Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3090 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 31
vu oan giá họa

❊ ❊ ❊

Thời điểm Mộc Cẩn Hiền cảm thấy đầu lưỡi sắp gặp nguy hiểm co lại rất nhanh, nhưng nhanh cũng không nhanh hơn tốc độ lúc hai hàng răng trên dưới Trác Hạo Hi khép lại, bởi vậy Mộc Cẩn Hiền bị cắn.

Mộc Cẩn Hiền che lấy miệng của mình, thần sắc có chút dữ tợn nhìn Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi vô tội nhìn Mộc Cẩn Hiền, vẻ mặt muốn bao nhiêu thuần khiết, liền có bấy nhiêu thuần khiết.

"Cậu... Dám... Cắn... Tôi?" Mộc Cẩn Hiền có chút tức giận thở hổn hển mà nói, bởi vì đầu lưỡi bị thương, Mộc Cẩn Hiền nói chuyện có chút vụn vặt. Mộc Cẩn Hiền tràn đầy phẫn hận nhìn Trác Hạo Hi, đáng chết, người này lại dám cắn hắn?

Trác Hạo Hi có chút xấu hổ cười cười, cắn cũng đã cắn, cậu còn cách khác sao? Cậu cũng không thể đem lưỡi của mình đưa đến miệng Mộc Cẩn Hiền để hắn cắn lại được. Cậu chưa ngu xuẩn đến mức đem lưỡi đưa đến chỗ nguy hiểm như vậy.

Trác Hạo Hi xoa xoa tay, vô cùng ngượng ngùng nhìn Mộc Cẩn Hiền, có chút áy náy mà nói: "Kỳ thật tôi không phải cố ý, hơn nữa là do tự anh đưa tới cửa." Ngu sao mà không cắn?

Mộc Cẩn Hiền cau mày thật chặt, cười lạnh nhìn Trác Hạo Hi. Mình đưa tới cửa? Mộc Cẩn Hiền bị câu nói kia chọc tức cười, thì ra hắn bị cắn như vậy là đáng đời!

Trác Hạo Hi bị ánh mắt Mộc Cẩn Hiền nhìn đến toàn thân run rẩy, bên trong miệng còn có máu trên đầu lưỡi Mộc Cẩn Hiền để lại, trong lúc nhất thời Trác Hạo Hi cũng không biết là nên nuốt xuống hay là phun ra.

Nếu như phun ra, Mộc Cẩn Hiền nhất định sẽ nổi giận với cậu, nói không chừng sẽ trực tiếp vung nắm đấm với cậu, nhưng nếu không phun, lỡ như máu trong người cẩn hiền có virus thì làm sao bây giờ? Cậu trước đây không cảm thấy, hiện tại xem xét, đã cảm thấy Mộc Cẩn Hiền người này một bộ rất có bệnh.

Bình thường nghe người ta nói cắn lưỡi tự vận, Mộc Cẩn Hiền sẽ không phải bị cậu khẽ cắn rồi chết đi, trên TV thật nhiều người đều chết như thế, còn chết vô cùng dứt khoát.

Trác Hạo Hi đối mặt Mộc Cẩn Hiền đánh giá, rất tốt, vẫn còn cười ra tiếng, hẳn là còn chưa chết, hơn nữa Mộc Cẩn Hiền tai họa này, nếu như chết dễ dàng như vậy, cũng không phải tai họa đi, Trác Hạo Hi lập tức yên tâm.

Mộc Cẩn Hiền nhìn mặt mũi Trác Hạo Hi tràn đầy không quan tâm, lập tức lên cơn giận dữ, "Hạo Hi, cậu đang suy nghĩ gì đấy?"

Trác Hạo Hi lắc đầu, "Không có!" Nếu như cậu nói với Mộc Cẩn Hiền, cậu đang nghĩ Mộc Cẩn Hiền có thể giống những thiếu nữ trong sạch, cắn lưỡi tự vận chết đi không, Mộc Cẩn Hiền có thể sẽ xông lại bóp chết cậu nha!

Mộc Cẩn Hiền đối Trác Hạo Hi cười cười, có chút khinh miệt nói: "Hạo Hi, cậu không thích hợp nói dối, lúc cậu nói dối, sẽ không ngừng nháy mắt."

Trác Hạo Hi mở to hai mắt nhìn thẳng vào Mộc Cẩn Hiền, "Không có nha! Tôi vẫn luôn thích nháy mắt, anh cũng biết đấy, nơi này gió thổi lớn như thế, nên mắt tôi có lẽ bị côn trùng bay vào."

Mộc Cẩn Hiền híp mắt, khóe miệng trào phúng dâng lên, "Đừng nói láo với tôi, cậu không lừa được tôi, Hạo Hi, nếu như mắt cậu bị côn trùng bay vào, vậy bây giờ mắt cậu trợn lớn như thế nhằm tố cáo cái gì?"

Trác Hạo Hi rũ xuống cánh tay, ánh mắt lạnh lùng trừng mắt Mộc Cẩn Hiền, ngón tay nhẹ nhàng nâng lên, "Láo cái nồn, nhìn ra rồi thì sao? Tôi muốn lừa anh thì lừa anh, anh cho rằng anh là ai vậy! Anh là cha tôi chắc? Anh chẳng là cái thá gì mà tôi không dám lừa anh, tôi lừa anh, là cho anh mặt mũi, còn không biết tốt xấu."

Trác Hạo Hi chống nạnh, "Nói cho anh biết, bị cắn đó là do anh tự tìm đến, anh trách ai! Trách tôi sao? Anh cho rằng anh là con gái có miệng anh đào nhỏ nhắn, khiến người ta thương hương tiếc ngọc hả? Người anh lớn như vậy, da dày thịt béo, bị cắn mấy lần cũng có chẳng có gì, dù sao cắn cũng không chết, anh còn không có đánh răng, anh cho rằng miệng của anh rất thơm sao."

Trác Hạo Hi hít một hơi thật sâu, thà chết chứ không chịu khuất phục mà nhìn Mộc Cẩn Hiền.

Mộc Cẩn Hiền một phát đem Trác Hạo Hi đẩy lên trên cây, sắc mặt dữ tợn vô cùng nói: "Trác Hạo Hi, cậu có gan!"

Trác Hạo Hi hai mắt lưng tròng, lực tay Mộc Cẩn Hiền cũng không phải bình thường, cậu bị đẩy như thế, ngày mai tỉnh lại, có thể sẽ thấy được một mảnh máu ứ đọng trên lưng, Trác Hạo Hi hít mũi một cái, ngẫm lại đều cảm thấy mình thật đáng thương.

Mộc Cẩn Hiền nhìn bộ dáng Trác Hạo Hi nước mắt rưng rưng, lửa giận trong lòng giảm xuống tới mấy phần, mặt lạnh hỏi: "Biết sai rồi?"

Trác Hạo Hi gật đầu, "Biết, biết." Có chút không giống đàn ông, nhưng từ đó cậu cũng biết rằng đàn ông so với phụ nữ thì càng không thể đắc tội.

"Biết thì tốt." Mộc Cẩn Hiền buông lỏng cổ tay bị bóp của Trác Hạo Hi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »