Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3017 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 90
chuyện không ngờ tới

❊ ❊ ❊

Lạc Hoài An đi về phía nhà trọ, Tiêu Sở đi theo sau một bước cũng không rời, Lạc Hoài An đi tới trước cửa cũng không nhịn nổi nữa, "Anh còn muốn đi theo tôi tới khi nào?"

Tiêu Sở lúng túng chỉ chỉ căn phòng đối diện phòng Lạc Hoài An, "Anh thuê phòng ở đây."

Lạc Hoài An nhìn cửa đối diện, bỗng có cảm giác như ăn phải ruồi.

Lạc Hoài An mở cửa nhà trọ đi vào, sau đó đóng sầm cửa lại.

Tiêu Sở nhìn cánh cửa bị đóng hồi lâu, rồi không nói lời nào đi vào cánh cửa đối diện.

Tiêu Sở đánh giá căn phòng, căn phòng này hắn vừa thuê được, chưa xem lại kỹ càng, căn phòng nhỏ hẹp, thậm chí phải nói là rất đơn sơ.

Tiêu Sở nhíu mày, hắn nghĩ năm trăm vạn đó ít ra cũng giúp Lạc Hoài An phải sống tốt hơn người bình thường một chút, nhưng với tình cảnh như vậy thì rốt cuộc y đã lấy số tiền kia dùng vào đâu vậy chứ? Tiêu Sở không khỏi nhớ tới người phụ nữ đến quán rượu lúc nãy.

Cả đêm Tiêu Sở không thể chợp mắt được, ngóng tai lên nghe động tĩnh bên Lạc Hoài An, bên kia ồn ào được một chút, thì không còn tiếng động nào nữa.

Tiêu Sở mở to hai mắt nhìn lên trần nhà, một đêm không thể ngủ được.

Lúc mới gặp được Lạc Hoài An, Lạc Hoài An nộp đơn đến công ty của hắn, hắn đứng sau màn che, nhìn Lạc Hoài An cười nhẹ nhàng, thật lâu cũng không thể bình tĩnh lại được. Hắn đã thích Tịch Vân đã lâu, lần đầu gặp được người giống Tịch Vân đến thế, tim không thể nào không đập mạnh.

Sức khỏe của Tịch Vân không được tốt, nhưng tính tình đơn thuần tốt bụng, nên hắn chỉ có thể đem phần tình cảm đó của mình lên người Lạc Hoài An, hắn vĩnh viễn cũng không chiếm được Tịch Vân, cũng không mang hi vọng sẽ chiếm được em ấy, hắn chỉ hi vọng Tịch Vân sẽ xem hắn như một người anh trai bên cạnh chăm sóc em ấy cả đời, như vậy cũng không đến nổi tệ lắm.

Càng lúc tiếp xúc với Lạc Hoài An, hắn càng trở nên mê muội y, mỗi khi bên cạnh Lạc Hoài An, Tịch Vân trong lòng hắn như bị đẩy ra ngoài.

Lạc Hoài An thông minh, xinh đẹp, tuy đôi lúc có những suy nghĩ suy nghĩ kỳ lạ, nhưng mỗi lần như thế y đều cười đến vui vẻ rực rỡ như ánh nắng.

Có đôi khi, y lại làm nũng như một chú mèo con bị thương, vùi vào người hắn, nhẹ giọng hỏi: "Anh sẽ mãi mãi bên em chứ?" Khi đó, Lạc Hoài An sẽ mở to đôi mắt trong veo như chú mèo con sợ bị người ta vứt bỏ, khiến người ta thương yêu. Lạc Hoài An như thế, thì sao không khiến hắn yêu cho được.

Nếu Tịch Vân không đột nhiên mắc bệnh, nếu y và Tịch Vân không cùng nhóm máu, nếu không cố gắng tìm quả thận phù hợp với Tịch Vân, nếu mạng sống của Tịch Vân không gặp nguy hiểm, thì có lẽ hắn đã vĩnh viễn không để Lạc hoài biết được ý định ban đầu của hắn, nếu hắn có thể giấu Lạc Hoài An cả đời, thì chắc họ đã có thể hạnh phúc với nhau cả đời này rồi.

Hắn còn nhớ khi hắn buộc phải nói chuyện của Tịch Vân với Lạc Hoài An, Lạc Hoài An lúc đó như một con nhím bị thương, dựng gai lên để tự bảo vệ bản thân mình.

Tất cả đều biến mất trong nháy mắt, Lạc Hoài An nhìn hắn bằng ánh mắt tràn đầy oán hận, khinh thường cùng chế nhạo, mỗi lần nhớ tới, đều làm cho Tiêu Sở cảm thấy lòng đau như cắt.

Sau khi Lạc Hoài An bỏ đi, hắn thường mơ thấy Lạc Hoài An tinh nghịch đút đầu vịt cay cho hắn, nhìn hắn bị cay đến mặt không còn chút máu mà cười đến vui vẻ, mơ thấy Lạc Hoài An bị cảm mạo, hắn lấy thuốc cảm mạo bỏ vào bát canh lừa y uống, mơ thấy y lén đổi chuông điện thoại của hắn thành nhạc thiếu nhi, nhìn hắn bị xấu hổ trước mặt mọi người...

Người kia dường như luôn có cách làm hắn kéo xuống lớp mặt nạ điểm tĩnh mà tức giận.

Có đôi khi hắn nghĩ, nếu lúc trước hắn không nhắc tới Tịch Vân với Lạc Hoài An, nếu lúc đó hắn mặc kệ Tịch Vân, thì có lẽ hắn và Lạc Hoài An đã không phải bước đến đường này, nhưng nếu như vậy thì Tịch Vân sẽ chết.

Lạc Hoài An ôm chân ngồi trên giường, lúc trước Tịch gia tốn năm trăm vạn để tìm quả thận phù hợp là y biết Tịch Vân đã xảy ra chuyện, cũng là một mẹ sinh ra, Lạc Hoài An thật sự không hiểu nổi, tại sao cha mẹ của mình lại tuyệt tình với mình như thế. Chẳng lẽ mình sinh ra không đúng lúc thật ư?

Cứ cho là Tiêu Sở không nói, Tịch gia cũng không đến tìm quả thận phù hợp, thì y cũng sẽ đi thử, dù sao người đó cũng là em trai của y, dù y không muốn nhận cha mẹ đi nữa, y cũng không thể trơ mắt nhìn em trai của mình chết được, đó là đứa em ruột của y, dù y có hận người thân của mình đến đâu, y cũng không muốn trốn tránh.

Y đã luôn suy nghĩ, làm sao để mở miệng với Tiêu Sở đây, vì hắn vẫn luôn đối xử với y rất tốt, nếu hắn biết y muốn hiến một quả thận, liệu hắn có tức giận mà không thèm quan tâm đến mình không?

Nhưng y lại không nghĩ tới, y còn chưa kịp nói với Tiêu Sở, Tiêu Sở đã nói trước rồi, thì ra hắn đã quen em trai mình từ lâu, hơn nữa còn quan tâm chăm sóc em ấy từ nhỏ, nếu đã nói đến vậy mà y còn chưa biết lí do Tiêu Sở tiếp cận y thì thật là ngu ngốc.

Lạc Hoài An ôm lấy cơ thể mình, dù máy sưởi ấm trong phòng mở rất ấm, nhưng y vẫn cảm thấy rất lạnh, tại sao chứ? Người kia đã cướp đi toàn bộ sự yêu thương của cha mẹ mình thì thôi, mà đến cả người mà mình một lòng yêu, cũng biến mình thành thế thân của người kia.

Lạc Hoài An cúi đầu, mặc cho những dòng nước mắt không ngừng rơi xuống, giả dối, tất cả đều là giả dối, Lạc Hoài An từ từ chìm vào giấc ngủ.

Tiêu Sở mở mắt nhìn đồng hồ treo trên tường, mới bảy giờ mà phòng đối diện đã vang lên tiếng động nhỏ, Tiêu Sở vểnh tai lên nghe.

Lạc Hoài An mặc áo lông, choàng lên cổ chiếc khăn Huống Thơ tặng cho y, kéo theo một cái hành lý đi ra, Tiêu Sở mở cửa, nhìn bộ dạng của Lạc Hoài An lắp bắp nói, "Em định đi đâu?"

Lạc Hoài An nhìn Tiêu Sở, không lạnh không nhạt nói: "Tôi có chút chuyện, phải đi ra ngoài một chút."

"Anh cũng muốn đi." Tiêu Sở lập tức nói theo.

Lạc Hoài An tức giận: "Tôi không có mua vé cho anh."

"Không sao." Tiêu Sở bất mãn nói.

Lạc Hoài An không để ý tới Tiêu Sở nữa mà đi luôn, Tiêu Sở đi theo sau Lạc Hoài An một tấc cũng không rời. Mà chẳng biết ma xui quỷ khiến làm sao hắn đường đường là giám đốc của một công ty, trên tay tiêu xài gấp năm lần giá tiền mua vé xe lửa mà hôm nay bỗng chịu đi xe lửa này, Lạc Hoài An cũng không thèm ý kiến với Tiêu Sở.

Ngồi bảy tiếng xe lửa, lại đi tiếp xe taxi hai tiếng mới đến nơi.

Tiêu Sở đi theo sau Lạc Hoài An, tò mò hỏi: "Tối nay em không định mở quán sao?"

Lạc Hoài An sờ sờ tóc của mình, "Ai nói vậy, tối nay tôi vẫn bán, tôi mà không bán thì lấy gì mà ăn."

Tiêu Sở nhìn sắc mặt Lạc Hoài An khó coi, hậm hực tiếp tục im lặng.

Lạc Hoài An và Tiêu Sở dừng lại trước cổng của một cô nhi viện, Lạc Hoài An cắn cắn môi, kéo vali đi vào, được viện trưởng ra đón tiếp, "Tiểu Phong, con về rồi!"

Lạc Hoài An nhẹ gật đầu, khuôn mặt viện trưởng đã già đi rất nhiều, Lạc Hoài An không khỏi cảm khái đúng là thời gian chẳng tha cho ai.

"Vị này là?" Viện trưởng nhìn Tiêu Sở đứng sau lưng Lạc Hoài An, tò mò hỏi.

Lạc Hoài An nhìn Tiêu Sở, không vui cau mày, Tiêu Sở vội nói: "Tôi họ Tiêu, tên là Tiêu Sở, tôi rất thích trẻ con, đang định tài trợ cho một ít cô nhi viện, nên lần này đặc biệt đi với Tiểu Phong tới đây xem có giúp đỡ được gì không."

Viện trưởng nở nụ cười, "Thì ra là Tiêu tiên sinh, mời vào."

Lạc Hoài An đi vào cô nhi viện, mới phát hiện mấy đứa trẻ mặc quần áo rất cũ kĩ, hoàn toàn không thể chống lạnh được, "Viện trưởng, sao không mua quần áo mới cho tụi nhỏ?"

"Tại vì không có tiền." Viện trưởng thở dài nói.

Trên mặt Lạc Hoài An hiện vẻ lo lắng, "Huống Thơ đâu?"

Viện trưởng thở dài, "Từ một năm trước, con bé đã không còn thường tới đây nữa, lần gần nhất con bé đến đây cũng là ba tháng trước."

Sắc mặt Lạc Hoài An thay đổi, "Viện trưởng, bà nói gì cơ?"

Viện trưởng nhìn sắc mặt của Lạc Hoài An tái nhợt, thở dài, "Tiểu Phong, con đừng quá kích động, chuyện thiện nguyện này, người có thể làm cả đời cũng không nhiều, Huống Thơ như thế là đã rất khá rồi, dù sao con bé vẫn còn trẻ vẫn còn cuộc sống của mình mà!"

Lạc Hoài An chỉ cảm thấy đầu mình đau âm ỉ, bờ môi trở nên run rẩy.

Tiêu Sở nhanh tay đỡ lấy Lạc Hoài An, Lạc Hoài An tùy ý vịn vào Tiêu Sở, cả người đều vô lực.

Viện trưởng nhìn bộ dạng của Lạc Hoài An, bất an nói: "Tiểu Phong, con sao vậy?"

Lạc Hoài An gượng cười, "Con không sao."

Tiêu Sở đỡ Lạc Hoài An vào phòng, y ngẩn người ngồi bên cửa sổ, nhìn cảnh vật bên ngoài, đến cùng thì y còn tin được ai nữa đây?

Y và Huống Thơ cùng lớn lên trong cô nhi viện, y nghĩ rằng y và Huống Thơ đều có tình cảm sâu nặng với cô nhi viện này. Nhưng tại sao lại như vậy?!

Mấy năm nay, vì phải tránh Tiêu Sở mà y chưa thể về thăm cô nhi viện được, nên y đã nhờ Huống Thơ chăm sóc mấy đứa trẻ ở cô nhi viện thật tốt, nhưng y lại không ngờ tới Huống Thơ đã lâu rồi chưa đến đây, vậy số tiền y cho Huống Thơ, đã dùng để làm gì chứ?

Lạc Hoài An sờ lên chiếc khăn choàng trên cổ, đột nhiên cảm thấy trên cổ của mình như bị một con rắn độc quấn lấy.

Lạc Hoài An ôm đầu gối, đôi mắt vô cùng chua xót, tại sao? Tại sao lại như vậy? Mỗi lần y một lòng tin tưởng ai, thì họ cũng chờ đến lúc y không đề phòng đều sẽ đâm cho y một nhát dao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »