Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3898 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 42
chương 42

❊ ❊ ❊

Dịch Dương chưa từng qua đêm ở chỗ Tô Cẩm nên Thương Lâm cứ tưởng hắn ở một lúc rồi sẽ đi. Nhưng đến khi cô thay áo ngủ định đi ngủ mà vẫn không nghe tin hoàng đế rời khỏi Hàm Thúy Các. Thương Lâm không ngừng an ủi mình rằng cứ thả lỏng, thả lỏng người. Cho dù Dịch Dương muốn tìm một cô gái cổ đại cho mới mẻ thì cũng không tìm Tô Cẩm. Lên giường với phụ nữ có thai cũng quá khó coi. Nhưng cảm giác quái lạ trong lòng làm cô cứ trằn trọc không yên, hoàn toàn không ngủ được.

Lăn qua lộn lại trên giường khoảng nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng thì Thương Lâm cũng nảy ý đồ đen tối!

Tại sao cô phải tự xót xa cho mình thế này, thật là thê thảm. Chẳng phải chỉ có ba chữ ‘Tôi thích anh’ thôi sao, khó nói lắm sao!

Cái gì mà ‘Tôi không muốn làm phiền anh’. ‘Sợ nói ra thì không thể làm bạn được nữa’… quẳng đi hết đi. Cô không muốn suy nghĩ nhiều vậy. Cô muốn tỏ tình thì sao chứ!

Bị từ chối thì đúng lúc có thể hết hy vọng luôn!

Cơn hăng hái dâng trào trong ngực, cô liền lập tức bò dậy khỏi giường, khoác một chiếc áo khoác và ra khỏi tẩm điện. Tối nay đến phiên Nhập Họa gác đêm cho cô, lúc này nàng ta đang gật gù bên ngoài bức màn, cô đi thật nhẹ nhàng để không làm nàng ta thức giấc rồi chuồn êm khỏi Trường Thu Cung.

***

Đến khi cô nhìn thấy Hàm Thúy Các đầu óc tràn đầy nhiệt huyết kia cũng tỉnh táo lại phần nào. Cô bắt đầu nghĩ ngợi xem rốt cuộc mình đang làm gì. Cho dù có tỏ tình thì cũng nên trang điểm một chút, bộ dạng vừa bò từ trên giường dậy này có phần hơi lôi thôi lếch thếch…

Nghĩ như thế, cô hơi do dự một chút. Vừa định lùi bước thì lại bị cung nữ trong Hàm Thúy Các phát hiện.

“Hoàng hậu nương nương?” Cung nữ cũng rất bất ngờ vì nhìn thấy cô vào giờ này nên trong giọng nói đầy vẻ nghi hoặc. “Người đang…”

Thương Lâm nghĩ ngợi, sau đó cố trấn tĩnh. “Bổn cung nghe nói Tô Bảo Lâm không khỏe nên đích thân đến xem.”

“Nhưng bảo lâm đã ngủ rồi…” Cung nữ nói xong thì mới phát hiện ra mình đã nói sai rồi. Hoàng hậu đại giá quang lâm, cho dù ngươi có ngủ hay không thì cũng phải dậy tiếp giá chứ. “Nô tì đi thông báo ngay…”

“Ngủ rồi à?” Thương Lâm vội vàng nói. “Ngủ rồi thì thôi, ngày mai bổn cung lại tới. Tạm biệt.”

Cô không thể chạy thoát, bởi vì Dịch Dương bỗng nhiên xuất hiện.

Dưới hành lang, cô mặc bộ quần áo trắng, mái tóc đen buông xõa, chân còn xỏ đôi guốc mộc, bộ dạng rõ ràng là ngủ được một nửa thì bò dậy.

Thương Lâm cố buộc mình không nghĩ đến việc hắn có ngủ với Tô Cẩm hay không, chỉ hành lễ theo phép tắc. “Bệ hạ.”

“Hoàng hậu nửa đêm không ngủ được, ra đây tản bộ sao?” Vẻ mặt Dịch Dương hơi là lạ.

Thương Lâm nói rất đường hoàng. “Hôm nay ánh trăng rất đẹp, thần thiếp ra đây ngắm trăng.”

“Ngắm trăng…” Dịch Dương cười xùy một tiếng. “Lại đây.”

Hắn dùng giọng ra lệnh, Thương Lâm không thể chống cự trước mặt cung nữ nên đành phải không tình nguyện đi qua đó.

Hắn nắm lấy tay cô, cảm nhận được sự lạnh lẽo truyền đến như dự đoán. “Ra ngoài mà cũng không biết mặc ấm một chút, nàng không có đầu óc ư?”

Thương Lâm rất muốn trả đũa một câu ‘Tôi nghĩ đến anh thì IQ và EQ đều biến mất rồi’, nhưng cuối cùng vẫn không dám, đành phải rầu rĩ ‘à’ một tiếng.

Dịch Dương thấy bộ dáng ngoan ngoãn ngậm bồ hòn làm ngọt của cô, biết là cô không tiện phát hỏa trước mặt cung nữ nên kéo cô vào tẩm điện của mình.

Vương Hải canh giữ bên ngoài, trong điện không có ai cả, chỉ có chiếc giường bừa bộn. Thương Lâm hớn hở khi thấy trên giường không có phụ nữ. Trong điện rất ấm áp, cô bị hơi nóng làm rùng mình, lúc ấy mới cảm thấy lạnh. Dịch Dương thấy thế thì tức giận cởi chiếc áo choàng mỏng manh của cô ra, kéo chiếc chăn dày trùm cô lại.

“Đợi đã đợi đã, tôi không động đậy được nè!” Cô bị trùm kín như con sâu trong kén, không ngừng lên án. “Sao anh giống hệt mẹ tôi thế nhỉ? Bà ấy cũng thường giày vò tôi thế này.”

“Im miệng!” Hắn làm mặt lạnh, quay người lại cầm bình rượu trên bàn rót cho cô một ly. “Uống đi cho ấm người.”

Cô bị ép uống rượu, một luồng khí nóng lập tức dâng lên, mặt cũng trở nên ửng hồng. Dịch Dương thấy cô như vậy thì ánh mắt trở nên ấm áp hơn, lúc ấy mới hỏi. “Nói đi, qua đây làm gì?”

“Tôi… tôi lo lắng cho Tô Cẩm mà!”

“Lo lắng cho Tô Cẩm?” Dịch Dương cười xùy. “Nửa đêm nửa hôm không chịu ngủ mà chạy tới Hàm Thúy Các, sau đó cô nói với tôi cô lo lắng cho Tô Cẩm? IQ của cô chưa tới 80 nhưng không có nghĩa là tôi cũng vậy.”

Thương Lâm nghẹn họng. Đúng là lý do này cũng quá ngu ngốc.

Đêm nay cô chạy tới là để thổ lộ, nhưng với tình huống lúc này, cô bị nhét trong chăn, không chút xinh đẹp đứng trước mặt Dịch Dương, còn vẻ mặt của hắn thì lãnh đạm, giống như cô còn nợ hắn tám trăm ngàn vậy. Tình này cảnh này, nếu cô đột nhiên thốt ra câu ‘Tôi thèm muốn anh lâu lắm rồi’ phải chăng sẽ phản tác dụng?

Vân Mộng Hạ Vũ

Nói, hay là không nói đây? Đây chính là vấn đề.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »