Người Nhặt Xác Trong Game Vô Hạn

Lượt đọc: 5934 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »
Chương 142

❊ ❊ ❊

Hạ Bạch gật đầu.

Hai người kể lại những gì nghe được ở phòng 211 cho Lăng Trường Dạ nghe, để anh phân tích. Sau đó, bọn họ lên tầng 3.

Bà chủ ở phòng 303 đã kể hết những gì mình biết cho Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ nghe rồi, mà thẻ con trai đối với con gái cũng không có tác dụng gì, cho nên sau khi đưa tờ giấy của cậu bé cho bé gái ở phòng 305, bọn họ đi thẳng đến phòng 308, vừa lúc họ cũng vừa moi được chút thông tin về bà cụ ở phòng 308 từ bà cụ ở phòng 211.

Bà cụ ở phòng 308 là người lớn tuổi nhất trong chung cư này, tóc đã bạc trắng.

Nhìn thấy Dương Mi, phản ứng của bà cụ còn lớn hơn cả bà cụ ở phòng 211, nước mắt lưng tròng.

Thấy hai người nhìn mình, bà vội lấy khăn tay ra lau nước mắt, nói: "Xin lỗi, tôi bỗng nhớ đến con trai đã mất nhiều năm của tôi, hình như tôi nhìn thấy nó trở về thăm tôi."

Lúc nói câu này, bà còn đỏ mắt nhìn Dương Mi. Hạ Bạch biết, lần này bọn họ nhất định sẽ có thu hoạch, chỉ cần Dương Mi hỏi, bà nhất định sẽ nói cho Dương Mi biết những gì bà biết.

Sau khi vào cửa, bà lão lập tức mang đồ ăn ngon có thể tìm được trong phòng đến cho bọn họ, tha thiết nhìn Dương Mi.

Dương Mi ăn một quả quýt dưới ánh mắt chăm chú của bà.

Dưới sự ra hiệu của Hạ Bạch, bọn họ không đi thẳng vào vấn đề, mà là cùng bà lão tán gẫu về việc nhà và quá khứ.

Bà cụ tên Từ Mai, đúng như bọn họ suy đoán, nơi này vốn thuộc về một khu tập thể của xưởng may, bà và chồng bà đều là nhóm công nhân sớm nhất của xưởng dệt.

"Sau này, xưởng dệt làm ăn thua lỗ, đóng cửa, ông chủ bán đất của xưởng may, không trả tiền lương cho chúng tôi mà bỏ trốn." Bà lão nói: "Tiền lương nhiều năm trời của chúng tôi, không biết nên đòi ai."

"Bọn họ san bằng xưởng may, lại đến phá khu tập thể, một khu tập thể lớn hơn một chút đã bị phá rồi, khu này là do hai người liều mạng mới giữ được, cuối cùng cũng giữ lại cho những người không nhà cửa, lại không có tiền một chỗ ở."

"Cũng cho chúng tôi, không con cái, không việc làm, không có tiền một nơi nương thân." Bà lão nói xong vành mắt lại đỏ hoe: "Chao ôi, người ở đây đều là người đáng thương."

Có lẽ là đã lâu không có ai nói chuyện, bà nói lải nhải liên miên, có rất nhiều lời muốn nói.

Hai người nghe bà nói hồi lâu, thẳng đến khi bà nói khát nước, uống một ly nước, Hạ Bạch mới hỏi bà: "Bà còn mong muốn gì không?"

"Đã lớn tuổi như vậy rồi, còn có thể có mong muốn gì nữa chứ, chỉ mong hai vợ chồng già chúng tôi có thể cùng nhau sống thật tốt, cùng ra đi thôi." Bà cụ nói.

Hạ Bạch: "Không muốn gặp lại con trai sao?"

"Muốn, đương nhiên là muốn rồi." Bà lão nói xong lại nhìn Dương Mi, sau đó bà nói: "Năm đó chúng tôi suýt nữa không chịu nổi, nhưng đã nhiều năm trôi qua, chúng tôi cũng đã nghĩ thông suốt rồi, chúng tôi không thể cứ mãi đau buồn, chúng tôi còn phải sống cuộc sống của mình cho tốt, nương tựa lẫn nhau, quả thật cũng đã vượt qua."

Hạ Bạch nhìn Dương Mi, Dương Mi lập tức hỏi: "Cháu nghe người ta nói, ông bà dẫn theo một người đàn ông mặc áo đen kỳ lạ vào chung cư."

"Người đàn ông mặc áo đen nào?" Bà lão ngơ ngác, "Chúng tôi nửa năm nay có dẫn ai vào nhà đâu, không chỉ nửa năm, chúng tôi không có họ hàng gì, quanh năm suốt tháng cũng chẳng dẫn ai về nhà."

Bà không giống như đang nói dối, hơn nữa bà hẳn là sẽ không nói dối Dương Mi.

Dương Mi càng cảm thấy khó hiểu, anh ta không biết nên hỏi như thế nào, nhìn về phía Hạ Bạch.

Hạ Bạch hỏi: "Khoảng thời gian này ông bà có nghe nói đến người nào kỳ lạ, tài giỏi gì không ạ?"

"Người kỳ lạ, tài giỏi?" Bà lão nghĩ nghĩ, "Ồ, có một lần chúng tôi đi chợ, nghe nói con trai sắp chết của một người bán hàng, được một người rất giỏi chữa khỏi."

"Đây là ý gì?" Nghe bọn họ nói xong, Lận Tường nói: "Bà lão 211 nói có người dẫn một người áo đen kỳ quái từ bên ngoài vào, nhưng bà lão 308 lại nói không có."

Đến bây giờ bọn họ còn chưa đến chỗ đôi vợ chồng trẻ 406 kia, thẻ con trai đối với bọn họ cũng không hiệu nghiệm lắm, vì thế hai người không lên lầu, mà lập tức trở về báo cho bọn họ tin tức nghe được.

Lận Tường nghe xong liền nhận ra người áo đen này là nhân vật mấu chốt, nhưng không hiểu vì sao bà lão 308 lại nói bà không biết, "Bà ấy đang nói dối sao?"

"Chắc không phải." Lăng Trường Dạ nói: "Có lẽ là vì bà lão 308 mất trước."

Hạ Bạch cũng nghĩ như vậy, sau khi nghe bà cụ 308 nói bọn họ không dẫn người vào chung cư, cậu liền nghĩ đến khả năng này.

Bà lão 308 mất trước, sau khi bà mất, chồng bà dẫn một người áo đen đến chung cư, nhưng bà đã mất nên không biết sau này chung cư xảy ra chuyện gì, cho nên bà nói không có.

Cho nên cậu mới hỏi như vậy, kỳ thực là đang hỏi lúc bà còn sống, bọn họ có nghe nói đến hoặc gặp người áo đen nào không.

Xem ra là có.

Lận Tường nói: "Vậy chúng ta có thể tiếp tục dùng cách này để biết rõ thứ tự mất của bọn họ?"

Lăng Trường Dạ: "Chúng ta hãy xác định trước xem, bà lão có phải là người mất sớm nhất trong số họ hay không."

Bọn họ lập tức xuất phát, chia nhau đi hỏi thăm một số hộ dân, ngoại trừ cặp vợ chồng ở tầng bốn hiện tại chưa tiếp xúc gì, bọn họ xác định, ông lão 204, cô gái 209, vợ chồng chủ nhà 303 và cô gái 305 đều biết người áo đen.

Lận Tường nói: "Vậy là như thế này, bà lão 308 mất trước, sau khi bà mất, ông lão 308 đã tìm một người đàn ông mặc áo đen kỳ lạ đến chung cư, người đàn ông kỳ lạ này có khả năng có liên quan đến cái chết của những người khác."

Hạ Bạch gật đầu: "Tôi có một suy đoán, khi trò chuyện với bà lão, tôi cảm thấy tuy bà rất nhớ con trai, nhưng bà rất thấu đáo, cũng không có chấp niệm gì, rất bình thản, không giống bà lão 211, hơn nữa tuổi tác của bà ấy cũng đã cao, có thể là mất do tuổi già hoặc bệnh tật, không giống những người khác."

"Tốt tốt tốt." Lận Tường cũng không nghĩ ngợi Hạ Bạch nói đúng hay không, mù quáng tin tưởng, chỉ lo vui mừng: "Trời ơi, cuối cùng nhiệm vụ của chúng ta cũng coi như có tiến triển, tìm được nguyên nhân cái chết đầu tiên rồi."

Hạ Bạch nhìn về phía Tiền Tinh: "Người đẹp, chị thấy sao? Chẳng phải chị rất hiểu người già sao?"

Tiền Tinh: "... Có lẽ vậy."

Hạ Bạch tiếp tục phân tích: "Cháu trai 211 hẳn là mất trước người bà, hơn nữa là gặp chuyện ở bên ngoài, nếu không người bà sẽ không lo lắng như vậy.

Có thể người bà không biết mình đã mất, quên hết mọi thứ liên quan đến cái chết của bọn họ, nhưng vẫn còn một số cảm xúc và cảm giác, trở thành một loại chấp niệm."

Lăng Trường Dạ: "Ngoài việc không cho cháu đi ra ngoài một mình, người bà còn nhắc đến hai điều không chỉ một lần, một là không cho cháu chơi với bé gái 305, hai là người bà luôn cảm thấy chân thằng cháu bị đau, nhưng hiện tại chân thằng cháu không hề bị đau."

Hạ Bạch gật đầu: "Cái chết của cháu trai có liên quan đến cô gái và đôi chân."

Dương Mi nói: "Cháu trai và cô gái là bạn tốt, liệu có khả năng họ cùng gặp chuyện không may, hay cháu trai bị cô gái liên lụy, nên bà mới không cho cháu chơi với con gái?"

Lận Tường lập tức nói: "Rất có thể!"

Hạ Bạch nói tiếp: "Bà chủ 303 luôn miệng nhắc đến người phụ nữ 305, rất quan tâm đến việc chồng chị ta có coi chị ta là tiên nữ hay không, cái chết của chị ta có thể có liên quan đến chuyện này."

"Nói như vậy, người đàn ông 406 kia cũng có quan hệ với người phụ nữ 305, ba nhà đều có liên quan đến 305, xem ra 305 là mấu chốt." Lận Tường nói.

Tiền Tinh: "Cặp vợ chồng 406, chúng ta còn chưa đến nhà họ, có lẽ có thể tìm hiểu được gì đó từ họ."

Thông tin về 406 đều là do người chơi và người ăn xin ở tầng ba kể lại, họ quả thật chưa tiếp xúc trực tiếp, nhưng nên lấy gì làm cớ để bắt chuyện với họ đây.

Dương Mi: "Bọn họ không có con, thoạt nhìn là người chỉ biết đến bản thân, có lẽ dùng thẻ con trai sẽ không có tác dụng gì với bọn họ."

Lăng Trường Dạ: "Không phải cô gái kia thích lên mạng muốn nổi tiếng sao? Đừng quên, chúng ta có một ngôi sao lớn ở đây."

Hạ Bạch: "..."

Hạ Bạch: "Giờ đã phải dùng đến rồi sao? Chỉ được dùng một lần trong ba tiếng đồng hồ thôi đấy."

Lăng Trường Dạ: "Dù sao cũng phải dùng trên người những người này, hơn nữa có thể nhân tiện thăm dò xem có người chơi nào thật sự đã chết hay không."

Hạ Bạch: "Được, vậy thì dùng lúc ăn tối."

Ba tiếng đồng hồ rất quý giá, lúc vừa xuống lầu Hạ Bạch đã chưa vội dùng, cậu dự định đợi người phụ nữ 406 kia xuống mua cơm thì mới dùng.

Đôi vợ chồng 406 rất ít khi ra ngoài, người chồng thì chưa bao giờ thấy xuống ăn cơm, người vợ mỗi lần cũng chỉ khi ông chủ sắp dọn hàng mới lững lững đi xuống.

Hạ Bạch vừa ăn vừa nhìn chằm chằm lối ra vào, thấy người phụ nữ mặc quần đùi dép lê đi xuống, cậu lập tức sử dụng kỹ năng, cố ý đi ngang qua trước mặt người phụ nữ.

Ban đầu người phụ nữ không có phản ứng gì.

Hạ Bạch ngẩn người, càng thêm ra vẻ kiêu ngạo hất cằm đi qua trước mặt người phụ nữ.

"..."

Lăng Trường Dạ cúi đầu mỉm cười, trong mắt ánh lên tia sáng xanh.

Dương Mi hỏi: "Đội trưởng, anh đang cười Hạ Bạch sao?"

Lăng Trường Dạ: "Tôi chỉ là cảm thấy cậu ấy rất đáng yêu thôi."

Lận Tường: "..."

À, đúng đúng đúng, không sai, chính là đáng yêu!

Thế nhưng, sao từ trong miệng anh nói ra lại có cảm giác khác thường thế nhỉ?

Người phụ nữ 406 dụi dụi mắt, bánh rán và trái cây trên tay rơi xuống đất, phát ra tiếng hét chói tai vang vọng khắp chung cư: "Hạ Bạch! Trời ơi! Là Hạ Bạch! Hạ Bạch kìa!"

Hạ Bạch: "..."

Hạ Bạch bỗng nhiên có chút sợ hãi.

Người phụ nữ kích động chạy đến, che miệng hét lên: "Hạ Bạch! Thật sự là Hạ Bạch! Trời ơi!"

"Hạ Bạch, cho em chụp ảnh chung được không?" Người phụ nữ kích động giơ chiếc điện thoại đang đeo trên cổ lên: "Làm ơn, em thích anh lắm!"

Hạ Bạch cứng mặt gật đầu.

Người phụ nữ chụp một bức ảnh chung với Hạ Bạch, sau đó quay đầu lại kích động nói với mọi người: "Là Hạ Bạch!

Là siêu sao Hạ Bạch đó!

Mọi người có muốn chụp ảnh chung, xin chữ ký không?

Tôi có thể chụp cho mọi người!"

Hạ Bạch nín thở quay đầu nhìn lại.

Lăng Trường Dạ, Dương Mi, Lận Tường và Tiền Tinh nhìn thẳng, nhưng đều đang vểnh tai lên nghe ngóng.

"Rầm."

Tiếng ghế bị đẩy ra vội vàng.

Lam Tương vẫn luôn im lặng bỗng kích động kêu lên: "Là Hạ Bạch đấy! Chúng ta mau đi chụp ảnh chung với cậu ấy thôi!"

Người chơi nam ở cùng phòng với cô ta cũng đứng bật dậy, vừa lẩm bẩm chẳng qua cũng chỉ là một ngôi sao mà thôi, vừa cùng cô ta chạy nhanh đến bên cạnh Hạ Bạch.

Hạ Bạch đứng giữa bọn họ, nhìn điện thoại, trên gương mặt ngơ ngơ lộ ra một nụ cười gượng gạo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279
Tiến »