Người Nhặt Xác Trong Game Vô Hạn

Lượt đọc: 5622 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »
Chương 169

❊ ❊ ❊

【Vòng Thời Gian】, bất kể không gian, bất kể sống chết, đúng hẹn gặp nhau.

Nhưng Lăng Trường Dạ không xuất hiện bên cạnh cậu.

Hạ Bạch cảm nhận được một loại cảm giác cô độc.

Cảm giác cô độc này bắt nguồn từ việc cậu đi qua mỗi tầng tối đen của lâu đài to lớn này, không ai cũng không có một chút đáp lại nào của vật sống, giống như đã bị toàn thế giới vứt bỏ.

Cảm giác cô độc này đến từ sự suy yếu của cơ thể, sự trì trệ của bộ não, Không thể suy nghĩ tốt sẽ dẫn đến cô đơn, là một sự cô độc bị tư duy bị cơ thể vứt bỏ.

Nhưng cậu cũng không cảm thấy đau buồn.

Điều này lại làm cho Hạ Bạch cảm thấy càng cô độc, một người cô đơn bị thế giới vứt bỏ, sẽ không tạo thành một chút cảm xúc đau buồn sao? Đây cũng là một loại cô đơn bị cảm xúc vứt bỏ.

Cậu gõ gõ Vòng Thời Gian, cũng là bởi vì cô đơn.

Cậu còn có Lăng Trường Dạ, anh sẽ đột phá sống chết, đột phá không gian đến với cậu.

Nhưng cũng không có.

Thần kỳ là, Lăng Trường Dạ không xuất hiện, ngược lại khiến cậu không cô đơn như vậy.

Bởi vì cậu biết, Lăng Trường Dạ đang ở bên cạnh cậu, gần đến mức không thể gần hơn, gần đến mức có thể ở trong một cơ thể.

Hạ Bạch an tâm rất nhiều, hô hấp nặng nề, bắt đầu chỉnh trò chơi lại lần nữa.

Từ lúc cậu bắt đầu vào đây, nhìn về phía quy tắc sinh hoạt trong phòng khách của lâu đài cổ Hồng Sắc, xem từng chữ một.

Đương nhiên không phải xem phần đã bị sửa chữa qua không biết bao nhiêu lần, mà là xem phần cậu đã nhìn thấy ở buổi tối ngày đầu tiên.

Cậu bắt đầu nghĩ lại, quy tắc cậu làm trái, có thể không phải loại chuyện đóng cửa này, mà là quy tắc thứ 4 cùng điều thứ 5 trong quy tắc sinh hoạt.

【4, Học tập cho tốt, mỗi ngày từ 9 đến 11 giờ sáng, 8 giờ đến 9 giờ tối là thời gian học tập, hãy đến phòng sách học tập. 】 【5, Đi ngủ đúng giờ, buổi tối 8 giờ 30 là thời gian đi ngủ, hãy về phòng ngủ. 】 Trong hai quy tắc này, thời gian ban đêm là có mâu thuẫn, cậu theo bản năng cảm thấy có thể giải mâu thuẫn này, cho rằng quy tắc không quy định sau khi ngủ không thể rời khỏi phòng ngủ, cũng không quy định ở phòng sách học tập không thể rời khỏi phòng sách, chính là có thể rời khỏi phòng ngủ, có thể rời khỏi phòng sách, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ học tập là được.

Nhưng cậu đã không cẩn thận phạm vào một sai lầm tương tự mà cậu đã phạm khi đọc sách.

【8 giờ 30 là thời gian ngủ.】 【8 giờ đến 9 giờ tối là thời gian học tập.】 Một là giờ, hai là khoảng thời gian.

Cho nên, đúng là không có quy định từ 8 giờ đến 9 giờ không thể rời khỏi phòng sách, nhưng khoảng thời gian này là thời gian học tập, cho dù cậu rời khỏi phòng sách cũng phải học tập, học tập có thể sẽ xuất thần, nhưng nhất định không phải là cậu đi lung tung khắp nơi như vậy, cùng với xem điện thoại di động ở trong phòng ngủ.

Cách làm chính xác là, lúc vừa mới tỉnh lại vào lúc 8 giờ, cậu lập tức đến phòng sách, học gần nửa giờ ở phòng sách, vào lúc sắp 8 giờ 30, vừa cầm sách giáo khoa vừa về phòng ngủ, 8 giờ 30 nằm lên giường ngủ, vừa qua 8 giờ 30 lại lập tức rời giường cầm sách giáo khoa, tiếp tục trở về phòng sách để học.

Hạ Bạch: "..."

Phần quy tắc này cũng quá bẫy người, đương nhiên lúc ấy nếu cậu nghiêm túc phân tích, cũng có thể phân tích ra, chủ yếu là cậu sơ suất.

Sơ ý đúng là tật xấu của cậu, không chỉ một giáo viên từng nói, là sơ ý khiến cho cậu không thể đạt được max điểm môn khoa học tự nhiên.

Hạ Bạch tự kiểm điểm chính mình, càng cẩn thận xem xong, sau khi ngẫm xong quy tắc sinh hoạt ở lâu đài cổ Hồng Sắc thì lập tức về tới phòng ngủ.

Về phòng ngủ vào ban đêm theo quy định sẽ an toàn hơn, mặc kệ đồ vật trong phòng ngủ.

Phạm sai lầm không đáng sợ, chỉ sợ sai rồi không sửa lại được, sau khi ăn năng suy nghĩ lại, cậu lại nghiêm túc xem 《Quy tắc phòng ngủ》.

【1, không thể ngủ trên giường quá tám tiếng.】 Sau đó lại bị đổi thành phải ngủ đủ tám tiếng.

Rốt cuộc là ngủ đủ tám tiếng hay là không thể vượt qua tám tiếng, đối với cậu mà nói đều không có ý nghĩa, bởi vì cậu sẽ bị trò chơi khống chế ngủ mê man, cả ngày đều nằm ở trên giường.

Không, điểm này cũng là cậu sơ ý, ban ngày cậu có thể không ngủ say.

Có lẽ ban ngày "Cậu" đã thức dậy rồi.

Có lẽ là căn cứ vào thời gian mỗi người chơi tỉnh lại kiểm soát khác nhau, ban ngày thì một người chơi khác trôi qua.

Mà trong quy tắc của lâu đài cổ Hồng Sắc, không có quy tắc ban ngày phải ngủ trong phòng ngủ, cho nên chỉ có khoảng thời gian này của cậu là cần phải ngủ, cần thời gian vừa vặn đến tám tiếng, trước mắt đây là thời gian chuẩn xác duy nhất.

Hạ Bạch: "..."

Muốn cậu vừa nằm trên giường, vừa đếm còn mấy giây sao?

Quy tắc chính xác rốt cuộc là không thể vượt qua tám tiếng, hay là nhất định phải ngủ đủ tám tiếng?

Nghĩ như vậy, Hạ Bạch lập tức nằm xuống giường, cảm giác đầu càng đau hơn.

【2, Ban đêm xin giữ yên lặng, không được nói chuyện với người khác. 】 Cậu không có nói chuyện với người khác, nhưng là Cổ Toàn Côn đọc quy tắc, tính là vi phạm quy tắc sao?

【3, Nằm trên giường lúc ngủ không được nghịch điện thoại. 】 Điều này cậu xác định cậu không làm trái, đồng thời thông qua điều này, cậu xác nhận chỉ cần nằm ở trên giường là coi như ngủ, nếu không thì cũng không tồn tại chuyện "Lúc ngủ chơi điện thoại" như vậy.

【4, sau khi sử dụng nhà vệ sinht xin kịp thời đóng cửa, đồ trong nhà vệ sinh tràn ra ngoài ảnh hưởng giấc ngủ】.

Cửa nhà vệ sinht rốt cuộc đóng hay không, cậu cũng không xác định, trước mắt cậu có khuynh hướng đóng, bởi vì theo như quy tắc nói, bên trong quả thật có thứ ảnh hưởng đến giấc ngủ.

【5, Dưới giường không có ai, nếu như nghe thấy âm thanh hoặc thấy cái gì, hẳn là bạn đang nằm mơ, cứ tiếp tục ngủ là được. 】 Điều này Hạ Bạch còn chưa gặp được.

【6, Không cho phép vẽ linh tinh ở bất kỳ chỗ nào trong phòng ngủ. 】 Hạ Bạch khẳng định cậu không làm trái.

Tiếp theo Hạ Bạch lại cẩn thận chải vuốt những quy tắc phòng sách một lần.

Rốt cuộc có nên đóng cửa hay không, hiện tại cậu có khuynh hướng không đóng.

Đọc sách bao nhiêu trang, cậu vẫn là mỗi lần xem 19 trang, hai lần xem vượt qua 38 trang.

Có hai điểm khả năng cậu làm có vấn đề.

Thứ nhất vẫn là 【Từ 8 giờ đến 9 giờ tối】, trong khoảng thời gian này, cậu không chỉ không học tập khi rời khỏi phòng sách, mà thời gian ở phòng sách cũng không phải tất cả thời gian đều học tập, ví dụ như lục thùng rác.

Thứ hai là 【Nhật ký phải ghi chép đúng sự thật, không thể bịa đặt lung tung】, cậu chỉ mới viết nhật ký vào tối nay, những ghi chép khác đều xem như chân thật, chỉ có câu cuối cùng kia, cậu từng đọc một câu trong sách, con người vừa suy nghĩ, Thượng Đế liền bật cười.

Đúng là cậu đã đọc được trong sách, nhưng nguyên tắc cơ bản của trò chơi là không thể OOC*, thiết lập nhân vật của cậu trong trò chơi chưa chắc đã từng xem qua, cậu vẫn luôn xem sách giáo khoa, không biết sách giáo khoa đã xem qua có câu này hay không.

* "OOC" là viết tắt của "Out of Character", ám chỉ khi một nhân vật hành xử hoặc có suy nghĩ không giống với tính cách ban đầu mà tác giả đã xây dựng.

Điều này có thể xuất hiện trong các tác phẩm fanfiction hoặc thậm chí trong các tình huống mà nhân vật có những hành động hay lời nói không đúng với tính cách cốt lõi của họ.

.

Hạ Bạch ấn huyệt thái dương, không biết khi lần nữa tỉnh lại sẽ biến thành thế nào.

Cậu viết câu này trong nhật ký là muốn nhắc nhở những người chơi khác, có lẽ bọn họ nghĩ trò chơi quá phức tạp.

Dựa theo thiết lập ban đầu, trò chơi này chỉ có ba sao, là trò chơi đơn giản hơn so với hầu hết những trò chơi bọn họ từng vào, có thể bọn họ chỉ cần dựa theo quy tắc lừa gạt khắp nơi mà sống thật tốt, cũng tìm ra câu chuyện hoặc bí mật của người ở lâu đài cổ hoặc là người ở chỗ này là có thể qua cửa.

Đây là ba sao, vẫn là trò chơi bình thường, trò chơi bình thường chính là ở chỗ tìm chân tướng, mà không phải cạnh tranh.

Có lẽ là bởi vì nghĩ quá nhiều, nhất là nghĩ đến đa nhân cách, ba nhóm người chơi khác mới chết hết.

Trước khi chưa biết rõ cụ thể đã xảy ra chuyện gì, bọn họ tốt nhất là sống theo quy tắc, đào móc chân tướng, mà không phải tàn sát lẫn nhau.

Tàn sát lẫn nhau mới là con đường chết của bọn họ.

Trong nhật ký, nhắc nhở ở phía trước 《24 Nhân Cách Của Billy 》 là không đúng.

Ở giữa là nhắc nhở Lăng Trường Dạ, lúc cậu viết nhật ký lòng bàn tay có mồ hôi, đồng thời trước khi vào trò chơi cậu cọ lòng bàn tay Lăng Trường Dạ, nơi đó cũng có mồ hôi.

Cuối cùng nhắc nhở không nên nghĩ quá nhiều, cố gắng giữ quy tắc tìm chân tướng.

Vừa nhớ lại, vừa suy nghĩ về trò chơi, không biết đã qua bao lâu, cả người căng thẳng, cậu lại nghe thấy một tiếng động rất nhỏ.

Bây giờ ngay cả tiếng người bò trên mặt đất, da và mặt đất ma sát cậu cũng có thể nghe thấy.

Âm thanh đến từ gầm giường.

"Soạt — Soạt —— soạt —— "

Âm thanh vốn không nên nghe được, đang từng chút một tới gần bên ngoài giường.

Sắp đi ra rồi.

Có người dùng chữ đỏ viết trên quy tắc, dưới giường có quỷ.

Hạ Bạch theo bản năng, muốn điều khiển thi thể ra đối kháng với đồ vật dưới giường, lại vội vàng dừng lại.

Cậu lại nghĩ đến không sót một chữ quy tắc thứ 5 mà mình nhìn thấy lần đầu trong phòng ngủ.

【5, Dưới giường không có ai, nếu như nghe thấy âm thanh hoặc thấy cái gì, hẳn là bạn đang nằm mơ, tiếp tục ngủ là được. 】 【 Là bạn đang nằm mơ 】, 【 tiếp tục ngủ là được 】, cho nên cậu nên tiếp tục nằm ngủ, không thể làm gì cả.

Đây lại là một quy tắc lừa người, hễ là làm cái gì cũng sẽ trái lại.

Không biết có phải người chơi viết chữ đỏ đã làm gì đó hay không, hay là cố ý dẫn dắt, khiến cho người chơi khác khủng hoảng, để bọn họ lập tức phòng bị, làm trái với quy tắc.

Hạ Bạch nhắm mắt nằm ở trên giường không nhúc nhích, nghe được âm thanh kia từ gầm giường dời đến bên giường, tiến lên giường, cách cậu càng ngày càng gần.

Trong lâu đài cổ không có một chút âm thanh, gió lạnh thổi vào cửa sổ. Trong phòng ngủ ẩm ướt mục nát, có thêm một chút âm thanh giường chiếu bị lõm xuống, cùng với rất nhiều mùi máu tanh.

Mùi máu tanh và hơi thở lạnh lẽo đến gần người duy nhất trong lâu đài cổ này.

Hạ Bạch nằm thở hồng hộc, đầu óc mê man bị luồng hơi này k.ích th.ích càng thêm khó chịu, khóe môi kéo căng không hề cử động, ngón tay trắng nõn ghìm thật sâu vào trong giường.

Cậu biết thứ đó đang treo trên đầu cúi mặt nhìn cậu, có cái gì nhỏ xuống mặt cậu. Chỉ cần cậu vừa mở mắt ra, là có thể đối diện với mặt của nó.

Nếu bây giờ có thể ngủ mê man thì tốt rồi.

Đáng tiếc còn chưa tới thời gian cậu ngủ mê man, vật kia còn đè thấp tới gần cậu.

Hạ Bạch hô hấp càng thêm khó khăn, bởi vì mùi máu tanh và luồng hơi âm lãnh này, trên cổ cậu nổi lên một tầng da gà lít nha lít nhít.

Thứ đó ngửi mùi của cậu, thứ lạnh lẽo dính nhớp dán vào cánh tay cậu.

Cánh tay Hạ Bạch thiếu chút nữa run rẩy.

Cậu cố gắng thả lỏng bản thân, cơ thể lại căng thẳng, nhạy cảm hơn rất nhiều so với trước đó, trong hô hấp gian nan sinh ra từng cơn buồn nôn, dạ dày quay cuồng một hồi.

Không biết bị nhìn chằm chằm bao lâu, Hạ Bạch rốt cục cũng hôn mê như mong muốn, cơ thể cuối cùng đã được thả lỏng.

Lần thứ tư tỉnh lại, đối mặt với phòng ngủ tối tăm và hô hấp hồng hộc, Hạ Bạch đã bình tĩnh lại.

Cậu giống như mọi khi, trước lập tức từ trên giường đứng lên, đi lấy di động đặt ở trên bàn xem thời gian, vẫn là 8 giờ.

Lần này cậu lập tức cất điện thoại di động vào trong túi, đi đến phòng sách học tập.

Đồng thời cảm nhận được tình trạng cơ thể của mình, hô hấp vẫn gian nan, vẫn lừ đừ, đồng thời cậu còn cảm nhận được một chuyện hơi có vẻ xấu hổ.

Chuyện xấu hổ này khiến cậu đi tới cửa, lập tức mở tủ quần áo ra, vội vàng thay quần áo mới rồi mới đi phòng sách.

Thay quần áo không phải vì cậu tè ra quần, tối hôm qua lúc cậu tỉnh lại, quả thật rất muốn đi nhà vệ sinh, nhưng cậu lại nhịn xuống, có lẽ là "Cậu" đã đi vào ban ngày rồi.

Nguyên nhân thay quần áo xấu hổ cũng không khác gì đi tiểu, cậu bị mộng tinh.

Hạ Bạch đi đến phòng sách, mở sách giáo khoa ra, nhìn chằm chằm sách giáo khoa rồi ấn lên thái dương.

Chuyện này không phải chưa từng xảy ra, khi cậu mười bảy tuổi từng có, đây đối với người ở độ tuổi này như cậu mà nói là chuyện bình thường, nhưng ở trong trò chơi nhất định không bình thường, giống như hai lần trước, là cơ thể cậu xảy ra vấn đề.

Hô hấp xảy ra vấn đề, tinh thần xuất hiện vấn đề, đều nằm trong phạm vi hiểu biết của Hạ Bạch, vấn đề mang tính sinh sản, Hạ Bạch không hiểu.

Điểm kỳ quái này, cũng là vấn đề đáng để suy nghĩ.

Vì sao lại là vấn đề này?

Có cái gì có thể liên hệ với vấn đề này?

Hạ Bạch vừa nghĩ vừa lật sách, đồng thời tìm kiếm manh mối trên sách giáo khoa.

[Tôi không thích ăn sáng. ] [Anh trai của tôi đâu?] [Anh trai ra được không? ] [Tôi muốn ở bên các cậu mãi mãi.] Lật hai quyển sách giáo khoa, Hạ Bạch quét đến thời gian trên đồng hồ, cách 8 giờ rưỡi chỉ còn ba phút, cậu cầm sách giáo khoa vừa lật vừa đi về phía phòng ngủ, nằm vào trên giường trước tám giờ rưỡi, tám giờ rưỡi qua đi, cậu lại cầm sách giáo khoa vừa xem rồi vừa trở lại phòng sách.

Cậu sợ đọc nhật ký không tính là học tập, mãi cho đến 9 giờ, Hạ Bạch mới buông sách giáo khoa xuống, mở nhật ký ra.

Lần này trong hai quyển nhật ký có thêm năm trang nhật ký.

[Phân loại rác để vứt, như vậy tương đối tốt. Sau khi dọn dẹp rác rưởi xong, tôi đến phòng sách xem sách giáo khoa cấp 3.

Lần thứ tư nhìn ra ngoài cửa sổ, vẫn không nhìn thấy người, một mảnh tối tăm.

Nghĩ lầm tôi bị thế giới vứt bỏ, nhưng tôi biết, nhất định có bạn, tôi phải nghe lời tiếp tục sống, tất cả đều có khả năng sống sót.

Phải sống tốt, đầu tiên phải chăm sóc tốt cho cơ thể của mình, sbị bệnh rất khó chịu, lục phủ ngũ tạng, mỗi một bộ phận cơ thể đều rất quan trọng, đối xử tử tế với chúng nó chính là đối xử tử tế với chính mình.

Sẽ tốt lên thôi, mọi chuyện sẽ tốt lên thôi, mọi thứ đều sẽ được cát tường như ý thôi.

—— ngày thứ tư ]

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »