Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3085 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 68
đối chội gay gắt

❊ ❊ ❊

"Hơn nữa, tôi cũng không muốn máu của anh làm bẩn kiếm của ông ngoại tôi..." Câu nói này cứ lặp đi lặp lại bên tai Giang Minh Dịch, đột nhiên Giang Minh Dịch có cảm giác như vô vọng.

Mạc Ninh Viễn nhíu mày, không hiểu hỏi: "Lừa anh cái gì?"

Mạc Ninh Viễn lấy ra một chiếc khăn mềm mại, tùy ý lau vỏ kiếm. Ném Giang Minh Dịch qua một bên.

Giang Minh Dịch cắn răng, không cam lòng trừng Mạc Ninh Viễn, "Rõ ràng cậu là người có gia thế như vậy, tại sao phải giả bộ nghèo khổ?"

Tay Mạc Ninh Viễn bị Giang Minh Dịch nắm chặt, giãy không ra, Mạc Ninh Viễn đành không giãy nữa.

Mạc Ninh Viễn thở dài, cứ như đang phải giỗ đứa trẻ không ngoan vậy, rồi nhìn Giang Minh Dịch, "Tôi không giả bộ, lúc đó tôi thực sự rất nghèo. Thời điểm tôi đến A thị là vì đào hôn, tất cả thẻ ngân hàng cũng bị khóa.

Đã từng là thiếu niên khinh cuồng, cứ cho rằng chim bay ra khỏi lồng là có thể giương cánh bay lượn, tìm kiếm một khoảng trời thuộc về mình. Lại bỗng phát hiện, thế giới bên ngoài quá tàn khốc, hơi không chú ý là đầu rơi máu chảy. Rồi cuối cùng, nơi có thể bao dung chấp nhận mình cũng chỉ có cái lồng giam mà mình từng muốn thoát khỏi mà thôi

Mạc Ninh Viễn nhìn sắc mặt Giang Minh Dịch, không nhanh không chậm nói tiếp, "Anh nguyện ý nuôi tôi, đương nhiên tôi sẽ rất vui và khi có người đưa tiền cho anh, mà anh lại không muốn nhận hay sao?" Mạc Ninh Viễn tức cười hỏi ngược lại.

Mạc Ninh Viễn không quan trọng cười cười, "Tôi không có giấu anh, chỉ là anh không hỏi tôi thôi. Mọi chuyện về tôi, nếu như anh muốn điều tra như đã nói cũng không phải là chuyện gì bí hiểm lắm."

Mạc Ninh Viễn nghiêng đầu, lười biếng ngồi xuống ghế sa lon, Mạc Ninh Viễn vắt chân qua một bên, vẻ mặt kiêu căng như một hoàng tử. Hiện tại coi như y đã hiểu, bên cạnh Giang Minh Dịch bao lâu nay mà hắn chỉ xem y là tên ăn mày bán sắc! Ông ngoại trên trời có linh thiêng, mà thấy cháu trai ruột của mình lăn lộn đến tình trạng như thế, không chừng lập tức xuống đây bóp chết y.

Y đối với tiền bạc luôn không có nhiều cảm giác, bây giờ lại cảm thấy hoang đường. Người ta vẫn thường nói, dù có là anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng, những lời này nhất định cũng lý do! Y cứ cho rằng đi theo Giang Minh Dịch lâu như vậy, không có công lao thì cũng có khổ lao, dùng một chút tiền của Giang Minh Dịch chắc cũng không có gì, lại không nghĩ tới sẽ bị người khác cười chê.

Đáng thương cho tiền của ông ngoại mình, để mốc meo chồng chất trong ngân hàng, trong khi đó, y ở trong mắt người khác lại là bán thân kiếm tiền, thật sự là quá thương.

"Anh không cần phải xin lỗi tôi, chỉ tại bây giờ tôi không muốn tiếp tục nữa. Huống hồ những chuyện kia, chỉ có thể nói là do tôi tuổi trẻ khinh cuồng không hiểu chuyện." Mạc Ninh Viễn mệt mỏi nói.

"Tôi muốn kết hôn." Mạc Ninh Viễn dựa lưng vào ghế sô pha, giọng điệu bình tĩnh nói.

Hắn đã điều tra, người đính hôn với Mạc Ninh Viễn là thiên kim của Hoàng thị, bất quá cũng chỉ là con gái rơi, chẳng coi là gì. Mạc Ninh Viễn 5 năm không về, trở về thì luôn bệnh, căn bản không có thời gian nói chuyện yêu đương.

Mạc Ninh Viễn thờ ơ cười cười, y không hề hoài nghi việc Giang Minh Dịch có thể điều tra ra hết thảy.

Mạc Ninh Viễn thẳng thắn nói: "Tôi có thích cô ấy hay không tôi cũng không biết, ngay cả mặt của cô ấy tôi cũng chưa nhìn qua, chỉ biết là kết hôn thôi. Chẳng có gì to tát."

Giang Minh Dịch tức giận nhìn Mạc Ninh Viễn, "Cậu đối với chuyện đại sự cả đời là như thế sao? Cậu còn chưa từng ở chung với người phụ nữ kia."

Mạc Ninh Viễn nhìn gương mặt phẫn hận của Giang Minh Dịch, vui sướng cười cười, "Người ta thường nói Hoàng đế không vội thái giám vội (*), Giang tiên sinh, chỉ là tôi muốn cưới vợ thôi mà, anh đâu cần phải kích động như vậy." Giang Minh Dịch bị câu này của Mạc Ninh Viễn làm tức giận đến phát run.

(*) Hoàng đế không vội thái giám vội: ý là nhân vật chính của việc đó còn chưa gấp gáp, mà người ngoài cuộc đã gấp gáp lo lắng.

Mạc Ninh Viễn chuyển đề tài, giọng mang theo nghiêm trọng nói: "Người là mẹ tôi chọn, chắc cũng không quá xấu, cũng sẽ không quá ngốc, cũng sẽ không quá dữ... Mẹ tôi yêu thương tôi nhất, sẽ không nỡ để tôi chịu ủy khuất."

Mạc Ninh giễu cợt nhếch miệng, hai mắt híp nhỏ lại, tỏa ra tia lạnh lẽo, "Cũng chẳng phải quay phim truyền hình mà để ý đến chuyện hai bên phải yêu nhau. Kỳ thật, chuyện này cũng không có gì, có người còn đính hôn từ khi ở trong bụng mẹ, rồi từ lúc sinh ra đến lúc lớn lên, mặc kệ ngoại hình có ra sao đều chỉ có thể nhận mệnh, tôi tin tưởng mẹ sẽ không để tôi phải chịu ủy khuất, tôi đã thấy ảnh của con gái Hoàng gia, ngoại hình cũng không tệ lắm."

Nhớ tới mẹ mình, Mạc Ninh Viễn kìm lòng không được cười cười.

Mạc Ninh Viễn đứng lên, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, nhổ một sợi tóc che ở trên trán, "Trên đời này con người được gắn kết với nhau nhờ tình cảm, nhưng lại chẳng có bao nhiêu thứ tình cảm có thể đi đến cuối cùng, quá hư ảo, quá dễ thay đổi, căn bản không đáng tin cậy. Lúc ông ngoại tôi còn sống có nói rằng, bảo đảm lợi ích của hai bên bằng tình cảm là tốt nhất, trên đời này cũng chỉ có lợi ích mới là vĩnh hằng."

Giang Minh Dịch nghe không nổi nữa, "Ninh Viễn, em đừng như vậy nữa, chúng ta hãy quay lại một lần nữa đi?"

Mạc Ninh Viễn gạt tay Giang Minh Dịch, "Xin lỗi, tôi không có nhiều thời gian để cho anh lãng phí nữa, tôi cũng không còn nhỏ, với lại, tôi mệt mỏi lắm rồi..."

Giang Minh Dịch nhìn Mạc Ninh Viễn, trái tim như bị ai đó bóp chặt, vô số câu nói xông lên đầu, nhưng không nói ra được, "Ninh Viễn, thật xin lỗi."

"Anh đi đi, nếu anh thật sự cảm thấy có lỗi với tôi, thì tôi mong sẽ không dính lía gì với anh nữa." Mạc Ninh Viễn lẩm bẩm."Chỉ là..."

Mạc Ninh Viễn thở dài, "Chỉ là đã phụ lòng Hạo Hi, nếu như không phải mẹ khăng khăng muốn tôi phải cưới vợ, có lẽ tôi và Hạo hi sẽ có khả năng. Nhưng mẹ đã kiên trì đến vậy, tôi không đành lòng phật ý của người, trăm thiện hiếu làm đầu, người cũng đã già, rồi sẽ biến thành mẹ già lề mề chậm chạp."

Giang Minh Dịch xấu hổ cúi đầu xuống, mặt mũi tràn đầy sầu khổ, đám cưới ư? Nếu như không phải vì phát súng kia, có lẽ Diệp phu nhân sẽ không phải lo lắng như thế, quả nhiên là tự mình tạo nghiệp, không thể sống!

Mạc Ninh Viễn nhìn nét mặt Giang Minh Dịch lắc đầu bất đắc dĩ, "Giang tiên sinh, anh cũng nên tìm vợ cho mình đi."

Giang Minh Dịch cắn răng, lắc đầu, "Tôi không cần, tôi cần vợ để làm gì? Ninh Viễn, em tha thứ cho tôi lần này, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa, tôi cầu xin em."

Mạc Ninh Viễn sờ mặt Giang Minh Dịch, sắc mặt tái nhợt cười cười, "Giang tiên sinh, anh đừng làm bộ dạng này, làm như vậy thật giống như tôi phụ anh vậy. "

Sắc mặt Giang Minh Dịch đột nhiên trở nên khó nhìn.

Mạc Ninh Viễn xoay người, đưa lưng về phía Giang Minh Dịch, "Kỳ thật, có đôi khi nhớ tới thời gian đó cảm thấy thật khó khăn, chờ anh nếm thử được cảm giác như lúc đó cũng không phải phức tạp như vậy, thật giống như tôi cho là tôi không thích anh, là một chuyện rất khó để nói."

Giang Minh Dịch sửng sốt, trên bậc thang truyền đến tiếng bước chân không ngừng.

"Giai Viện, tính tình con của mẹ không được tốt lắm, đầu óc cũng không quá thông minh, sau này con ở bên cạnh nó, phải dạy lại nó nhiều một chút, con cũng đừng ghét bỏ nó nha!" Đây là giọng nói của Diệp phu nhân.

"Dì Diệp, người quá khiêm tốn rồi, ai mà không biết con của dì thông minh lại đẹp trai nha! Chỉ là Giai Viện trèo cao thôi." Đây là giọng nói của Hoàng Giai Viện.

"Đến bây giờ còn gọi mẹ là dì Diệp, quá xa lạ." Diệp Tử Ngưng cau mày khẽ mắng một câu.

Hoàng Giai Viện đỏ mặt, sau một lát, kêu một tiếng, "Mẹ."

Mạc Ninh Viễn ngồi trên ghế sa lon, nhíu nhíu mày lại, trong lòng ầm thầm nhổ nước bọt, mẹ mình ở trước mặt mình luôn là một người đanh thép, dữ dằn, giọng điệu thì ác độc. Nhưng khi đối với con gái người ta, giọng nói lại dịu dàng như thế, dịu dàng đễn mức cả người Mạc Ninh Viễn đều nổi da gà.

"Anh còn chưa đi sao?" Mạc Ninh Viễn thúc giục nói.

Mạc Ninh Viễn trừng mắt, châm chọc nói: "Chẳng lẽ anh muốn ở đây gặp mẹ tôi và vị hôn thê của tôi?"

"Ninh Viễn." Không đợi Giang Minh Dịch rời đi, Diệp Tử Ngưng đã đến trước một bước.

Nhìn thấy Giang Minh Dịch, đôi mắt Diệp Tử Ngưng mang theo mấy phần phẫn nộ.

Hoàng Giai Viện chậm hơn Diệp Tử Ngưng một bước, ngượng ngùng nhìn Mạc Ninh Viễn kêu một tiếng "Ninh Viễn." Ánh mắt lập tức tò mò chuyển sang Giang Minh Dịch bên cạnh Mạc Ninh Viễn, "Mẹ, đây là ai vậy?"

Ngoại hình Hoàng Giai Viện không tính là tuyệt sắc, nhưng được ở chỗ thanh tú động lòng người, một đôi mắt sáng ngời long lanh, lộ ra mấy phần thuần khiết vô hại.

Diệp Tử Ngưng nở nụ cười gằn, "Đây là người ở nhà mẹ."

Hoàng Giai Viện sợ hãi thán phục ồ lên một tiếng, "Mẹ, ngoại hình người ở nhà mẹ thật anh tuấn, quần áo anh ta mặc cũng là loại rất tốt."

Diệp Tử Ngưng cười cười, nụ cười trên mặt hiện ra mấy phần tà khí, Diệp Tử Ngưng nâng lên một đoạn tóc dài, độc miệng mà nói: "Đúng vậy, con chó nhà mẹ cũng mặc đồ rất tốt, mẹ đều chọn những loại vải tốt nhất để may quần áo cho nó, ngay cả đồ ăn cũng là đồ nhập khẩu."

Mạc Ninh Viễn không nhịn được cười một tiếng, sắc mặt Giang Minh Dịch hơi thay đổi một chút

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »