Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3916 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 16
chương 16

❊ ❊ ❊

Là một người thông minh thức thời, cô không đi châm chọc kiểu nói một đằng làm một nẻo của Dịch Dương mà chỉ thờ ơ mỉm cười. Tối ấy, lúc ăn cơm, cô nhìn Dịch Dương với vẻ sâu xa khó lường, giống như là ‘anh đừng thẹn thùng vì tôi đã biết tất cả, tôi sẽ không hỏi gì hết’.

Dịch Dương gắp một miếng măng bỏ vào trong chén cô, mỉm cười nói: “Cô mà nhìn nữa là tôi sẽ nghĩ rằng cô yêu tôi mất rồi đó.”

Thương Lâm liếc mắt đưa tình. “Anh dịu dàng chu đáo thế, tôi cảm thấy mình sắp yêu anh thật rồi!”

Dịch Dương im lặng một lúc, nghiêm túc nói: “Nào, chúng ta hãy nói về thời thơ ấu thảm thương, không giống người thường của cô đi.”

Thương Lâm: “….. nào, ăn đùi gà đi!”

***

Sau khi Hoắc Tử Nhiêu bị áp chế, cuộc sống của Thương Lâm trở nên tốt đẹp hơn nhiều, vì thế càng nghĩ cô càng cảm thấy Dịch Dương có bản lĩnh. Nhưng chưa mừng rỡ được bao lâu thì Dịch Dương đã mang đến cho cô một tin dữ: Yến Quốc sắp phái sứ thần đến để bái kiến Ngụy Hoàng, đồng thời muốn gặp mặt vị hoàng hậu vừa gả tới này…

“Nếu cô mà lộ tẩy thì tôi không cứu cô đâu đó!” Dịch Dương thành thật nói.

Thương Lâm rơi nước mắt, bắt đầu bù đắp mọi tin tức về Hạ Lan Tích.

Vào ngày sứ thần của Yến Quốc vào cung, hậu cung có vẻ xôn xao. Thương Lâm nghe ngóng một lượt thì mới biết thì ra trong bốn vị sứ thần có một vị có thân phận đặc biệt.

Người đó chính là Cao Trầm – con trai của trưởng công chúa Yến Quốc, hiện đang giữ chức Phụng Xa đô úy.

Ngoài ra, hắn còn có một biệt hiệu khác chính là: đệ nhất mỹ nam của Yến Quốc.

Đệ nhất mỹ nam! Chỉ nghe bốn chữ này thôi là Thương Lâm đã mơ màng vô tận. Tuy Dịch Dương cũng rất đẹp trai nhưng hắn lại quá đáng ghét, uổng phí cả gương mặt khôi ngô tuấn tú kia. Thương Lâm hy vọng rằng anh đẹp trai lần này sẽ không cô phụ sự ưu ái của tạo hóa, có thể gánh vác được danh hiệu ‘nam thần tượng’.

Nhưng cô không sao ngờ được rằng, nam thần tượng kia quả đúng là nam thần tượng trong lòng cô.

Trên bậc thềm sơn đỏ của đại sảnh trong hoàng cung Đại Ngụy, ngựa xe như nước, cơ bay phấp phới, quần thần đều im lặng đứng thành hai hàng. Thương Lâm ngồi bên cạnh Dịch Dương, nhìn bóng người càng ngày càng gần kia, mắt cũng bất giác mở to hơn.

Người kia… sao lại giống với người trong ký ức của cô đến vậy? Nhưng đây không phải là Trung Qốc thế kỷ 21, lẽ ra anh ta sẽ không xuất hiện tại nơi này!

Hay là, anh ta cũng xuyên qua?

Bốn vị sứ thần đồng loạt quỳ xuống, hô: “Ngụy Hoàng thánh an”. Dịch Dương cười bảo bọn họ đứng dậy, quay đầu qua thì bắt gặp ánh mắt gần như là kinh hoàng của Thương Lâm.

Cô đang nhìn… Cao Trầm?

Hắn cười ôn hòa. “Hoàng hậu, sao gặp được người thân ở cố hương mà không hỏi han một tiếng vậy?”

Thương Lâm hoàn hồn lại, cười miễn cưỡng: “Các vị đi đường vất vả rồi.” Cô ngừng lại rồi nói tiếp: “Năm nay hoa mai ở Dục Đô nở thế nào?”

Cô hỏi rất lạ, nhưng những người của Yến Quốc lại lấy làm bình thường, một vị sứ thần khoảng bốn mươi tuổi cung kính trả lời: “Bẩm hoàng hậu nương nương, lúc chúng thần rời khỏi Dục Đô là tháng ba, khi ấy hoa mai đã tàn rồi. Nhưng mùa đông vừa rồi nó nở rộ, rực rỡ hơn năm ngoái nhiều.”

Thương Lâm gật đầu: “Vậy thì bổn cung yên tâm rồi.”

Cao Trầm nhìn xuống đất, nói với giọng bình bình: “Bệ hạ và hoàng hậu biết công chúa rất yêu hoa mai nên sai chúng thần mang đến vài gốc mai, được đào từ vườn mai trong cung. Công chúa trồng nó trong vườn, cũng có thể nguôi phần nào nỗi nhớ.”

Khi hắn nói những lời này thì sắc mặt rất bình thường, dường như không hề có chút kích động khi thấy Thương Lâm ở đây.

Thương Lâm thấy thế thì càng thêm nghi hoặc. Chẳng lẽ chỉ là người giống người thôi sao?

***

Đêm hôm ấy, Thương Lâm vẫn cứ buồn bực không vui. Dịch Dương thấy thế thì nhướng mày với vẻ hứng thú. “Thế nào, thấy người ta đẹp trai nên động lòng xuân phải không?”

Thương Lâm lườm hắn một cái. “Không thèm nói với anh.”

Dịch Dương nhìn kỹ cô một lát, bỗng nhiên nổi hứng. “Lẽ nào, cô thật sự nhìn trúng cái gã gì mà… đệ nhất mỹ nam rồi sao? Ban ngày cô nhìn anh ta không chớp mắt.”

Thương Lâm đưa tay chống cằm, ánh mắt nhìn vào hư không, một lúc sau mới nhẹ nhàng hỏi: “Anh nói xem, ngoại trừ chúng ta ra, người khác có khả năng xuyên tới đây không?”

Dịch Dương nhíu mày: “Nói thế là có ý gì?” Hắn phản ứng rất nhanh, vừa nghĩ là lập tức hiểu ra ngay: “Cô nghi ngờ Cao Trầm cũng xuyên qua sao? Cô quen anh ta.” Câu cuối cùng nói với giọng khẳng định.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thương Lâm gật đầu: “Tôi có một người bạn ở hiện đại rất giống anh ta.”

“Bạn?” Dịch Dương liếc cô một cái: “Bạn trai?”

“Là bạn trai thì tốt rồi…” Thương Lâm lầm bầm lầu bầu.

“À, tôi hiểu rồi, cô yêu thầm người ta phải không?” Dịch Dương cười rất đáng ghét. “Chậc chậc chậc, nhìn không ra nha. Nữ trung hào kiệt, oai phong táo bạo như cô mà cũng học người ta thầm thương trộm mến sao?”

“Anh mới táo bạo! Cả nhà anh đều táo bạo!” Thương Lâm thẹn quà thành giận. “Tôi nói cho anh biết, nói không chừng anh chàng Cao Trầm hôm nay chính là mối lương duyên mà ông trời an bài cho tôi, thời của tôi đã đến rồi!”

“Nói bậy bạ gì đó!” Dịch Dương vỗ vai cô, vẻ mặt hiền lành. “Chồng của cô bây giờ là tôi.”

Thương Lâm quay đầu đi. “Vậy anh ta chính là nam phụ của tôi.”

“Nam… phụ?”

Thương Lâm nói rất đường hoàng. “Mỗi một cô gái xuyên qua đều có một nam phụ.”

Thấy Dịch Dương không cho là đúng, Thương Lâm tiếp tục nói: “Xem Bộ Bộ Kinh Tâm chưa?”

Dịch Dương: “Chưa.”

“Thần thoại thì sao?”

“Cũng chưa…”

“Tầm Tần Kí chắc coi rồi chứ?”

Dịch Dương im lặng một lát. “Liếc qua mấy cái cũng tính là coi rồi chứ?”

Thương Lâm nhìn hắn đầy thương hại. “Chàng trai à, xem ra anh không có tư chất làm nam chính trong tiểu thuyết xuyên không rồi.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »