Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3068 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 29
đi ra ngoài gặp quỷ

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi che miệng, ông trời a! Cậu mới nói gì vậy? Chẳng lẽ là do ma quỷ thúc đẩy, quả nhiên một chút cũng không sai, cậu đây là thế nào? Thế mà nói với Mộc Cẩn Hiền như vậy.

Xong, xong rồi, quen biết Mộc Cẩn Hiền nhiều năm như vậy, Trác Hạo Hi đương nhiên biết Mộc Cẩn Hiền người này, nhìn trang nhã văn minh, nhưng trên thực tế bụng dạ hẹp hòi, nhìn Mộc Cẩn Hiền hiện tại trưng ra bộ mặt dì ghẻ, đột nhiên Trác Hạo Hi có cảm giác tương lai hoàn toàn u ám.

Khóe miệng Mộc Cẩn Hiền co giật lên xuống, bên trong đôi mắt tràn ngập hung ác.

Gió hô hô thổi, Trác Hạo Hi phát hiện tiếng kêu to của côn trùng hình như biến mất, dường như đang vì cậu mà mặc niệm.

Trác Hạo Hi nuốt nước miếng một cái, âm thầm cổ vũ cho mình, trong lòng âm thầm nghĩ: Đừng sợ, đem Mộc Cẩn Hiền thành mâm đồ ăn là được rồi, Trác Hạo Hi có chút bi ai phát hiện, nếu như cậu đem Mộc Cẩn Hiền thành mâm đồ ăn, cũng là ăn đồ ăn nuốt không trôi.

Trác Hạo Hi nắm lấy áo sơ mi trên người, mới phát hiện làm như thế, dường như cũng chẳng ăn thua gì.

Trác Hạo Hi đột nhiên phát hiện, cậu chỉ nghĩ muốn khoác áo khoác lên người Trịnh Hiểu Hiểu, nhưng thực ra, không nên cũng chính là không nên, lần sau đánh chết cũng không làm bộ làm tịch. Mình vốn là không thích con gái, lấy lòng nữ sinh căn bản chính là đang lãng phí thời gian, lãng phí tinh lực.

Mộc Cẩn Hiền đi trước một bước, trên mặt mang nụ cười xán lạn, nụ cười kia mang theo điểm âm tà tàn nhẫn, khiến Mộc Cẩn Hiền nhìn có loại mị lực kỳ dị, chỉ tiếc, Trác Hạo Hi ruột đều xoắn xuýt quấy thành một khối, không rảnh để thưởng thức.

Trác Hạo Hi kìm lòng không đặng lui lại, vẫn là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Mộc Cẩn Hiền cười xán lạn như thế, xán lạn đến nổi làm cậu có loại cảm giác sắp long trời lở đât.

"Cái kia, thật ra thì, tôi chỉ là nói đùa." Trác Hạo Hi có chút bất an giải thích. "Cái kia, thực ra, là do tôi không tốt, tôi thực xin lỗi."

"Nói đi! Nói tiếp đi." Mộc Cẩn Hiền khoanh tay đứng nhìn Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi vẻ mặt đau khổ, có chút lấy lòng hướng phía Mộc Cẩn Hiền cười cười, Mộc Cẩn Hiền không hề bị lay động mà nhìn Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi có chút xoắn xuýt mà cúi thấp đầu, trước kia cậu rốt cuộc là sao vậy? Chọc ai không chọc, lại chọc tên biến thái như Mộc Cẩn Hiền này.

Trác Hạo Hi phồng má, thở ra một hơi, "Học trưởng, anh có thể nhường một chút đường hay không, tôi có chút lạnh, muốn về ký túc xá đi ngủ."

Ánh mắt Mộc Cẩn Hiền lạnh lùng nhìn Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi kiên trì hướng phía trước đi tới, cậu thật sự thấy lạnh quá, hết tinh lực lại phải tiếp tên Mộc Cẩn Hiền dông dài.

Trác Hạo Hi mở rộng bước chân hướng phía trước đi, phía sau truyền đến thanh âm hổn hển tức giận của Mộc Cẩn Hiền, "Trác Hạo Hi, cậu có gan."

Trác Hạo Hi nghe được tiếng rống Mộc Cẩn Hiền, lập tức đau chân.

Trác Hạo Hi đau hít một hơi thật sâu, nhận ra xui xẻo đi ra ngoài giẫm cứt chó, uống miếng nước lạnh đều tê răng, gặp phải Mộc Cẩn Hiền mọi chuyện xui xẻo đều sẽ xảy ra.

Mộc Cẩn Hiền sầm mặt lại, sải bước hướng Trác Hạo Hi đi tới, nghe được tiếng bước chân phía sau truyền đến, Trác Hạo Hi kìm lòng không đặng muốn trốn, chỉ là chân đau, nếu lộn nhào lên phía trước, khó tránh khỏi có chút mất mặt, cho nên Trác Hạo Hi cam chịu chờ Mộc Cẩn Hiền đi tới.

Ánh mắt Mộc Cẩn Hiền nóng bỏng nhìn chằm chằm vào Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi bị ánh mắt nóng hừng hực của Mộc Cẩn Hiền nhìn có chút luống cuống.

"Học trưởng." Trác Hạo Hi thấp giọng kêu.

"Cẩn Hiền, trước đây cậu đều gọi tôi như vậy." Mộc Cẩn Hiền sửa lại. . Ngôn Tình Hay

Trác Hạo Hi nhìn Mộc Cẩn Hiền, có chút không hiểu nổi, Mộc Cẩn Hiền đang có ý gì, Mộc Cẩn Hiền cởi áo khoác xuống, choàng trên người Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi kinh ngạc suýt chút nữa đem con mắt đều trừng ra ngoài.

"Đi lên." Mộc Cẩn Hiền ngữ điệu lạnh lùng nói.

Trác Hạo Hi nháy mắt một cái, có chút ngơ ngác ngây ngốc nhìn Mộc Cẩn Hiền, "Đi đâu?"

Mộc Cẩn Hiền căm giận trừng mắt nhìn Trác Hạo Hi, "Lên trên lưng tôi, tôi cõng cậu về ký túc xá."

"Cái này không tốt lắm đâu." Trác Hạo Hi có chút khó xử mà nói.

Mộc Cẩn Hiền bất động thanh sắc nghiến răng, "Cậu rốt cuộc có lên hay không."

Trác Hạo Hi có chút nhăn nhó mà nhìn Mộc Cẩn Hiền, "Nhưng mà, tôi rất nặng."

Mộc Cẩn Hiền khóe miệng kéo xuống, lành lạnh mà nói: "Tôi không chê cậu."

Trác Hạo Hi nằm ở trên lưng Mộc Cẩn Hiền, hắt hơi một cái, "Nán lại hóng gió hơi lâu, hình như bị cảm, chảy nước mũi, lỡ dính trên người anh rồi..."

Mộc Cẩn Hiền: "..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »