Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3933 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 12
chương 12

❊ ❊ ❊

“Vậy… tôi có thể nằm gần anh một chút không?” Thương Lâm cúi đầu, do dự nói. “Tôi không có ý gì khác, tôi chỉ nghĩ có hai người thì sẽ can đảm hơn…”

Dịch Dương cười một cái: “Tùy cô.”

Lúc này Thương Lâm mới kéo chăn nằm xuống gần hắn, lòng hết sức thỏa mãn. Dịch Dương nhìn mái tóc gần ngay trước mắt, chợt hơi thất thần. Trước khi ngủ cô đã tắm rửa nên trên người và mái tóc đều tỏa ra hương hoa lan thanh nhã, khiến tim người ta phải đập nhanh. Dịch Dương ngửi mùi hương một lát, khẽ chau mày lại, bỗng nhiên cảm thấy tối nay mình quá tốt bụng.

Lẽ ra không nên nhận lời cô!

Bởi vì tâm trạng không vui nên Thương Lâm mất đi hứng thú với mọi chuyện quanh mình, không hề đi nghiên cứu thế giới này nữa mà bắt đầu toàn tâm toàn ý suy nghĩ phải làm thế nào để về nhà. Cô đã từng thảo luận với Dịch Dương, nếu hai người tìm một cái lầu cao nhảy xuống thì có xuyên trở về không. Nhưng vì Dịch Dương không chịu phát huy tinh thần của Lôi Phong[1], đi tiên phong nên cô đành phải bỏ qua ý tưởng này trong sự tiếc nuối.

Cô nghiêm túc nghiên cứu sử sách, thỉnh thoảng đi tìm Tạ Trăn Ninh nói chuyện phiếm, phát triển tình cảm nên ngày tháng trôi qua rất nhanh.

Nhưng Dịch Dương thì không được nhẹ nhõm như vậy, Thương Lâm không biết hắn đang làm gì, chỉ biết hắn rất bận, có khi tối đến hắn vừa đặt lưng xuống là ngủ ngay. Thương Lâm muốn hỏi thăm nhưng vẫn không có cơ hội. Hơn một tháng sau, vào một buổi tối, lúc uống trà, hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói. “Cô có thể tin tưởng thái giám Vương Hải bên cạnh tôi, hắn không phải là người của Hoắc Hoằng.”

Cô tắc lưỡi: “Anh chắc chứ?”

Dịch Dương tỏ ra khinh miệt trước sự ngạc nhiên của cô. “Khổ nhọc lâu như vậy mà ngay cả chuyện này cũng không làm được thì hóa ra tôi vô dụng à.”

Nói xong, dường như cảm thấy tin tức này còn chưa đủ chấn động nên lại ung dung nói tiếp. “Qua vài ngày nữa tôi sẽ phái một đại trường thu mới sang cho cô, sau này có chuyện gì thì cứ bảo người đó tới chuyển lời cho tôi.”

Đại trường thu tức hoạn quan trông nom mọi việc trong Trường Thu Cung, là cung nhân có địa vị cao nhất bên cạnh hoàng hậu. Thương Lâm vẫn luôn không dám tin tưởng đại trường thu trước đây cho nên thường ngày cứ cảm thấy tay chân bị bó buộc.

“Anh có cách đổi người mới sao?”

“Đương nhiên.”

Thương Lâm thở phào một hơi, nở nụ cười nhẹ nhõm: “Cho anh mấy cái like!”

Dịch Dương không nói gì, làm ra vẻ rất kiêu kỳ.

Thương Lâm có tâm trạng vui vẻ nên không thèm để ý đến thái độ của hắn, suy nghĩ xem chi bằng nhân cơ hội này thăm dò tiến độ làm việc của hắn một chút. Hai ngày trước trong cung tổ chức một trận đấu cưỡi ngựa đánh bóng rất lớn, nghe nói con em của các quý tộc trong thành Cận Dương này đều tham gia, chắc là hắn đã nhân cơ hội này sàng lọc ra những đối tượng tiềm năng để làm việc cho mình.

Phải thừa nhận rằng tuy gã này có hơi độc mồm độc miệng một chút nhưng khi làm việc thì rất có khí phách. Điều khó nhất là vừa tỏ ra khí phách vừa phải giả vờ bệnh tật đầy người. Đúng là nhân tài mà.

Ăn cơm chiều xong thì trời đã tối, Thương Lâm đề nghị ra ngoài tản bộ, rèn luyện thân thể như thường lệ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Bởi vì thân thể của Hạ Lan Tích và Từ Triệt đều quá kém nên hai người rất chú ý đến vấn đề này. Thương Lâm có thể công khai uống thuốc bổ dưỡng này nọ, nhưng Dịch Dương thì khổ không dám nói. Thương Lâm không biết hắn đã làm cách nào nhưng quả thật khí sắc của hắn đã tốt hơn rất nhiều so với khi mới tới. Hắn thế này làm cô không khỏi nhớ tới chàng trai mà mình đã gặp trong nhà Chu Tuấn, cao to rắn rỏi, khí thế ngút trời, chỉ cần đứng đó thôi là đã có thể tạo thành một bức tranh đẹp chói mắt.

Hai người ra khỏi Trường Thu Cung, cùng đi thẳng đến ngự hoa viên. Thương Lâm quan sát xung quanh, thấy bên cạnh hồ nước có hàng liễu xanh um thì bỗng nhiên có cảm giác như mộng ảo, dường như mình và Dịch Dương là một đôi vợ chồng thật sự, ăn cơm tối xong thì ra ngoài tản bộ, sống một cuộc sống bình phàm nhất.

“Cô đang nghĩ gì vậy?” Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai cô, khiến mặt cô chợt đỏ bừng.

“Không… không có gì!” Cô lắp ba lắp bắp nói.

Dịch Dương nhíu mày, thấy mặt của cô gái bên cạnh đỏ như trái cà chua, ánh mắt thì cứ thỉnh thoảng liếc về phía mình.

Hắn thấy rất nghi hoặc, đang định hỏi thì bỗng nhiên bên cạnh vang lên tiếng bước chân hỗn loạn, cùng với nó là tiếng khóc the thé của một cô gái.

Hắn quay đầu lại thì thấy một cung nữ áo xanh đang bị hoạn quan ngăn lại nhưng vẫn nhào về phía mình khóc lóc van xin: “Bệ hạ, bệ hạ… nô tì xin người, xin người hãy đi thăm A Cẩm đi!”

Cung nữ này làm kinh động thánh giá, Vương Hải sợ Dịch Dương nổi giận nên nháy mắt, ra hiệu cho bọn hoạn quan mau chóng đưa nàng ta đi. Cung nữ này quýnh lên, giọng càng lớn hơn: “Bệ hạ, cho dù người không quan tâm đến cô gái từng hầu hạ người nhưng dù gì trong bụng cô ấy cũng đã có thai… là cốt nhục của người mà!”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »