Người Nhặt Xác Trong Game Vô Hạn

Lượt đọc: 6206 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »
Chương 127

❊ ❊ ❊

Hạ Bạch: [Gửi tài liệu qua đây cho tôi xem.] Tống Thạch lập tức gửi tài liệu tới.

Đây là một trò chơi đến nội thành thành phố Đại Thái, tên là Chung Cư Đế Hào. Chung cư Đế Hào ngoài đời thực được xây dựng vào 20 năm trước.

Nghe cái tên vừa oai phong lại vừa giàu có, nhưng sau đó lại thêm chữ "Chung cư", là biết ngay thuộc tính của nó rồi.

Ở thành phố Đại Thái, chung cư bình thường không được coi là nhà ở chính thức, mặc dù được quảng cáo là vừa ở vừa kinh doanh.

Loại chung cư này thường mỗi phòng đều không lớn, một tầng lầu có khi tới mấy chục phòng, điện nước đều tính giá kinh doanh, có thể dùng để ở, cũng có thể dùng để kinh doanh, giá cả thường thấp hơn chung cư trong khu dân cư một chút.

Nếu loại chung cư này mà nằm ở khu vực trung tâm của thành phố lớn như Phong Ninh thì chắc chắn sẽ rất được giá, căn hộ sẽ luôn được bảo trì rất tốt.

Thế nhưng ở thành phố Đại Thái, nơi mà giá nhà vốn đã không cao, thì loại chung cư giá rẻ này theo thời gian, sẽ dần dần biến thành khu ổ chuột.

Ngoại trừ những người có điều kiện kinh tế không tốt, thì đa số mọi người sau khi mua đều sẽ cho thuê lại, một tầng có mấy chục hộ gia đình, trong đó còn có không ít người buôn bán kinh doanh, thành phần phức tạp, khó quản lý, chung cư xuống cấp ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng môi trường sống trở nên cực kỳ tồi tệ.

Thêm vào đó, giá điện nước ở đây không hề rẻ, chỉ có thể liên tục giảm giá thuê, hoặc là bán rẻ, điều này lại càng khiến cho chất lượng cư dân ở đây đi xuống, cuối cùng biến thành khu ổ chuột.

Chung cư Đế Hào được xây dựng cách đây 20 năm cũng không thể thoát khỏi kết cục này.

Nhìn từ ảnh chụp, tòa nhà cũ nát không chịu nổi, sơn tường bong tróc loang lổ, khung sắt ngoài cửa sổ thì lắp đặt lộn xộn, quần áo phơi phóng lằng nhằng, không gian công cộng bên dưới gần như không có cây xanh, chất đầy rác rưởi, nào là rác sinh hoạt của cư dân, nào là rác thải đã phân loại để tái chế, thùng giấy thì bị nước mưa ngâm đến nhũn ra.

Tống Thạch: [Đây là trò chơi xuất hiện từ nửa năm trước, lúc ấy những cư dân bên trong không thể phá trò chơi, cho nên đã bị phong tỏa.

Vì không được chú ý đến, nên việc phong tỏa cũng chẳng mấy phiền phức, thành ra cứ để vậy cho đến tận bây giờ.] Tống Thạch: [Độ khó của trò chơi này ước chừng cũng tương đương với thôn Ngũ Cô, thậm chí có khi còn không khó bằng.] Thấy Hạ Bạch mãi vẫn chưa trả lời, Tống Thạch bèn nói: [Nếu cậu không muốn đi, để tôi sắp xếp cho cậu một trò chơi nào đó ở gần thành phố Khương Kỳ cho tiện.] Hạ Bạch: [...Đi.] Tống Thạch: [Được, để tôi đi sắp xếp ngay.] Hạ Bạch im lặng chuyển tiếp tài liệu cho Lận Tường.

Lận Tường: [Cái này… chẳng phải là ông trời đang giúp tôi hay sao?

Hóa ra tôi thật sự phải đến Đại Thái An!

Duyên phận đây mà!] Hạ Bạch: [...] Hạ Bạch: [Map trò chơi này hình như không hợp với cậu lắm.] Lận Tường: [Tôi thấy rất hợp mà, cậu đừng quên chung cư này cũng ở thành phố Đại Thái.

Thành phố Đại Thái thì thành phần dân cư phức tạp, mà chung cư lại càng là nơi điển hình cho sự phức tạp đó. Ở khách sạn còn cần chứng minh thư, loại chung cư cũ kỹ này vì mục đích cho thuê nên có khi chỉ cần đưa tiền là được, đủ loại người kỳ quái đến ở, thế nên có ô nhiễm tinh thần cũng là điều dễ hiểu.] Hạ Bạch: [Cậu…] Lận Tường: [Tôi vốn cũng định vào thêm vài trò chơi mà, vừa có thể rèn luyện bản thân, lại có tích phân để mua đồ thần kỳ, lợi hại trăm bề.] Hạ Bạch: [Không ngờ cậu lại là kẻ bị tình yêu làm lu mờ lý trí thế này, rồi cậu sẽ nhận được bài học thôi.] Lận Tường: [...] Được làm một kẻ si tình hạnh phúc ngọt ngào thì có gì là không tốt?

Tống Thạch nhanh chóng gửi tin nhắn tới, [Dương Mi cũng muốn tham gia trò chơi này.

Cậu ấy và bạn thử việc đã nghỉ chơi với nhau, cho nên nhiệm vụ tuần này vẫn chưa hoàn thành. Ý của anh Lăng là, anh Dương Mi và Nhị Oa chỉ có thể đi một người.] Hạ Bạch: [...] Bạn thử việc, chẳng phải là Hoa Hạo Minh đấy sao?

Tò mò ghê, muốn hóng chuyện quá đi.

Hạ Bạch: [Không thể đi hết được sao?

Giờ Nhị Oa cũng đã dần dần sử dụng được kỹ năng rồi mà.] Tống Thạch: [Đi hết thì cũng được, nhưng mà map này đâu đến mức cần tới bốn thành viên đội Công Kiên, với lại cũng chưa có tiền lệ nào như thế.] Tống Thạch: [Anh Lăng nghiêng về phía để anh Dương Mi đi hơn, thật ra tuần này anh ấy cũng đang rất cần một nhiệm vụ, anh ấy nói chung cư này có vẻ như có tiệm làm đẹp, tiệm mát xa chân, sợ là sẽ có nội dung không thích hợp cho trẻ con.] Hạ Bạch nhớ đến dáng vẻ Nhị Oa che mắt lúc mới gặp trong rạp chiếu phim, lập tức bị thuyết phục, đúng là không nên cho Nhị Oa vào trò chơi này.

Nhưng mà, vẫn có thể dẫn cậu bé đến thành phố Đại Thái, dù sao thì thời gian bọn họ ở trong trò chơi, ở thế giới hiện thực cũng rất ngắn.

Sau khi bàn bạc kỹ càng với Nhị Oa, Hạ Bạch liền trả lời Tống Thạch.

Tống Thạch: [Được, vậy chúng tôi sẽ đăng nhiệm vụ treo thưởng ở Trung tâm giao lưu người chơi.] Hạ Bạch hỏi thời gian đăng, sau đó chuyển tiếp cho Lận Tường để cậu ta chuẩn bị.

Thời gian làm nhiệm vụ: 17h00 chiều ngày 03 tháng 12.

Địa điểm làm nhiệm vụ: Chung cư Đế Hào, tỉnh Chu Nam, thành phố Đại Thái.

Thành viên đội Công Kiên: Lăng Trường Dạ, Dương Mi, Hạ Bạch.

Số lượng người chơi treo thưởng: 10 người.

Tài liệu nhiệm vụ: Map Chung Cư Đế Hào xuất hiện tại chung cư Đế Hào từ nửa năm trước, lúc đó ước tính có khoảng 15 người bị cuốn vào trò chơi, toàn bộ đều là người chơi mới, tất cả đều bỏ mạng trong trò chơi, trong đó có hai thi thể bị ném ra ngoài, tình trạng thi thể như hình.

Đánh giá trò chơi: Trò chơi quy mô nhỏ, độ khó 4.5/10.

Phần thưởng nhiệm vụ: Đạo cụ ngụy trang x1, 2.000.000 tích phân x10, 1.000.000 tiền mặt hoặc vàng tương đương x10.

Link đăng ký: Trung tâm nhiệm vụ treo thưởng của Cục quản lý trò chơi.

Tầng 1: Woa! Dương Mi! Fan cuồng muốn đăng ký!

Tầng 2: Lại là cặp bài trùng Lăng Trường Dạ và Hạ Bạch, hay là họ muốn lập nhóm nhỉ?

Tầng 3: Không phải đâu, nghe nói đội trưởng đội Công Kiên không bị giới hạn nhiệm vụ mỗi tuần một lần, cần gì phải lập nhóm nữa.

Tầng 4: Có đại thần nào phân tích xem nhiệm vụ này có đáng nhận không?

Tầng 5: Tôi cảm thấy ba người bọn họ ít nhất cũng có thể giảm độ khó của trò chơi xuống hai sao!

Tầng 6: Tôi cũng thấy thế, giờ tôi thấy Hạ Bạch này cũng mạnh lắm! Còn có Dương Mi nữa chứ! [Fan cuồng của Dương Mi] Dương Mi! Đại thần đứng đầu bảng xếp hạng tích phân!

Tầng 7: Nhưng mà nhìn tình trạng thi thể thì có vẻ phó bản này khá là tàn bạo, chết chóc thương tâm lắm.

Tầng 15: Trước khi mọi người thảo luận thì tôi xin thông báo một việc, vừa nãy tôi vào đăng ký thì thấy đã đủ người rồi, không đăng ký được nữa.

Tầng 16: …

Tầng 17: Chết tiệt! Hối hận quá! Tôi muốn nhận nhiệm vụ này lắm luôn!

Hạ Bạch: [Nhận được chưa?] Lận Tường: [Nhận được rồi!

Tôi vừa vào cái là đăng ký luôn, còn chưa kịp đọc kỹ!

Chắc tôi là người đầu tiên đăng ký đấy.] Thế là, bọn họ lại cùng nhau bay đến thành phố Đại Thái, lần này còn có thêm Dương Mi.

Chiều thứ Sáu Lận Tường không có tiết, cậu ta trang điểm long trọng, lái chiếc siêu xe đến đón Hạ Bạch và Dương Mi.

Nhìn chiếc siêu xe màu tím lòe loẹt cùng bộ trang phục lấp la lấp lánh của cậu ta, Hạ Bạch đành ngửa mặt lên trời, im lặng hồi lâu.

Cậu ta thật sự không thèm xem qua nhiệm vụ treo thưởng sao? Chỉ cần liếc mắt nhìn qua danh sách thành viên đội Công Kiên, hoặc là xem qua bình luận của mọi người một chút thôi cũng được mà?

Hạ Bạch hỏi: “Tối qua cậu làm gì thế?”

Lận Tường: “Mời nhà tạo mẫu tóc đến cắt tóc, bảo họ mang theo ít quần áo, tôi chọn cả đêm đấy, cậu thấy bộ này thế nào?”

Hạ Bạch: “... Đi thôi, đến đón Dương Mi.”

Lận Tường: “Chờ cậu nói câu này đấy! Đi thôi!”

Hạ Bạch im lặng ngồi lên xe, đến khách sạn đón Dương Mi. Chiếc siêu xe chạy vun vút trên đường, đến khách sạn, Lận Tường lập tức xuống xe, đứng tạo dáng ở cửa xe chờ Dương Mi.

Hạ Bạch: “... Không có nắng, cậu không cần đeo kính râm đâu.”

Lận Tường: “Ồ, đúng rồi!”

Lận Tường vừa mới tháo kính râm xuống thì Dương Mi đã xuất hiện, thu hút mọi ánh nhìn.

Dương Mi hôm nay diện một chiếc váy bồng công chúa, đi tất ren trắng dài quá gối, giày Mary Jane da dê đính nơ, mái tóc uốn xoăn bồng bềnh được cài hai chiếc nơ to, sau lưng đeo một chiếc túi hình thỏ, đôi mắt to tròn được điểm thêm kim tuyến lấp lánh màu hồng.

Hạ Bạch: “...”

Anh ta vươn tay định tự mở cửa xe.

Hay là cậu tự bắt xe ra sân bay, tự làm thủ tục, tự lên máy bay vậy.

Lận Tường đã hóa đá, như thể đang được chiêm ngưỡng nàng công chúa Lolita trong mơ của mình bước ra đời thực.

Mãi cho đến khi Dương Mi đã đứng trước cửa xe được vài giây, cậu ta mới cuống quýt chạy tới mở cửa.

‘’Cảm ơn.” Trước khi lên xe, Dương Mi hỏi Lận Tường: “Hôm nay tôi xinh đẹp không? Đây có phải gu của cậu không?”

‘Xinh… xinh đẹp! Siêu cấp xinh đẹp!” Lận Tường đỏ mặt đáp.

Dương Mi vui vẻ ngồi xuống, vừa ngồi xuống đã ôm lấy cánh tay Hạ Bạch hỏi: “Em trai, hôm nay chị đẹp không?”

Hạ Bạch đơ đơ đáp: “Đẹp.”

Dương Mi không hài lòng nói: “Em trả lời qua loa quá đấy!”

Hạ Bạch: “...”

Suốt dọc đường đi, Dương Mi cứ hỏi Hạ Bạch xem chỗ nào của mình đẹp, chỗ nào cần cải thiện.

Hỏi đến nỗi Lận Tường cũng thấy hơi đau lòng thay, bèn nhắn tin cho Hạ Bạch: [Dương Mi thích cậu đấy à?] Hạ Bạch: [Cậu yên tâm, có khi tôi là gay ấy.] Lận Tường: [Vậy thì tốt.] Hạ Bạch: “...”

Lận Tường không dám nói chuyện này trước mặt Dương Mi, nhưng cậu ta rất muốn tìm người chia sẻ, bèn nhịn không được, nhe răng cười híp mí nhắn tin cho Hạ Bạch: [Hôm qua cô ấy vừa hỏi tôi có thích phong cách Lolita không, tôi nói là thích, thế là hôm nay cô ấy mặc luôn, có phải là mặc cho tôi xem không?] Nhìn thấy vẻ mặt cười toe toét của cậu ta qua gương chiếu hậu, Hạ Bạch: “...”

Lúc ở thành phố Tuyền Quảng, Lăng Trường Dạ bảo cậu dẫn Dương Mi đi cùng, vì cần phải kín đáo nên lúc đó Dương Mi luôn phải ăn mặc như con trai, thử đủ loại phong cách cho cậu xem.

Cậu thấy trong số đó chỉ có phong cách JK là có hơi hướng kín đáo một chút, cho nên Dương Mi đã bảo mặc đồ JK trong một thời gian dài.

Giờ thì hay rồi, cuối cùng cũng được Lận Tường ủng hộ, cho nên được dịp diện phong cách Lolita đúng không.

Đến sân bay, Hạ Bạch mới phát hiện ra rằng, hóa ra ở trên xe chưa phải là tình huống xấu hổ nhất, mà xấu hổ nhất là sau khi vào sân bay.

Thử hỏi, một người thì dát cả cây đồ hiệu, tay trái tay phải đeo hai chiếc đồng hồ tiền tỷ, cúc áo cũng được đính kim cương, còn một người thì như thể bước ra từ cung điện thời Trung cổ, lúc nào cũng chớp chớp đôi mắt to tròn, tỏa ra sức hấp dẫn chết người theo phong cách Lolita, thì ai mà không ngoái đầu nhìn cơ chứ?

Có còn cho một con trạch nam như cậu đường sống nữa không?

Cái Bánh Bẩn Bẩn: [Nhị Oa cứu với.jpg] CC: [Sao thế?] Cái Bánh Bẩn Bẩn: [Hình ảnh.jpg] CC: [...Vất vả cho cậu rồi.] Hạ Bạch ủ rũ mặt mày, giả vờ mình vừa mù vừa điếc, cứng đờ bước vào phòng chờ, tìm một góc khuất ngồi xuống.

Chưa bao giờ cậu thấy thời gian chờ đợi lên máy bay lại dài như thế này.

Lên máy bay rồi cũng là một chặng đường dài dằng dặc, tuy không còn bị nhiều người nhìn ngó như lúc ở sân bay, nhưng tiếp viên hàng không lại cứ lượn lờ quanh bọn họ.

Thôi thì cứ coi như vậy đi, ít ra vẫn còn hơn lúc xuống máy bay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »