Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3938 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 60
chương 60

❊ ❊ ❊

Thật ra, cô cũng đâu ham thích gì chuyện đi nuôi dưỡng con của người khác…

Dịch Dương ngủ ở bên ngoài, cô nhẹ nhàng bò dậy, leo qua người hắn, xuống giường. May quá may quá, không có làm hắn thức giấc.

Vừa tiến vào tẩm điện của cục nợ thì đã nghe thấy tiếng khóc ‘du dương’ của nó, xen lẫn vào đó là tiếng dỗ dành bất lực của bà vú. Cô lấy lại tinh thần, đón lấy cơ thể mềm mại ấy từ tay của bà vú. Giống như là có phép thuật, cục nợ vừa nằm trong lòng cô là nín ngay, đôi mắt tròn đen láy như trái nho nhìn cô chăm chú. Thương Lâm nở một nụ cười ‘hiền lành’, bắt đầu hát ru nó, một tay thì nhẹ nhàng vỗ về lưng nó.

Sau khi hát hết năm khúc hát ru, cuối cùng cục nợ kia cũng chịu ngủ. Cô cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn của nó, bỗng nhiên thất thần. Đứa trẻ được mấy tháng này đã bắt đầu có đường nét, cô nhìn gương mặt ấy thì liền nghĩ đến Dịch Dương, đúng là hơi giống nhau… Có điều nói cho cùng thì đây là con trai của Từ Triệt, không biết con của Dịch Dương sau này sẽ như thế nào nữa…

Vừa nghĩ thế thì cô lập tức nhớ ra, con của Dịch Dương chẳng phải cũng là con cô sao?

Bỗng nhiên có cảm giác khó tả như vừa trúng đạn…

“Nhìn em thế này trông rất giống một người mẹ hiền…” Giọng nói trong trẻo vang lên kéo cô về với hiện thực. Qua đầu lại nhìn thì thấy Dịch Dương đang khoác một chiếc áo choàng, dựa vào cửa, nhàn nhã nhìn cô.

Thương Lâm suỵt một tiếng, đặt cục nợ vào trong nôi rồi hỏi nhỏ. “Sao anh lại qua đây?”

Dịch Dương bước tới gần. “Lúc Nhập Họa gọi em thì anh đã thức rồi, chỉ lười dậy mà thôi.”

Tốt xấu gì thì hắn cũng xuất thân từ lính đặc công, bên cạnh có động tĩnh mà không tỉnh táo thì không biết đã phải chết bao nhiêu lần rồi.

Dịch Dương ngồi xuống bên cạnh cô, cánh tay phải tự nhiên khoác lên vai cô. “Em vừa hát bài gì vậy?”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Em vừa hát tới mấy bài, anh muốn hỏi bài nào?”

“Bài cuối cùng ấy.” Ánh mắt hắn nặng trĩu. “Là bài hát mẹ em hát cho em nghe khi còn nhỏ sao?”

“À, bài ấy hả.” Thương Lâm cắn nôi. “Không phải, là em ở trên mạng học được, thật ra là một bài hát rất mới, em không nghĩ được bài hát ru nào khác nên mới lôi nó vào cho đủ bộ.”

“Anh thấy rất hay, em hát lại đi.” Hắn nhẹ nhàng nói.

Quen nhau lâu như thế, Thương Lâm chưa từng hát cho hắn nghe, không khỏi có chút thẹn thùng. Nhưng thấy vẻ mặt hắn rất kiên quyết nên cô cũng không muốn từ chối khiến hắn mất hứng nên nói. “Vậy em hát đây, anh không được cười em đấy.”

Dịch Dương mỉm cười gật đầu.

Thương Lâm tằng hắng vài tiếng rồi trấn tĩnh lại, bắt đầu ca hát:

Cục cưng mau ngủ đi con

Trong mơ có mẹ theo cùng

Cùng con cười, cùng con chơi

Mẹ luôn kề sát bên con.

Cục cưng mau ngủ đi con

Con sẽ mơ thấy mẹ chứ?

Có mẹ giấc mơ sẽ đẹp

Thức giấc có mẹ vỗ về…

Giọng của cô trong trẻo, giống như là nước suối đầu nguồn, gột rửa và làm mát lòng người. Dịch Dương nhìn dáng vẻ chuyên tâm ca hát của cô, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh hắn nhìn thấy khi đứng trước cửa lúc nãy. Cô bồng đứa trẻ, mặt cười hiền hậu, miệng thì ca hát, cả người như được bao bởi một quầng sáng dìu dịu, mê người nói không nên lời. Hắn chưa từng được gặp mẹ mình, cũng chưa từng có ai hát ru hắn, cho nên khoảnh khắc ấy, hắn thật lòng cảm thấy con của cô sau này nhất định sẽ rất hạnh phúc. Có một người mẹ dịu dàng như thế, không có gì may mắn hơn.

Thương Lâm bắt đầu hát lần thứ hai.

“… Cục cưng mau ngủ đi con. Con sẽ mơ thấy mẹ chứ? Có mẹ giấc mơ sẽ đẹp. Thức giấc có mẹ vỗ về…

Có cô giấc mơ sẽ đẹp, thức giấc có cô vỗ về.

Dịch Dương im lặng nhìn cô, thật lâu không nói gì.

***

Ở lại hành cung hơn nửa tháng, bọn họ mới trở về hoàng cung. không vì lý do gì khác mà qua tháng chạp là tới năm mới, có rất nhiều chuyện cần đích thân bọn họ chủ trì.

Thương Lâm nghe nói qua năm mới thì Tô Kị sẽ rời khỏi Cận Dương nên trong lòng rất vui vẻ. Cô cũng chưa đến mức ghét hắn, dù sao từ góc độ của hắn mà nghĩ thì như thế cũng chả có gì sai. Hắn không biết chuyện linh hồn bị hoán đổi, cho nên thứ hắn nhìn thấy chính là bạn thân của hắn vứt bỏ mọi thứ vì cô, an bài hết mọi chuyện để có thể dắt người yêu thanh mai trúc mã chạy trốn. Còn cô thì lại giả vờ thuận theo, nhưng vào thời khắc quan trọng nhất thì lại dùng thuốc mê làm bạn hắn ngất đi để về lại bên cạnh hoàng đế.

Tình huống thế này mà bảo cô gái kia không phải người bội tình bạc nghĩa thì chính Thương Lâm cũng không đồng ý, huống chi nghe giọng của Tô Kị thì hình như Cao Trầm còn xảy ra chuyện gì đó, hắn giận cô cũng là chuyện bình thường.

Thương Lâm không thể giải thích được, chỉ hy vọng có thể mắt không thấy thì lòng không phiền, Tô Kị đi càng sớm càng tốt, đừng cản trở cô và Dịch Dương ân ái, vợ chồng đồng tâm xây dựng gia đình.

Tính ra thì cô và Dịch Dương đã xác định quan hệ được mấy tháng rồi, tuy lúc đầu Thương Lâm cảm thấy không được chân thật lắm, cứ kỳ kỳ sao ấy nhưng gần đây thì càng lúc càng tự nhiên. Tuy Dịch Dương thường trào phúng châm chọc cô nhưng nhìn cho kỹ thì thường toát ra sự chu đáo. Thỉnh thoảng Thương Lâm còn bắt gặp hắn đăm chiêu nhìn mình, ánh ánh mắt phức tạp ấy thoáng có vẻ tìm tòi. Lần nào Thương Lâm cũng vờ trấn tĩnh quay đầu đi, sau đó cảm thấy mỹ mãn nói với mình: nam thần đang phóng điện với mình kìa!

Cô nhớ lúc đầu khi Dịch Dương nói thích cô, khi ấy cô đã tin. nhưng sau đó thì có hơi bất an. Cô chưa từng yêu đương, không biết một người đàn ông yêu một cô gái thì sẽ thế nào, vì thế không thể xác định được những lời Dịch Dương nói là thật hay giả. nhưng trong thời gian này ở chung với nhau, cô bắt đầu cảm thấy tuy hắn không biểu hiện rõ ràng lắm nhưng có lẽ là… thích cô thật.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »