Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3886 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 97
chương 97

❊ ❊ ❊

Thương Lâm ước gì anh nói sang chuyện khác, nghe thế thì lập tức trả lời: “Muốn.”

Dịch Dương mỉm cười, bắt đầu lặp lại cho cô nghe những lời mình nghe được từ chỗ thị vệ hôm qua. “Nam Cương cửu thanh hoàn chính là thuốc dùng chín loại thực vật ở Nam Cương để luyện thành. Chín loại thảo dược này vốn không có độc nhưng khi phối hợp với nhau thì lại trở thành chất kịch độc. Một khi nó phát tác, trong vòng nửa tiếng đồng hồ sẽ ruột gan sẽ thối rữa mà chết.”

Thương Lâm nghe những lời chỉ có trong tiểu thuyết võ hiệp này, gần như là trợn tròn mắt ra, cả buổi trời sau mới thốt được một câu: “Bà nó, cái tên khốn Tô Kị này!”

Uổng công cô còn tưởng là hắn sẽ không để cô chết.

Thấy mình đã làm sụp đổ hình tượng đại hiệp Lĩnh Nam trong lòng cô, mắt Dịch Dương lóe lên vẻ đắc ý. “Em đừng vội tức giận, loại thuốc này có một đặc điểm rất quan trọng, khác với những loại thuốc độc khác.”

“Điểm nào?”

“Sau khi uống vào, nó sẽ không phát tác ngay mà cần một chất xúc tác để kích dẫn, có thứ đó thì thuốc này mới hoàn chỉnh.” Giọng của anh lạnh lại. “Chất xúc tác này không phải là để cứu người mà là để giếc người.”

Thương Lâm sờ bụng mình. “Hay nói cách khác, chỉ cần cả đời này em không đụng vào chất xúc tác đó thì độc này sẽ không có gì nguy hiểm?”

“Không sai.” Dịch Dương gật đầu. “Nhưng chúng ta không biết chất xúc tác đó là thứ gì nên không thể tránh được. Nói không chừng một ngày nào đó em sẽ ngớ ngẩn khiến mình bị độc phát.”

Thương Lâm nghe thế thì lập tức cảm thấy thức ăn trên bàn tràn ngập nguy hiểm nên cảnh giác nhíu mày lại. “Vậy em có thể ăn mấy thứ này không? Tô Kị nói với chúng ta như thế nhưng lại không nói chất xúc tác là gì, khác nào muốn em đói chết?”

Nghe thấy vẻ đề phòng cùng thù ghét Tô Kị tràn ngập trong giọng nói của cô thì Dịch Dương cảm thấy tâm trạng càng vui vẻ. Nếu không phải còn lo lắng về chuyện giải độc cho cô thì chắc anh đã sảng khoái lắm.

“Rốt cuộc thì hôm qua các anh đã nói gì?”

Hôm qua, Dịch Dương và Tô Kị đàm phán với nhau, Thương Lâm vẫn không được tham gia. Có điều lần này không phải Dịch Dương không cho mà là Tô Kị cực kỳ lạnh lùng nói: “Xin hoàng hậu nương nương tạm thời lánh mặt cho”, giống như là không nhìn thấy vẻ hăm hở trong mắt cô vậy.

Giọng điệu của hắn rất kiên quyết, tính mệnh của Thương Lâm bị người ta nắm trong tay nên nào dám phản kháng, đành phải giả vờ như không thèm quan tâm đến, đi vào trong rừng hoa gần đó, vừa hân hoan thưởng thức hoa đào vừa suy ngẫm chuyện nhân sinh.

Sau đó đêm qua lại xảy ra chuyện như vậy… nên cô không thể nào hỏi cụ thể và tỉ mỉ được.

Vân Mộng Hạ Vũ

Dịch Dương nghe thế thì im lặng một lát, sau đó mỉm cười. “Hắn muốn anh đưa cho hắn một thứ để trao đổi với thuốc giải.”

“Thứ gì vậy?”

“Bản đồ phân bố địa điểm đóng quân của khu vực phía đông.”

Thương Lâm trợn tròn mắt. “Hắn ăn cướp chắc!”

Đặt một điều kiện không tưởng này với vua một nước, người thường chắc không nghĩ ra được. Tô Kị nghĩ Dịch Dương là ai? Trụ Vương hay Chu U Vương?

Thương Lâm vỗ ngực, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại. “Đưa ra yêu cầu như vậy, hắn hoàn toàn không có thành ý gì cả.”

Dịch Dương gật đầu. “Đúng vậy.”

Tô Kị không hề biết gốc gác của Thương Lâm và Dịch Dương cho nên trong mắt hắn, quan hệ giữa bọn họ chỉ là hoàng đế và một hoàng hậu được sủng mà thôi. Nếu hắn còn có chút lí trí thì sẽ không ngây thơ tới mức cho rằng một vị đế vương sẽ giao tin tình báo có liên quan đến vận mệnh quốc gia cho một gián điệp của kẻ địch chỉ vì một người phụ nữ.

Cho nên, đây không phải là mục đích thật sự của hắn.

Có điều… Anh nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này. Nếu Tô Kị cứ khăng khăng đòi bản đồ đóng quân thì sao? Rốt cuộc anh có đồng ý hay không?

“Rào trước đón sau cũng chỉ vì lợi ích thôi.” Thương Lâm nói ra suy đoán của mình. “Có lẽ hắn chỉ nói thế để làm chúng ta giật mình, sau đó chúng ta sẽ dễ dàng chấp nhận điều kiện mà hắn thật sự muốn.”

Mắt Dịch Dương u ám. “Có lẽ thế.”

Thương Lâm thở dài một hơi, vô thức muốn gắp một miếng vi cá ăn cho đỡ sợ nhưng vừa chạm đũa ngọc vào mép đĩa thì tay cô khựng lại.

Rốt cuộc thì cô có ăn được món cá này không đây?

Dịch Dương phát hiện ra sự bối rối của cô nên ôn hòa nói. “Đừng lo quá, anh đã hỏi Tô Kị rồi, tuy hắn không nói rõ chất xúc tác là gì nhưng đã bảo với anh là ăn uống thường ngày không có vấn đề gì. Anh nghĩ nó là một thứ gì đó chúng ta không thường gặp.” Dịch Dương mỉm cười. “Hơn nữa em trúng độc cũng lâu rồi, trước đây ăn nhiều thứ cũng không sao nên đừng lo lắng.”

Thương Lâm nghĩ lại thì thấy cũng có lý. Nếu chất xúc tác của loại độc này là những món ăn thường ngày hay gặp thì mất mặt cho kẻ chế tạo ra thuốc quá. Phải to tát hơn nữa chứ!

Nói tới thì cũng lạ, chuyện bị trúng độc nay vận vào thân mình, lẽ ra Thương Lâm phải cảm thấy lo lắng và sợ hãi mới phải nhưng nhìn thấy dáng vẻ un dung thong thả của Dịch Dương, lòng cô cũng cảm thấy trấn định theo. Cứ như là chỉ cần có anh bên cạnh thì bất luận nguy hiểm nào cũng không đáng sợ nữa.

Mọi chuyện đều có thể giải quyết hết.

***

Trong lúc Dịch Dương và Tô Kị truyền thư qua lại, hẹn ngày gặp mặt thì Thương Lâm cũng đang tiên hành kế hoạch khác của mình.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »