Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 4040 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 13
chương 13

❊ ❊ ❊

Gần nửa canh giờ sau, Thương Lâm và Dịch Dương đi theo cung nữ áo xanh tên là Thẩm Hương kia đến nơi bọn họ ở, cung nữ Tô Cẩm có mang long thai kia cũng có ở đó.

Tô Cẩm và Thẩm Hương đều là cung nữ chăm sóc hoa cỏ trong Hạnh Viên, thường ngày không ai hỏi han tới. Hai tháng trước, Từ Triệt đột nhiên có nhã hứng, một mình đến Hạnh Viên thì gặp được Tô Cẩm xinh đẹp như hoa như ngọc, không kiềm chế được mình nên đã sủng hạnh nàng ta. Thiên tử sủng hạnh cung nữ đều phải được ghi lại, nhưng có lẽ Từ Triệt sợ Hoắc Tử Nhiêu tức giận, hoặc là ăn xong không muốn trả tiền nên căn dặn Tô Cẩm không được nói ra, chỉ ban thưởng cho nàng ta một khối ngọc bội theo lệ.

Chuyện này vốn nên cứ thế mà trôi qua, nhưng ai ngờ số Tô Cẩm quá may mắn (hoặc là quá xui xẻo) nên chỉ một lần là dính bầu. Thấy đứa trẻ đã được hai tháng mà Tô Cẩm lại không dám nói cho hoàng đế biết, sáng nay còn sốt cao nên Thẩm Hương – người rất thân thiết với nàng ta – không kìm lòng được, liều chết đi cầu xin hoàng đế.

Trong căn phòng đơn sơ chật chội, Dịch Dương nhìn cô gái mặt mày tái nhợt nằm trên giường, im lặng không nói. Tô Cẩm từ trong cơn mơ màng tỉnh lại, nhìn thấy Dịch Dương thì không dám tin nên trợn tròn mắt. “Bệ hạ… là người thật sao?” Nàng ta rụt rè sợ hãi. “Nô tì… nô tì có tội…”

“Nàng không có tội gì cả.” Dịch Dương mỉm cười. “Cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, trẫm sẽ an bài mẹ con nàng thích đáng.”

Nước mắt của Tô Cẩm lập tức trào ra.

Mãi đến khi hai người về tới Tiêu Phòng Điện, cung nữ thái giám đã lui ra hết, cuối cùng Thương Lâm không nhịn được nữa mà bật cười ha hả: “Chúc mừng bệ hạ, sắp được làm cha rồi, chúc mừng nha… Lần ngày ngài xuyên qua, chẳng những có một đống vợ mà còn có cả con nữa, đúng là thắng lớn quá rồi!”

Dịch Dương thấy nàng cười tới mức không thở được thì cũng mỉm cười rất kỳ lạ. “Đúng vậy, ít nhiều gì cũng nhờ có lần này mà anh mới cưới được em, bà xã ạ.”

Thương Lâm rùng mình một cái, lập tức hết cười nổi.

Thấy mặt Dịch Dương có vẻ trầm ngâm thì Thương Lâm cũng thôi không định trêu đùa nữa, cảm thán: “Dám làm mà không dám nhận, tên Từ Triệt đó đúng là không phải thứ gì tốt lành.” Cô ngừng lại một chút. “Vậy anh định làm sao đây?”

Dịch Dương nhìn màn đêm đen kìn kịt, im lặng không nói.

***

Sáng sớm hôm sau, cả hậu cung đều nghe được tin tức cung nữ Tô thị trong Hạnh Viên được sủng hạnh và có thai, bệ hạ sắc phong thất phẩm ngự nữ, bản thưởng Hàm Thúy Các.

Hậu cung của hoàng đế trước giờ chưa có con, Tô ngự nữ đột nhiên xuất hiện này khiến cho mọi người bàn tán xôn xao, ai ai cũng đoán xem đứa trẻ này có được sinh ra một cách thuận lợi hay không, rồi rốt cuộc là nam hay nữ.

Hoàng hậu nương nương cũng rất coi trọng chuyện này, mấy ngày liên tục đều đến Hàm Thúy Các nói chuyện phiếm với Tô ngự nữ, còn phái thái y qua để chăm sóc cho long thai. Mọi người thấy tình hình như vậy nên suy đoán rằng có lẽ hoàng hậu muốn nuôi đứa trẻ này với danh nghĩa của mình để lấy làm lợi thế đối kháng với Hoắc quý phi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đối với sự thân thiện của Thương Lâm, Tô Cẩm vẫn có chút e sợ. Lần đầu tiên Thương Lâm đến, nàng ta muốn ngồi dậy để quỳ lạy nhưng lại bị Thương Lâm ngăn lại. “Ngươi đang có thai, chăm sóc cái thai mới là chuyện quan trọng, đừng để ý tới mấy chuyện lễ nghĩa hình thức này.” Cô ôn hòa nói, rất có dáng vẻ của vợ cả.

Trước kia Hoắc Tử Nhiêu độc sủng, những cung nữ như Tô Cẩm đều không có đường sống. Bệ hạ hoàn toàn không biết gì nhưng bọn họ lại hiểu rất rõ rằng Hoắc quý phi không thể chấp nhận trong cung này có người nào sinh con trước nàng ta. Vì thế, Tô Cẩm mới không dám nói với hoàng thượng. Ai ngờ hoàng hậu mới tới lại rất rộng lượng làm Tô Cẩm cực kỳ cảm kích, không khỏi cảm thấy ông trời quá tốt với mình.

Cảm xúc này vẫn duy trì cho đến ngày hoàng hậu ăn chén canh bồ câu hầm thiên ma[1] của nàng ta, sau đó bụng đau như dao cắt rồi bất tỉnh.

Người trong Hàm Thúy Các sợ tới nỗi mặt trắng bệch: truyền thái y, mời bệ hạ! Một chung trà sau, hoàng thượng vội vội vàng vàng chạy tới Hàm Thúy Các, lúc ấy Thương Lâm đã được uống thuốc giải độc nhưng vẫn hôn mê bất tỉnh.

“Chuyện này là sao?” Giọng hoàng thượng lạnh như băng.

Tô Cẩm cảm thấy tai ương sắp giáng xuống đầu, rồi sự thân thiện ôn hòa mà hoàng hậu đối với nàng ta trong thời gian này lại hiện lên trước mắt, nàng ta cắn môi, chỉ cảm thấy chưa bao giờ căm hận đến như thế. “Có người hạ độc thần thiếp, hoàng hậu nương nương ăn nhầm canh của thần thiếp nên mới…”

“Có người hạ độc nàng?” Hoàng thượng nhíu mày. “Ai làm đây?”

Tô Cẩm còn chưa nói chuyện thì Thẩm Hương – người rất nóng tính đã không nhịn được. “Là Hoắc quý phi! Nhất định là Hoắc quý phi! Trong cung này đã có biết bao đứa trẻ bị nàng ta hại chết, hôm nay nàng ta cũng muốn hại A Cẩm!”

Trước mắt bao người, sắc mặt hoàng thượng khó coi đến tột đỉnh.

***

Vì Thương Lâm ăn ít canh nên nửa đêm hôm đó liền tỉnh lại. Khi mở mắt ra, cô phát hiện Dịch Dương đang cầm một nắm tóc của mình và thất thần, ánh mắt nhìn ra xa xa không biết là đang nhìn gì.

Cô ho một tiếng, yếu ớt nói: “Khi anh ngồi bên giường bệnh của tôi, có thể tỏ vẻ đau lòng thêm một chút được không?”

Lúc này Dịch Dương mới phát hiện cô đã tỉnh, thản nhiên nói: “Phân lượng thuốc trong đó đã được cân nhắc kỹ, nếu cô mà có chuyện thật thì số cô đã định là phải chết nơi đất khách quê người, tôi chỉ có thể nói một tiếng đi mạnh giỏi.”

Thương Lâm chán nản: “Miệng chó không mọc được ngà voi.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »