Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 4042 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 55
chương 55

❊ ❊ ❊

Tối đến, khi Dịch Dương nhìn thấy Thương Lâm thì phát hiện cô hơi tức giận. Bà vú đang ở trong điện cho tiểu hoàng tử bú, cô ở bên ngoài đợi, tay cầm một quyển sách nhưng rõ ràng là không xem được một chữ.

“Em sao thế?” Hắn ngồi xuống bên cạnh, nhỏ giọng hỏi.

Thương Lâm quay đầu sang nhìn hắn, hít nhẹ một hơi. “Không có gì.” Giọng cô rất bình thản. “Có điều hồi chiều gặp phải Tô Kị ở ngự hoa viên thôi.”

“Hắn làm sao?”

Chuyện này Thương Lâm không tính gạt Dịch Dương, chỉ cười khổ một tiếng rồi nói. “Anh đoán đúng rồi, Tô Kị và Hạ Lan Tích có quen biết nhau.”

Chân mày Dịch Dương thoáng chau lại. “Hắn nói gì với em?”

Thương Lâm nhớ tới những lời chỉ trích của Tô Kị thì lòng vẫn cảm thấy tức tối. Có lẽ trước kia gã đó và Hạ Lan Tích có thù oán gì với nhau, bây giờ lại nghe được những lời đồn dãi trong cung nên trong lòng hắn đã áp đặt cho cô hình tượng một phụ nữ độc ác hết thuốc chữa, hôm nay chạy tới là để mắng cho cô một trận. Điều đáng ghét nhất chính là hắn nói xong mấy câu đó thì lập tức thối lui vài bước, cung kính nói ‘thảo dân xin cáo lui’ rồi quay người đi mất. Cô rất muốn gọi hắn lại nói cho ra lẽ nhưng xung quanh có quá nhiều người, cô lại vừa mới bảo hắn ‘lui ra’ nên hoàn toàn không biết dùng lý do gì để giữ hắn lại.

Vì thế đành phải hậm hực nhìn hắn đi mất.

“Anh đừng hỏi chuyện này nữa, trả lời em câu này trước đã. Gần đây anh qua lại mật thiết với Tô Kị là vì kế hoạch của anh, phải không?”

Dịch Dương gật đầu. “Phải.”

“Nếu em và hắn trở mặt thì có gây khó xử gì cho anh không?” Mặt Thương Lâm rất nghiêm túc. “Nếu em tìm người đập cho hắn một trận thì có ảnh hưởng gì tới chuyện của anh không?”

Dịch Dương mỉm cười. “Hắn đắc tội với em chỗ nào vậy?”

“Cái tên tự cho là đúng, em nhìn là không ưa.” Thương Lâm tức tối nói. “Cơn giận này mà không trút được thì lòng em khó mà yên.”

Dịch Dương vuốt cằm, nhìn cô đầy hứng thú. “Nghiêm trọng thế sao? Nào, nói cho trẫm biết, Tô Kị bắt nạt nàng thế nào? Trẫm giúp nàng bắt nạt lại hắn.”

Thương Lâm thở dài một hơi, bỗng nhiên trở nên chán chường. “Thôi đi, anh đã có nhiều chuyện để lo lắm rồi, em không muốn thêm phiền phức cho anh.” Cô ôm mặt, làm bộ hận thù săc sắc. “Thật ra em không tức hắn mắng em, em tức là sao em không mắng trở lại, thật là mất mặt mà!”

Mắt Dịch Dương lóe lên nhưng mặt vẫn giữ nụ cười, giọng thì hơi thay đổi đôi chút. “Hắn mắng em?”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Ừ… hắn nói em bạc bẽo vô tình, nay đây mai đó, nói em độc như rắn rết, muốn lấy mạng người…” Cô không nén được giận. “Anh nói xem một kẻ giang hồ mà cũng có văn hóa gớm nhỉ, câu nào câu nấy đều là thành ngữ, xem ra kiến thức cơ bản học rất chắc.”

Dịch Dương nghe thế thì không nói gì, chỉ nắm lấy tay cô, vô thức đùa nghịch, giống như đó là thứ gì thú vị lắm. Thương Lâm xả được một chặp thì cảm thấy nguôi giận phần nào, các giác quan cũng được phục hồi. Tay bị hắn đùa nghịch nên thấy hơi ngứa, cô không nhịn được muốn rút về nhưng phát hiện hắn nắm càng chặt hơn.

“Sao thế?” Hắn nhướng mày.

“Ngứa…” Cô hơi ngượng ngùng.

Hắn ngẩn ra, mắt lập tức xẹt qua chút vui vẻ. “Thế à…” Ngón tay hắn lướt qua lòng bàn tay mềm mại của cô. “Bây giờ thì sao?”

Người cô run lên, không nhịn được cười. “Đừng giỡn nữa, bản thân em thì không sao nhưng cơ thể này của Hạ Lan Tích không chịu được cái trò chọc bàn tay đâu. Anh mà còn làm nữa là coi chừng em cười phá lên đó.”

Hắn nhìn gương mặt tươi tắn của cô, im lặng không nói.

Sợ ngứa sao? Đương nhiên là hắn biết. Không chỉ lòng bàn tay mà còn có một nơi khác không thể chạm vào. Hắn còn nhớ đêm hôm đó, khi lưỡi của hắn vừa chạm vào vùng eo bên phải của cô thì cô liền cười khúc khích. Bởi vì say nên cô không kiêng dè điều gì, cầu xin hắn với chất giọng mềm nhũn và bất lực. “Đừng đụng vào chỗ đó… em ngứa…” Hắn đang máu nóng sôi sục, nghe thấy giọng nói này thì đúng là tê dại cả người, ngay sau đó liền không khống chế được…

“Anh nghĩ gì vậy?” Giọng nói trong trẻo của cô đã đánh thức hắn. Nhìn vào đôi mắt trong veo kia, cảm giác bối rối bỗng ùa tới khiến hắn suýt nữa là thất thố.

Ban ngày ban mặt, trước mặt cô mà hắn đang nghĩ gì vậy chứ? Bộ dạng hắn lúc này đúng là giống hệt một tên háo sắc, ôm ý đồ xấu xa, nhìn thấy các cô gái xinh đẹp là suy nghĩ bậy bạ…

“Nương nương, tiểu hoàng tử đã ngủ rồi.” Giọng của bà vú vang lên, kịp thời giải nguy cho hắn. Thương Lâm nghe thế thì lập tức đứng dậy, bước tới vài bước. “Ngủ rồi sao, tốt quá.” Cuối cùng thì không phải nghe thấy tiếng khóc của nó nữa.

Hắn ngồi yên tại chỗ nhìn cô tiếp đứa trẻ từ tay bà vú. Chiếc áo choàng rộng thùng thình khó có thể che được dáng người yểu điệu của cô. Hắn ngắm vòng eo nhỏ nhắn của cô, trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô trốn tránh khi hắn hôn lên đó. Cô vừa cười khúc khích vừa vặn vẹo, da thịt trắng nõn nà cứ lay động trước mắt hắn. Cảnh ấy chỉ tưởng tượng thôi cũng có thể khiến người ta điên lên được…

Hắn im lặng bưng ly trà đã nguội trên bàn lên, uống một hớp thật to, lòng thầm cảm thán các chiến hữu của mình nói không sai chút nào. Chuyện nam nữ ân ái, một khi chưa nếm thử thì thôi, đã nếm thử rồi mà còn phải nhẫn nhịn thì đúng là mất nửa cái mạng.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »