trong phòng họp mọi người lục đục đi ra ngoài, Trác Hạo Hi còn đang ngẩn người, Trác Hạo Hi ngẩng đầu, mới phát hiện người cũng đã đi hết.

Mộc Cẩn Hiền đi tới cửa, giống như là nhớ tới cái gì đó, đối Trác Hạo Hi cười đến sáng sủa một tiếng, "Đúng rồi, tháng sau có tiệc dạ hội, chủ yếu là các người trong bộ vui chơi giải trí phụ trách, cậu muốn khi nào bắt đầu chuẩn bị."

Trác Hạo Hi mở to mắt, có chút khó tin mà nhìn Mộc Cẩn Hiền, như thế rất tổn hại nha! Tốt xấu cũng chờ cậu thong thả lại sức rồi hẳng nói! Tại sao có thể như vậy, Trác Hạo Hi đang muốn chửi ầm lên, mới phát hiện trong phòng họp lớn như vậy, chỉ còn sót lại một mình cậu. Mộc Cẩn Hiền là tên hỗn đản, dám tính kế cậu.

Ai, ai, ai, tại sao lại không có ai đem số liên lạc của người bộ vui chơi giải trí cho cậu, có phải hay không như thế a!

Mộc Cẩn Hiền xong tiết học, đi ra phòng học, mới phát hiện Trác Hạo Hi đầy mắt tức giận chờ ở bên ngoài phòng học, biểu tình như hưng sư vấn tội*, "Hạo Hi, sao vậy? Sắc mặt lại khó coi như vậy."

(*) Hưng sư vấn tội, nghĩa là phát động (dẫn) quân đội đến để lên án, hỏi tội đối phương. Nó còn chỉ việc, khi một người tức giận tập hợp một đám người đi tới trước cửa chất vấn và "xử lý" đối thủ.:lau mồ hôi hột.

Phí lời ném bao lớn cục diện rối rắm cho cậu, sắc mặt cậu có thể không khó coi sao?

"Vì cái gì anh không nói cho tôi sớm một chút rằng mỗi người trong bộ vui chơi giải trí phải chịu trách nhiệm tổ chức phần biểu diễn." Nếu như cậu biết, cậu mới không hướng trên họng súng mà đụng tới.

Mộc Cẩn Hiền cười nhạt một tiếng, "Mỗi bộ môn, đương nhiên đều có mỗi trách nhiệm về bộ môn đó, Hạo Hi, tôi vẫn cảm thấy cậu là người rất có tài, chỉ là chưa đi đến sân khấu phù hợp với cậu, Hạo Hi cậu nhất định có thể làm tốt!" Mộc Cẩn Hiền vươn tay vỗ vỗ bả vai Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi sắc mặt khó coi nhìn Mộc Cẩn Hiền, Mộc Cẩn Hiền vẫn cảm thấy cậu rất có tài? Gia hỏa này có lẽ sẽ nhận được giải trò đùa quốc tế đi.

"Hạo Hi, cậu có phải cảm thấy khó chịu chỗ nào hay không?" Mộc Cẩn Hiền có chút lo lắng mà hỏi thăm.

"Tôi thấy khó chịu, vô cùng khó chịu, Mộc Cẩn Hiền, anh chắc rằng không phải là vì cười nhạo tôi?" Trác Hạo Hi ngẩng đầu lên, có chút tức giận hỏi.

Mộc Cẩn Hiền vô tội giang tay ra, "Hạo Hi, cậu tại sao có thể hiểu lầm tôi như vậy? Tôi là thật lòng thật tâm muốn cho cậu một cơ hội phát huy tài năng."

Trác Hạo Hi hung hăng trừng Mộc Cẩn Hiền một cái, nghênh ngang rời đi, cậu là bị điên, mới chờ Mộc Cẩn Hiền bên ngoài phòng học, chờ hắn tận hai tiết, quả nhiên là ăn nhiều chết no, loại người như Mộc Cẩn Hiền biết nói tiếng người sao? Biết sao?

Mộc Cẩn Hiền nhìn bóng lưng Trác Hạo Hi rời đi, đẩy kính mắt trên sống mũi, lộ ra một nụ cười âm hiểm, thu dọn đồ đạc, đi ra ngoài.

Trác Hạo Hi nổi giận đùng đùng đi ra ngoài, Mộc Cẩn Hiền đáng chết, không phải chỉ là từng người phải biểu diễn sao? Chưa ăn thịt heo, còn chưa từng nhìn thấy heo chạy hay sao! Lão tử liều mạng!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »