Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3958 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 35
chương 35

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, sứ thần của Yến Quốc chính thức rời khỏi Cận Dương, Thương Lâm đứng tại nơi cao nhất trong Ngụy cung, nhìn về phía bóng người đã không còn trông thấy ở phía xa xa, thở dài một hơi.

“Nếu thật sự không nỡ thì sao sáng nay không cùng tôi ra ngoài cửa cung tiễn họ?” Giọng của Dịch Dương bỗng nhiên vang lên bên cạnh cô.

Thương Lâm không quay đầu qua, chỉ dời mắt nhìn về phía hồ nước xanh biếc phía xa xa. “Lúc ấy buồn ngủ gần chết, tôi không muốn dậy.” Cô lại sờ lên mũi nói bâng quơ. “Tôi đi thăm Tô Cẩm, nghe ngự y nói thêm một thời gian nữa thì đứa trẻ đã có thể động đậy trong bụng mẹ rồi.”

Cô quay người định đi, Dịch Dương chợt ngăn cô lại. “Chúng ta cùng đi đi.”

Thương Lâm ngẩng đầu lên thì thấy môi Dịch Dương đang mỉm cười, vẻ mặt rất hòa nhã gần gũi. “Chẳng phải cô cứ khuyên tôi đi thăm cô ta sao? Tôi nể mặt cô vậy.”

Lúc này mà nói không đi nữa thì chẳng khác nào cố ý làm cao giá, Thương Lâm khẽ mỉm cười, giọng thoải mái. “Được thôi, vậy thì cùng nhau đi thăm đứa trẻ.”

***

Khi hai người rời khỏi chỗ Tô Cẩm thì trời đã nhá nhem tối. Bên ngoài Hàm Thúy Các chỉ có một cỗ kiệu có màn che màu vàng rực, đó là ngự liễn của hoàng đế. Khi Thương Lâm đứng trầm ngâm trước ngự liễn thì Dịch Dương đã đi thẳng vào trong kiệu, rồi ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn cô, rõ ràng là đang đợi cô vào. Thương Lâm hít sâu một hơi, âm thầm cổ vũ bản thân mình. Chẳng phải ngồi gần một chút ư, có sao đâu chứ? Đừng sợ!

Cô vào trong kiệu, mùi long tiên hương và hơi thở ấm áp mà sạch sẽ trên người hắn ập tới. Cô bỗng thấy hơi căng thẳng, chân bỗng mềm nhũn ra, đứng không vững nữa. Hắn nhạy bén phát hiện ra sự khác thường của cô, kịp thời đưa tay đỡ lấy thân mình đang lảo đảo sắp ngã của cô.

Lúc này, cô hoàn toàn bị vây trong hơi thở của hắn.

Bàn tay mạnh mẽ của hắn đỡ lấy eo cô, còn tay kia thì đỡ lấy vai trái của cô. Còn trán của cô thì dựa vào hõm vai của hắn, cảm nhận được hơi ấm trên người hắn, bỗng nhiên bị mê hoặc.

Cô rất thích cái ôm này. Hoàn toàn không muốn buông ra!

Cô gái đang phát rồ phát dại này còn chưa kịp động tay động chân thì anh chàng đẹp trai kia đã dùng chút sức, từ từ đẩy cô ra.

Thương Lâm hơi ngẩn ngơ, Dịch Dương thản nhiên nhìn cô, vẫn nói những lời cay nghiệt như thường ngày. “Khả năng giữ thăng bằng của cô kém thật đấy, có phải bình thường khi đi đường cô cũng có thể tự nhiên bị vấp ngã không?”

Thương Lâm vừa định phản bác thì bỗng cảm thấy người mình hơi khác thường. Thật ra cả ngày hôm nay đều không được bình thường, lưng nhức chân mỏi, nóng nảy bất an, còn có cả thứ gì đó đang trào ra ở nơi ấy…

Cô hoảng hốt ngồi xuống bên cạnh hắn, nuốt một ngụm nước bọt thật mạnh, không dám tin là mình lại xui xẻo tới mức độ này.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trời ạ, bị thế này ngay trước mặt hắn, chết rồi, tiêu rồi!

“Cô làm sao thế?” Thấy sắc mặt cô có vẻ là lạ, hắn không nhịn được, hỏi.

“Không…” Cô vừa định phủ nhận thì cảm giác ấy ngày càng mãnh liệt, khiến cô buột miệng mắng tục. “Bà… nó!”

“Rốt cuộc là sao thế?” Thấy cô như sắp khóc, Dịch Dương càng thêm nghi hoặc.

Nghĩ tới chuyện lát nữa kiệu tới trước Tiêu Phòng Điện, rồi còn phải đi bộ vào trong thì Thương Lâm cảm thấy mình như sụp đổ. “Hình như… bà dì cả của tôi tới rồi…”

“Bà dì cả?” Dịch Dương tròn mắt. “Ý cô nói là kinh nguyệt?”

Mặt Thương Lâm đỏ bừng lên, xấu hổ gần chết mà gật đầu.

Trong nhất thời, Dịch Dương không biết nên tỏ vẻ gì nữa, chỉ có thể nhìn cô và hỏi. “Cô không chuẩn bị trước sao?”

“Cơ thể của Hạ Lan Tích không được khỏe nên chu kỳ cũng không được chuẩn, tôi…” Thương Lâm không nói tiếp được nữa, chỉ đau khổ nhắm mắt lại.

***

Hai chén trà sau, ngự liễn dừng trước Tiêu Phòng Điện, Vương Hải đang định bước tới vén màn lên thì bỗng nghe được giọng nói thong thả của hoàng đế bệ hạ: “Tất cả xoay người sang chỗ khác.”

Vương Hải ngẩn ra nhưng không dám lên tiếng hỏi, lập tức bảo bọn thái giám cung nữ xoay người đi, sau đó hắn cũng xoay người theo, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cung điện cách đó không xa.

Sau lưng vang lên tiếng động nhẹ, là tiếng hoàng đế tự vén màn lên. Sau đó là tiếng bước chân của hai người, một người vững vàng, một người nhẹ nhàng. Hắn cảm thấy hơi tò mò, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »