Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3880 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 73
chương 73

❊ ❊ ❊

Tuy lúc ấy rất đau đớn nhưng vết thương trên chân cũng không nghiêm trọng lắm, thoa thuốc và nghỉ ngơi một đêm là đỡ ngay. Ưu điểm duy nhất của tai nạn bất ngờ này là rốt cuộc Tô Kị cũng ý thức được hành vi ức hiếp con tin đáng xấu hổ của đệ tử mình. Không biết hắn đã làm gì mà hôm sau, khi gặp lại, A Nguyễn đã ngoan ngoãn hơn nhiều.

Trải qua việc này, sự kiên nhẫn của Thương Lâm cũng không còn bao nhiêu nữa, cô quyết định chủ động phản kích. Hôm ấy, sau khi ăn sáng xong, cô khoác áo choàng ngồi ngẩn người trên hành lang, gió rét ùa vào mặt khiến cho hai má cô lạnh băng. A Nguyễn không muốn nói chuyện với cô, lại không dám ép cô về phòng như trước đây nữa nên đành phải ngồi bên cạnh, im lặng không nói.

Khi Tô Kị nghe tin và chạy tới thì hai cô gái đã ngồi trong gió rét được một lúc. A Nguyễn từ nhỏ đã luyện võ, cơ thể khỏe mạnh, cho nên không bị sao cả. Nhưng Thương Lâm thì…

Ánh mắt của Tô Kị rơi trên gương mặt tái nhợt của cô, trong mắt hiện lên vẻ bực mình, nhưng ngay sau đó, lại có chút lo lắng. Tóm lại là một cảm giác kỳ lạ nói không nên lời.

“Sư phụ.” A Nguyễn gọi hắn. “Cô ta cứ khăng khăng ngồi hóng gió, con khuyên thế nào cũng không nghe.” Thật ra thì nàng ta chưa từng khuyên Thương Lâm, nhưng lúc này lại đổ hoàn toàn trách nhiệm lên người cô.

Tô Kị ra hiệu cho nàng ta đi trước, sau đó đi đến trước mặt Thương Lâm, từ trên cao cúi xuống nhìn cô. “Hạ Lan Tích.”

Thương Lâm không thèm để ý đến hắn, tiếp tục ngây người nhìn chiếc ly bằng men xanh trên tay, nước trà bên trong đã trở nên nguội lạnh.

“Cô sao thế?” Tô Kị không nén được sự nghi hoặc. Tuy Hạ Lan Tích xuất thân cao quý nhưng trong quá trình ở chung mấy ngày nay, cô chưa từng cáu kỉnh hay tỏ vẻ đại tiểu thư. Hắn không hiểu sao tự nhiên cô lại như trở thành người khác thế.

Thương Lâm im lặng một lúc rồi mới nói khẽ. “Tối qua ta mơ thấy mẹ mình.”

Tô Kị ngẩn ra.

“Bà qua đời khi ta chỉ mới 10 tuổi, lúc ấy bà còn rất trẻ, rất đẹp. Ta nghe nói phụ hoàng từng rất thích bà, có điều sau đó thì dần chán ngán.” Cô thở dài một hơi, tỏ ra vẻ vô cùng thờ thẫn. “Có đôi khi ta sẽ tự hỏi, nếu mẹ ta còn sống thì phải chăng phụ hoàng sẽ không nỡ gả ta đến Ngụy Quốc…”

Lúc trước, khi tiếp đãi sứ thần Yến Quốc, Thương Lâm đã tìm hiểu kỹ về thân thế của Hạ Lan Tích, bây giờ đã đến lúc phát huy tác dụng.

“Cô… không thích gả đến Ngụy Quốc sao?” Tô Kị chậm rãi hỏi.

“Ta thích hay không thì có quan trọng sao?” Cô thờ ơ nói. “Hy sinh một người cho xã tắc, như vậy quân tướng để làm chi? Buồn cười là ta còn tưởng rằng bảo vệ quốc gia là trách nhiệm của đấng nam nhi.”

Trong nhất thời, Tô Kị không biết phải nói gì. Trong lời nói của Thương Lâm ẩn chứa sự trách móc cùng trào phúng, khiến hắn cũng phải cảm thấy hổ thẹn. Đặt một thiếu nữ nhu nhược yếu đuối vào giữa ván cờ đối địch của hai nước, đây vốn không phải là hành động mà đại trượng phu nên làm. Trước nay hắn vẫn rất căm hận chuyện hòa thân, nhưng vì sức người có hạn, hoàn toàn không thể thay đổi gì.

“Nhưng… rõ ràng là cô rất thích Ngụy hoàng.” Thậm chí là cam tâm hy sinh tính mạng cho hắn.

“Chàng là phu quân của ta, xuất giá tòng phu, đây chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?” Thương Lâm nói. “Ta biết Tô đại hiệp ngài vẫn luôn trách ta, cảm thấy ta không chịu bỏ trốn theo biểu ca là phản bội lời thề với huynh ấy. Thế nhưng ngươi có từng đứng ở lập trường của ta mà nghĩ thử chưa? Khi biểu ca đến tìm ta chạy trốn thì ta đã là người có phu quân, cho nên bắt đầu từ ngày ta gả cho Ngụy hoàng thì trời đã định là cả đời này ta đều là người của chàng ấy.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Cô ngừng một chút rồi nói tiếp. “Đây chỉ là việc riêng. Quan trọng hơn là hôn sự này là nhằm duy trị sự hòa hảo giữa hai quốc gia, nếu ta đã đồng ý với phụ hoàng gả đến Ngụy Quốc thì phải làm hết trách nhiệm của một công chúa hòa thân, trách nhiệm của một đứa con gái. Tuy biểu ca đã hứa là sẽ không có ai biết chuyện chúng ta bỏ trốn, nhưng làm sao biết sau khi Yến Quốc hay tin ta chết bất đắc kỳ tử thì có phái một công chúa hòa thân khác qua hay không? Đời này của ta đã thế rồi, sao còn phải làm liên lụy đến các tỷ muội của mình nữa chứ?”

Sau khi nói một hơi thật dài, Thương Lâm ngước mắt lên nhìn vào mắt Tô Kị, từ tốn nói. “Lẽ nào Tô đại hiệp cảm thấy lúc ấy ta đi với biểu ca là có tình có nghĩa?”

Tô Kị ngẩng ngơ nhìn Thương Lâm với một ánh mắt chưa từng có. Trước nay hắn chưa bao giờ tưởng tưởng được trong lòng cô lại nghĩ như thế. Hắn nhớ tới có một lần ở hành cung Nam Sơn, cô thản nhiên nói với hắn. “Thiện ác trong tâm tưởng của ngươi cũng chỉ là những thứ do mình người nhìn nhận mà thôi. Dựa vào đâu mà ngươi có thể khẳng định nó là chính xác?”

Thì ra, đúng là như thế.

Hắn đứng ở đỉnh cao của đạo đức để chỉ trích cô, cảm thấy cô dễ dàng đổi thay, bạc tình bạc nghĩa. Hắn cứ tường mình đã đúng, nhưng cuối cùng phát hiện người sai lầm ngay từ đầu lại chính là hắn.

Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy mình bối rối như vậy.

Hắn quay đầu sang chỗ khác để che giấu, bởi vì bỗng nhiên không dám nhìn thẳng vào mắt cô.

“Ta nói với ngươi những lời này không phải muốn thay đổi cách nhìn của ngươi về ta, chẳng qua là do hôm nay tâm trạng không tốt lắm, nghĩ gì thì nói nấy mà thôi.” Giọng của Thương Lâm rất bình thản. “Nhưng nếu ngươi hiểu được thì cũng tốt. Ta không biết ngươi bắt ta đến đây là để làm gì, nhưng nếu ngươi muốn đưa ta đến chỗ biểu ca thì tốt nhất là hãy bỏ ý định ấy đi. Đời này ta và huynh ấy đã không còn khả năng gì nữa. Nếu ta không thể trở lại bên cạnh Ngụy hoàng thì thà làm bạn với đèn xanh và kinh phật cho đến cuối đời.”

Rất lâu sau, Thương Lâm nghe thấy giọng nói trầm trầm của Tô Kị, giống như đang hứa hẹn. “Cô yên tâm, ta sẽ không đưa cô về bên cạnh huynh ấy.”

***

Nhờ vở kịch diễn vào ban ngày mà thái độ của Tô Kị đối với cô đã được cải thiện rất nhiều. Thương Lâm không biết thế có tác dụng gì không nhưng chỉ cần Tô Kị có ấn tượng tốt về cô một chút, lỡ sau này gặp phải chuyện gì thì cũng dễ nói chuyện hơn.

Cô ôm ý nghĩ ấy lăn qua lộn lại trên giường, rồi bỗng nhiên trợn to mắt đầy hoảng sợ.

Cách giường khoảng hai bước, A Nguyễn đang đứng trong bóng tối với khuôn mặt không chút biểu cảm, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

“Cô… làm gì vậy?” Cảnh tượng này quá kỳ quái khiến Thương Lâm phải lắp ba lắp bắp.

A Nguyễn tiếp tục nhìn cô, môi thì mím lại, cuối cùng nở một nụ cười vặn vẹo. “Đức Hinh công chúa, Hạ Lan hoàng hậu, cô quả là… có bản lĩnh, chỉ vài câu nói đã dụ được sư phụ. Ha ha, cô muốn trở về bên cạnh Ngụy HSo? Ta e là cô không có mạng mà về!”

Vừa dứt lời, cô ta lập tức rút thanh kiếm ra, mũi kiếm sắc lạnh đâm thẳng về phía Thương Lâm.

Trong lúc nước sôi lửa bỏng, Thương Lâm đành phải hét to lên. “Cô là người của Yến Quốc, sao có thể giếc công chúa của Yến Quốc?”

Mũi kiếm của A Nguyễn dừng lại trước mặt cô chỉ cách có ba tấc, không nhúc nhích.

Trán Thương Lâm ướt đẫm mồ hôi lạnh. Xuyên tới đây hơn nửa năm, đây là lần đầu tiên cô cận kề cái chết đến thế.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »