Cút, Lão Tử Không Cần Ngươi Nữa

Lượt đọc: 3360 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »
Chương 23
ông trời hợp tác

❊ ❊ ❊

Trác Hạo Hi dừng lại ở cột thông báo phía trước, ở trên thông báo là ảnh chụp tiệc tối lần này, đủ loại ảnh chụp, cột thông báo được dán màu vàng chói lọi.

Trác Hạo Hi nhìn cột thông báo, sắc mặt có chút mất tự nhiên. Ảnh chụp cậu cùng Trịnh Hiểu Hiểu, thế mà chiếm phần lớn trang bìa, bốn chữ ông trời tác hợp cho thật lớn, chói mắt làm con mắt trác Hạo thật có chút đau nhức, khóe miệng Trác Hạo Hi bất đắc dĩ lộ ra tia cười khổ, cậu và Trịnh Hiểu Hiểu, tột cùng là gì đây?

Coi như Trịnh Hiểu Hiểu và từ văn bân bất hòa, nhưng cậu cùng Trịnh Hiểu Hiểu cũng là không có quan hệ nào đi.

Trác Hạo Hi quệt miệng, coi như loại người như từ văn bân này vẫn là sớm một chút vứt bỏ càng tốt, mặc dù từ văn bân một tay đàn piano cũng đã đàn, nhưng là người này thật không có trách nhiệm, trong lúc biểu diễn, nói bỏ gánh liền bỏ gánh, để lại một đống rối rắm lớn, một chút trách nhiệm đều không có.

Trác Hạo Hi nhìn ảnh chụp, ánh đèn u ám, thiếu nữ hoàng y nhẹ nhàng trên sân khấu, như một tiên tử đến từ mặt trăng, mà cậu ngồi ở trước dương cầm, một thân lễ phục dạ hội đen nhánh, thế mà... Hình người dáng người.

Trác Hạo Hi sờ lên cằm, kỳ thật, ngoại hình cậu cũng khá được đi, chí ít chính cậu cho là như vậy, còn bên bộ tuyên truyền đưa tin, cũng thừa nhận điểm này.

Ánh mắt ôn hòa, giống như là trải qua tang thương ngàn năm, ánh mắt cậu yên lặng chăm chú, ôn nhu có thể hòa tan hết thảy băng tuyết, ánh mắt chuyên chú, khiến người ta không tự chủ sa vào, dương cầm đỡ trước cậu, không thể nghi ngờ là hoàng tử chói mắt nhất trên sân khấu.

Nếu như không phải cả tràng tiệc tối chỉ có một mình cậu đánh đàn dương cầm, cậu sẽ coi tin này là đưa tin một người khác, thật sự là không đáng tin, hoàng tử! Cậu vẫn cảm thấy cậu đến làm nền cho hoàng tử thì đúng hơn! Thời đại này có thể làm hoàng tử dễ dàng như thế sao?

"Bộ trưởng." Từ phía sau lưng truyền đến giọng nói, làm Trác Hạo Hi giật mình kêu lên.

Trác Hạo Hi quay đầu, chỉ thấy Từ Trình Trình đứng sau lưng cậu, biểu tình trên mặt dường như không được tự nhiên, Trác Hạo Hi trừng mắt nhìn, "Trình trình, sắc mặt cậu không tốt, là cậu cãi nhau với bạn trai sao? Tôi trở lại giúp cậu nhao nhao cùng hắn."

Từ Trình Trình nhìn Trác Hạo Hi, cúi đầu lúng túng mà nói: "Tôi còn chưa có bạn trai đâu!"

Trác Hạo Hi bắt lấy cánh tay Từ Trình Trình, chỉ vào một tấm hình nói: "Cậu nhìn tấm ảnh này đi, tôi có phải rất đẹp trai hay không!" Trác Hạo Hi có chút tự luyến mà nói, cũng không biết là vị nào trong bộ tuyên truyền lại khen ngợi miêu tả ánh mắt của cậu, hay là ánh mắt cậu thật sự có mị lực, kỳ thật, cậu chuyên chú chỉ vì muốn phối hợp với vũ đạo của Trịnh Hiểu Hiểu mà thôi.

Mặt Từ Trình Trình liền biến sắc, có chút quái gở nói: "Bộ trưởng, cậu có thấy Trịnh Hiểu Hiểu đặc biệt xinh đẹp hay không a! Xinh đẹp đến nỗi con mắt cậu muốn sáng ngời đến vậy nha."

Trác Hạo Hi sờ lên cái mũi, lòng đố kỵ của con gái trong truyền thuyết! Là rất đáng sợ, hận không thể bóp méo hết tất cả mọi thứ a, "Cậu ấy là do trang điểm, ăn mặc đẹp, nếu như trình trình mặc như vậy, cũng sẽ rất xinh đẹp, không chừng so với cậu ấy càng xinh đẹp hơn."

Sắc mặt Từ Trình Trình lập tức khôi phục lại, cúi đầu, có chút ngượng ngùng nói: "Chỗ nào a! Trịnh Hiểu Hiểu, chính là hoa khôi ban nghệ thuật, tớ chỗ nào so ra mà vượt cậu ấy được."

"Làm sao lại không thể? Trình trình, cũng rất xinh đẹp, so với cậu ấy càng xinh đẹp hơn nha" Trác Hạo Hi không keo kiệt rót lời đường mật.

"So với ai càng xinh đẹp hơn?" Từ phía sau lưng truyền đến thanh âm, nhẹ nhàng êm tai.

Trác Hạo Hi đột nhiên cảm thấy lông mao dựng đứng, ai da, coi như ra ngoài xui xẻo gặp phải quỷ lặc rồi, Trác Hạo Hi xoay người, Trịnh Hiểu Hiểu một thân váy xếp nếp màu xanh da trời, xinh đẹp đến nổi khiến cho người ta phải ghé mắt, Trác Hạo Hi cảm giác mồ hôi lạnh phía sau lưng ứa ra. . Đọc truyện tại _ TrùmTru yện.o rg _

Đôi mắt Từ Trình Trình mở thật to, nhìn chằm chằm Trịnh Hiểu Hiểu.

Trịnh Hiểu Hiểu nở nụ cười xinh đẹp, "Chuyện diễn xuất, rất cảm ơn Trác bộ trưởng, thật không ngờ Trác bộ trưởng lại tài giỏi như vậy, so với từ văn bân, thì từ văn bân giống như ánh sáng của ngọn nến, thì làm sao có thể so với Trác bộ trưởng như ánh sáng chói của mặt trời đây?"

Trác Hạo Hi: "..." Không muốn khen cậu như vậy a! Cậu sẽ đỏ mặt.

Nữ nhân tâm ghi hận, quả nhiên không thể khinh thường, từ văn bân lâm trận đào thoát, Trịnh Hiểu Hiểu tựa hồ hoàn toàn đem người này oán hận, kỳ thật từ văn bân nào có kém cỏi như vậy! Nếu cậu là mặt trời, thì từ văn bân tốt xấu cũng hẳn là khỏa Diêm Vương tinh.

"Tôi không có tốt như vậy." Trác Hạo Hi cúi đầu, có chút ngượng ngùng nói.

Trịnh Hiểu Hiểu đối Trác Hạo Hi cười cười, "Trác bộ trưởng quá khiêm tốn."

"Bộ trưởng, cậu thật sự rất có tài." Từ Trình Trình phụ họa nói.

Trác Hạo Hi đỏ mặt, hai người đều khen cậu như vậy, cậu thật sự xấu hổ nha.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 143 Chương 144 Chương 144 Chương 145 Chương 145 Chương 146 Chương 146 Chương 147 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149 Chương 149 Chương 150 Chương 150 Chương 151 Chương 151 Chương 152 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177
Tiến »