Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3028 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 8
nón xanh

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi bất đắc dĩ nhìn Trác Phi Dương, "Chị, không có bên thứ ba, thật ra là do hôm nay trời thanh khí sảng, vạn dặm không mây, dương quang xán lạn, rất thích hợp để chia tay."

Trác Phi Dương chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn Trác Hạo Hi, "Tiểu Hi, ý của em là nếu hôm nay trời mưa, em sẽ không chia tay?"

Trác Hạo Hi gật gật đầu, nói: "Chị, có câu nói là đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, em có muốn chia tay thì cũng nên chọn ngày trời trong gió nhẹ."

Trác Phi Dương gật đầu, trong lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Nói rất đúng, hôm nay trời đẹp, nếu không em trai chị chỉ có chờ bị vứt bỏ."

Trác Hạo Hi cau mày nhìn Trác Phi Dương, "Sao chị lại không có lòng tin với em như thế?"

Trác Phi Dương thở dài, "Tiểu Hi, chị cũng muốn có lòng tin với em, nhưng mà mỗi lần nhìn thấy bộ dạng chân chó của em trước mặt Mộc Cẩn Hiền, chị không có cách nào có lòng tin với em nổi! Em biết không, đã rất nhiều lần chị muốn làm thịt em! Em có biết không hả?!"

Trác Hạo Hi tỏ vẻ tội nghiệp nhìn Trác Phi Dương, "Chị, em trai chị vừa ngoan ngoãn, lại vừa đáng yêu như vậy, sao chị lại đành lòng?"

Trác Phi Dương hung hăng vỗ xuống cái ót Trác Hạo Hi, "Chính là do em ngoan ngoãn đáng yêu như thế, Tiểu Hi, chị nói này, nếu em không phải em của chị, chị đã sớm ném em ra ngoài đường, để em tự sinh tự diệt."

Trác Hạo Hi ngượng ngùng nhìn Trác Phi Dương, thật là, cậu có chọc người ghét sao?"Chị, thôi để em đi chuẩn bị bánh gato."

"Hôm nay sinh nhật chị Phi Dương sao?" Một giọng nói đột ngột vang lên, ngoài cửa bỗng xuất hiện một sinh vật chính là Mộc Cẩn Hiền.

Trác Phi Dương khôi phục lại hình tượng khôn khéo già dặn, "Cẩn Hiền tới đấy à?" . ngôn tình tổng tài

Mộc Cẩn Hiền mỉm cười, "Chị Phi Dương càng ngày càng đẹp nha, mà hôm nay là sinh nhật chị Phi Dương sao?"

"Không phải, chị là đang ăn mừng..." Tiểu Hi và cậu chia tay!"Là như vậy, hôm nay chị mua một con mèo rất đáng yêu, nên chị và Tiểu Hi cùng ăn mừng."

Ánh mắt Mộc Cẩn Hiền lộ ra ý cười, "Ra là vậy! Vậy mèo đâu? Có thể để cho chị Phi Dương nhìn trúng nhất định là rất đáng yêu."

Trác Phi Dương cười cười: "Mèo chạy ra ngoài kiếm ăn mất rồi, chờ tới tối nó mới về".

Nói xong, Trác Hạo Hi mới nhớ tới Mộc Cẩn Hiền không thích ăn đồ ngọt, thế nhưng Mộc Cẩn Hiền lần này lại vô cùng nể mặt, "Được rồi! Đúng lúc em cũng thấy khá đói bụng."

"Ai, đừng ăn!" Trác Phi Dương đè lại cái nắp bánh gato, "Đói bụng ăn đồ ngọt không tốt đâu, hay là chị gọi phòng bếp làm đồ ăn cho ha."

Trác Hạo Hi chớp chớp mắt, khó hiểu nhìn Trác Phi Dương, "Chị..."

Trác Phi Dương liếc mắt ra hiệu với Trác Hạo Hi, Trác Hạo Hi hiểu ngầm nói:" Dù sao anh cũng không thích ăn đồ ngọt, không bằng chờ phòng bếp làm chút đồ ăn đi."

Mộc Cẩn Hiền nhàn nhạt cười, "Sao lại phải phiền toái như vậy? Không phải ở đây có sẵn rồi sao? Thật ra tôi cũng không kén ăn lắm đâu."

Trác Phi Dương đè lại cái nắp bánh gato, hai tay Mộc Cẩn Hiền cũng đặt trên hộp bánh gato, "Chị Phi Dương, chỉ có một cái bánh ngọt nhỏ mà thôi, chị làm gì hẹp hòi như vậy?"

Trác Phi Dương lúng túng vuốt vuốt cái mũi, đây là do Mộc Cẩn Hiền muốn tìm đến, thì không thể trách cô không ngăn cản, Mộc Cẩn Hiền mở ra hộp bánh gato, Trác Hạo Hi tò mò đưa đầu qua, Trác Phi Dương nhanh chóng chạy ra ngoài, ném cho Trác Hạo Hi một ánh mắt tự cầu phúc, Trác Hạo Hi và Mộc Cẩn Hiền hai mặt nhìn nhau.

Trên bánh là ba chữ Mộc Cẩn Hiền được vẽ thêm hai cái gạch chéo màu đỏ thật to, phía trên tên vẽ một cái nón xanh to lớn, phía dưới cờ đỏ tung bay, viết Hạo Hi vùng dậy.

Gương mặt Mộc Cẩn Hiền lập tức đen lại, Trác Hạo Hi xoắn xuýt sờ mũi, chị gái thân yêu, đến tột cùng là chị đang làm gì vậy hả!?

Sắc mặt Mộc Cẩn Hiền ảm đạm nhìn Trác Hạo Hi, ánh mắt lộ ra từng tia lạnh lẽo, Trác Hạo Hi cười nhạt, "Anh có muốn ăn bánh gato nữa không?."

"Cậu cảm thấy tôi hiện tại còn có thể ăn được à?" Ánh mắt Mộc Cẩn Hiền sát khí cuồn cuộn nhìn Trác Hạo Hi.

Trác Hạo Hi vô tội trừng mắt nhìn, "Tốt xấu gì cũng nên ăn một chút đi chứ, cũng không thể lãng phí!"

Mộc Cẩn Hiền âm trầm nhìn Trác Hạo Hi, một dao cắt lên nón xanh trên bánh, cắt xuống một khối bánh gatô, khí lạnh bốn phía hỏi Trác Hạo Hi:"Cậu có muốn giúp tôi cùng ăn nó không?!"

Trác Hạo Hi ợ một cái, "Không cần, tôi vừa mới ăn xong."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »