Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3080 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 100
ăn cơm

❊ ❊ ❊

Lạc Hoài An xoay người lại, thì bị Tiêu Dật đứng phía sau làm giật mình: "Cậu đứng sau lưng tôi sao không nói? Không nghe tôi đang gọi cậu hả? Chẳng lẽ cậu muốn hù chết tôi mới vừa lòng?"

Tiêu Dật đẩy kính, cười cười xin lỗi Lạc Hoài An: "Ngại quá, anh gọi tôi à?"

Y chống nạnh, khinh bỉ trách móc: "Cậu lớn đầu vậy rồi, mà còn không biết tự nhìn ra sao? Trong phòng này chỉ có mỗi cậu đeo kính, thì tôi gọi bốn mắt không phải cậu thì gọi ai?"

Tiêu Dật uất ức sờ mũi nói: "Tôi tên là Tiêu Dật."

Lạc Hoài An kinh ngạc nhìn Tiêu Dật, ghét bỏ mà nhíu mày: "Cậu cũng họ Tiêu? Cũng là nhà họ Tiêu?"

Tiêu Dật gật gật đầu: "Tôi là em họ của Tiêu Sở."

Lạc Hoài An như đã hiểu ra rồi gật đầu: "Bởi vậy hỏi sao tôi nhìn cậu lại cảm thấy ngứa mắt, thì ra cậu và anh ta là người cùng một nhà! Quả nhiên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, nên cả hai y chang nhau."

Tiêu Dật quay đầu nhìn Tiêu Sở, hắn khoanh tay không nói một lời.

Lạc Hoài An ngồi trên bàn ăn nhìn hai người: "Cơm đâu? Thức ăn của tù nhân đâu? Mấy người độc ác muốn tra tấn tù nhân hả?"

Tiêu Dật cười giả lả: "Lạc tiên sinh đang nói gì vậy? Sao lại so mình với tù nhân chứ."

Lạc Hoài An nở nụ cười: "Cũng đúng, tính ra tôi còn khá hơn tù nhân tí, nếu tâm trạng của đại ca Tiêu Sở tốt thì tôi còn có thể đi hóng gió xíu nữa mà."

Tiêu Sở bất đắc dĩ thở dài: "Chờ em ổn rồi thì em muốn đi đâu thì anh đi với em."

Lạc Hoài An cười giễu: "Tiêu thiếu gia cũng biết điều ghê, tôi muốn tán gái ở quán bar, rồi anh định đứng kế bên giúp tôi canh chừng hay gì?"

Sắc mặt Tiêu Sở hơi thay đổi, quay mặt sang chỗ khác, y cũng chẳng buồn nói tới nữa: "Này bốn mắt, ăn cơm được chưa?"

Tiêu Sở cắn răng: "Chỉ cần em vui là được."

Lạc Hoài An ngẩng đầu lên mới nhận ra hắn đang trả lời câu nói kia của mình "Tôi muốn đi quán bar tán gái, anh chịu đứng kế bên canh chừng giúp tôi?"

Y không kìm lòng được nhếch miệng, Tiêu đại ca thật hào phóng quá: " Được, nếu thật sự đến lúc đó, tôi cũng không cần anh đi cùng, anh mà đứng cạnh làm bóng đèn sẽ rất mất hứng."

Tiêu Sở nhìn Lạc Hoài An rồi cúi đầu, y chống cằm, như nhớ ra được gì đó: "Đúng rồi, Tịch Vân đâu rồi nhỉ? Sao nãy giờ không thấy, đừng nói là Tiêu đại ca bắt cóc người ta rồi nha?"

Tiêu Sở nhìn Lạc Hoài An bĩnh tĩnh giải thích: "Anh đưa em ấy về Tịch gia rồi, nếu em muốn em ấy tới đây, thì để anh gọi em ấy tới đây với em."

Lạc Hoài An hừ nhẹ: "Đến đây với tôi à? Muốn kêu tới đây làm gì? Chẳng lẽ anh còn không sợ kiêng kỵ sao? Vía tôi rất nặng đấy, tốt nhất Tiêu tiên sinh nên cầu nguyện mạng của anh lớn đi, chứ nếu tôi có khắc chết anh thì đừng có đổ lỗi cho tôi."

Tiêu Sở cúi đầu: "Em đừng nói như vậy."

Lạc Hoài An gật gật đầu: "Đúng rồi, sao tôi có thể khắc được anh chứ, vía của Tiêu thiếu gia mới nặng nhất, cho nên anh tránh xa tôi ra đi, khắc tinh khắc tinh, anh khắc tôi mới đúng, mỗi lần gặp anh là chẳng gặp được chuyện gì tốt đẹp hết, xem như tôi sợ anh rồi."

Tiêu Dật xoay đầu nhìn Tiêu Sở bị ức hϊếp không dám nói một câu, đột nhiên cảm thấy anh họ oai phong lẫm liệt trước mặt người khác bây giờ lại thật đáng thương.

"Lạc tiên sinh, anh họ tôi thật sự rất thương cậu, cậu đừng như vậy nữa mà." Tiêu Dật hoàn toàn đá bay suy nghĩ thèm thuồng chị dâu của mình, chỉ có thể đơn giản thầm mặc niệm cho anh họ, yêu phải một người như vậy, thực sự là quá đáng thương.

Lạc Hoài An chống cằm: "Cậu đau lòng cho anh họ cậu thì cứ việc an ủi hắn đi! Tôi có cấm cậu đâu."

Y nhìn Tiêu Dật và Tiêu Sở: "Sao hai người không ăn đi, không lẽ hai ngươi cũng thấy mấy món này thật sự rất khó ăn à?"

Tiêu Sở lắc đầu: "Không có, ăn cơm đi."

Lạc Hoài An cầm đũa, miệng nhét đầy đồ ăn: "Anh nói xem, ngày nào anh cũng ăn mấy món không ngon này với tôi, mà sao tôi lại thấy anh hình như mập hơn xíu ấy nhỉ? Chậc chậc, nếu anh cứ tiếp tục như thế, sớm muộn gì cũng trở nên béo ục ịch cho mà coi, ái chà, đến lúc đó sao anh tán gái được đây?"

Hắn nhíu mày: "Anh không có hứng thú với mấy chuyện đó."

Lạc Hoài An nghiêng đầu: "Tôi quên mất anh là đồng tính, nên không có hứng thú với phụ nữ ha. Nhưng có cho là đàn ông thì cũng phải có vốc dáng chứ, coi như anh có tiền thì không thiếu người, nhưng chẳng ai lại có hứng thú với người béo ục ịch như anh đâu."

Tiêu Dật nhìn gương mặt tiều tụy gầy gò của Tiêu Sở, nhìn còn không ra sống chết, rốt cuộc nhìn đâu ra anh họ mình mập vậy trời? "Lạc tiên sinh, tôi thấy anh họ tôi vì chuyện của anh đã gầy đi nhiều lắm rồi! Không hề mập tí nào luôn đó."

Hai mắt Lạc Hoài An chớp chớp: " Cậu đang nói bậy bạ gì đó, nhìn cái đã biết vừa ăn vụng bên ngoài rồi."

Tiêu Sở quay qua, chua xót nói: "Anh không có."

Tiêu Dật bảo đảm nói: "Lạc tiên sinh, anh họ tất bật chuyện công ty và gia đình như vậy, không có thời gian ra ngoài ăn vụng đâu. Gần đây anh ấy còn sụt cân nhiều lắm. Chắc chắn anh nhìn nhầm rồi"

Lạc Hoài An ghét bỏ nói : "Sụt cân rồi mà vẫn béo thế thì không biết ban đầu tích trữ bao nhiêu mỡ nữa?"

Tiêu Dật: "..."

Tiêu Sở nhíu mày: "Đừng nói nữa Tiêu Dật, lo ăn cơm đi!"

Quản lý bên cạnh sợ hãi mà lau mồ hôi trên trán: "Đây là do Lương Trầm tiên sinh mang đến, nói là quà xin lỗi vì đã làm phiền anh."

Mạc Ninh Viễn nhanh chóng duyệt văn kiện, thư ký đẩy cửa đi vào: "Thiếu gia, Lương Trầm thiếu gia đến tìm cậu, nói là có chuyện quan trọng muốn nói với cậu."

Mạc Ninh Viễn nhíu mày: "Chuyện gì?"

"Hắn không nói, hắn nói hắn chờ cậu ở khách sạn Vương Triều." Thư ký trả lời.

Mạc Ninh Viễn ôm mặt, cau mày không vui: "Hắn vẫn cứ như vậy! Luôn tùy hứng như thế!"

Mạc Ninh Viễn xách theo áo khoác ra ngoài, Lương Trầm ngồi đặt mấy ngọn nến lên bàn, cười phong độ, y ngồi xuống ghế đối diện với Lương Trầm: "Vội vã tới đây tìm tôi có chuyện gì?"

Lương Trầm nhìn Mạc Ninh Viễn, nửa thật, nửa đùa nói: "Tôi nhớ cậu."

Mạc Ninh Viễn nhíu mày, "Thì sao?"

"Vậy mà còn chưa đủ à?" Lương Trầm đau lòng hỏi.

"Lương thiếu gia à, tôi bận lắm, không có rảnh như anh đâu." Y tức giận nói.

Lương Trầm nhún vai: "Xin lỗi, thực ra tôi muốn nói với cậu chuyện này, tôi đã làm theo nguyện vọng của cậu là tặng cho Giang Minh Dịch một xe tải hoa cúc trắng rồi, nhưng hắn lại không nể mặt tôi tí nào, đành đạng vứt hết số hoa mà tôi tặng cho hắn."

Mạc Ninh Viễn bất lực cười, Lương Trầm và Giang Minh Dịch mà đã trở mặt, thì bất kể là vụ gì đi nữa, chỉ cần hai cái công ty này đụng mặt nhau thôi là chắc chắn phải đánh sống đánh chết nhau mới chịu được.

"Xin lỗi, tôi chỉ nói là muốn trả lễ thôi, chứ chưa muốn anh phải gửi cả xe hoa cúc trắng cho Giang Minh Dịch. Với lại, Lương tiên sinh tặng hoa thôi mà cũng làm quá, khiến dân tình người ta bàn tán xôn xao hết cả lên. Rồi cả cánh báo chí cũng khen chê đủ kiểu nữa chứ. Mặc dù người ta có suy nghĩ tốt thì sẽ nghĩ tốt, nhưng còn mấy người hay nghĩ tới cái xấu thì họ sẽ nghĩ theo chiều hướng xấu mà phê phán. Tôi đọc mà thấy vui hết biết luôn đó."

Lương Trầm: "..."

Mạc Ninh Viễn ngồi đối diện với Lương Trầm, đột nhiên Lương Trầm bỗng hướng tầm mắt nhìn ra xa, y quay sang nhìn theo hướng nhìn của Lương Trầm thì thấy Giang Minh Dịch đang đứng cách đó không xa.

Lương Trầm nhiệt tình chào hỏi hắn: "Giang tiên sinh cũng đến đây hả?!"

Giang Minh Dịch nhìn Lương Trầm, rồi lại nhìn sang Mạc Ninh Viễn, đi tới chỗ hai người.

"Giang tiên sinh à, tôi giữ mình rất trong sạch đấy, anh gán tội bậy bạ lên người tôi là tôi kiện anh tội vu oan giá họa đó, với lại, chẳng phải Trần tiên sinh là người của anh sao? Ôi trời, người của anh mà anh lại đổ lên người tôi, anh nói như thế có còn mặt mũi nào không chứ?!" Lương Trầm tỏ vẻ vô tội nói.

Mạc Ninh Viễn nhíu mày nhìn Lương Trầm, rồi lại nhìn qua vẻ mặt của Giang Minh Dịch thì chỉ thấy một màu đen kịt.

"Đó là nhờ thực lực, Giang tiên sinh đừng suy nghĩ nhiều đến thế." Lương Trầm kiêu ngạo nói.

Lương Trầm sầm mặt: "Đã phiền Giang tiên sinh lo lắng. Nhưng e là Giang tiên sinh lo xa rồi."

Lương Trầm cười nhẹ: "Đúng rồi, Giang tiên sinh thích hoa tôi tặng anh không?"

Lương Trầm mỉm cười:" Ôi! Không thích đâu! Trước đó Giang tiên sinh còn gửi tôi mấy chục chậu, tôi còn tưởng là anh thích hoa này cơ?"

Gặp phải đối thủ ngang tài ngang sức, đôi bên tám lạng nửa cân, vừa hay chó cắn chó, tốt nhất là chết hết luôn đi: "Hai người cứ nói chuyện đi, tôi đi trước."

Y khoát khoát tay:"Tôi bận dữ lắm, nếu muốn thì anh cứ gọi cho thư ký của tôi đặt hẹn trước đi!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »