Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3982 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 91
chương 91

❊ ❊ ❊

Anh vừa nói vừa cầm lấy một con dao cắt hoa quả, đặt vào tay Thương Lâm.

Thương Lâm nhìn con dao trên tay, rồi nhìn lại anh chàng đang có vẻ mặt nghiêm túc trước mặt mình, không biết nói gì. “Đừng đùa nữa mà.” Cô thì thầm một câu rồi định tránh khỏi anh.

Thế nhưng anh vẫn không chịu buông tay ra theo ý của cô.

“Em vẫn chưa khen anh mà.” Giọng của anh ép xuống hơi nhỏ, mang theo chút mê hoặc.

“Khen anh cái gì?”

“Em xem, tên vô dụng Hà Điền bị đánh có một trận liền phun ra hết, anh bị tra tấn lâu như vậy mà vẫn không chịu khuất phục trước bạo lực, có phải là có khí phách hơn hắn nhiều không?” Anh mỉm cười nhìn vào mắt cô, đúng là khen ngợi mình một cách trắng trợn.

Thương Lâm nghe thế thì im lặng. Cô không ngờ anh lại mang mình ra so sánh với Hà Điền. Sao có thể so bọn họ với nhau được chứ. Một kẻ là đồ vô sỉ, vì lợi ích của mình mà sát hại một thiếu nữ vô tội. Một người là quân nhân quang minh lỗi lạc, mang khát vọng bảo vệ tổ quốc. Về mặt tinh thần thôi thì hai người đã một trời một vực rồi.

Anh khiến cô thấy kính trọng.

Tập trung kiềm nén lại cảm xúc đang dâng trào lênh láng, cô nắm chặt dao gọt hoa quả chĩa về phía anh. “Buông tay!” Vẻ mặt nghiêm túc như đang uy hiếp anh, nếu không chịu buông tay ra thì cô sẽ đâm anh thật.

“Tuân lệnh, thưa nữ hoàng!” Dịch Dương lui ra sau một bước, giơ hai tay lên làm tư thế đầu hàng, cuối cùng cho cô sự tự do.

Lời nói và hành động của anh đều làm quá lố, khiến cho Thương Lâm nhìn anh bằng một ánh mắt kỳ lạ.

Nhớ tới những lời vừa nói, ngay cả bản thân Dịch Dương cũng cảm thấy rất buồn cười. Đối với anh mà nói thì những chuyện làm trong lúc ở trong quân ngũ bao nhiêu năm nay đều là những chuyện hết sức bình thường và nhẹ nhàng, vốn không có ý phải khoe khoang. Nhưng không biết tại sao, vừa đối diện với cô thì anh lại không khống chế được mình.

Anh muốn nhìn thấy ánh mắt chăm chú của cô, trong đôi mắt đen láy ấy tràn ngập vẻ yêu thương và ngưỡng mộ, giống như ngoài anh ra thì không còn chứa được ai khác.

Nhưng hình như không thành công cho lắm.

Anh cong môi lên cười rồi lắc đầu. Thì ra người đàn ông đang yêu là vậy. Đúng là… vô dụng mà!

***

Ngày thứ ba sau khi Tạ Trăn Ninh bị nhốt vào lãnh cung, Cận Dương lại có tuyết rơi. Thương Lâm nghĩ bây giờ đã là tháng hai, đây có lẽ là trận tuyết cuối cùng của mùa đông năm nay nên gọi Nhập Họa theo cô cùng đi dự trữ nước tuyết tan.

Trong cái bình bằng men trắng đựng đầy những hạt tuyết trắng tinh và sạch sẽ. Thương Lâm nhìn nó một lát, dùng cái thìa nhỏ múc ô mai ngâm đổ vào trong đó, lúc ấy mới nở nụ cười.

“Em đang…” Dịch Dương vừa bước vào liền nhìn thấy tình cảnh này thì hơi tức cười. “Đang làm kem sao?”

“Không, em đang học đòi văn vẻ, dự trữ nước tuyết để mang ra pha trà.”

Bệ hạ và nương nương lại nói những lời khiến bọn họ không hiểu được, Vương Hải thức thời nháy mắt với Nhập Họa một cái, hai người dẫn những cung nữ thái giám khác, lặng lẽ lui ra ngoài.

“Rõ ràng là đang chơi thì đúng hơn.” Dịch Dương ngồi xuống đối diện với cô, cũng cầm một chiếc thìa bằng sứ rất tinh xảo lên. “Màu sắc này thật là đẹp.”

Trong cái thìa bằng sứ mỏng trắng tinh là mức hoa quả đỏ chót, giống như…. vết son trên da thịt nõn nà của giai nhân.

Thật là nóng bỏng.

Thương Lâm vẫn không phát hiện ra vẻ khác thường thì anh đã nhích người từ đối diện sang ngồi bên cạnh cô, một bàn tay còn nhẹ nhàng đặt lên vai cô. “Muốn ra đắp người tuyết không?” Anh nhớ là năm ngoái theo cô đi nặn người tuyết, cô chơi đùa hết sức vui vẻ.

“Không muốn.”

“Vậy tối nay có muốn ăn lẩu không? Trước đây khi ở trong quân ngũ anh từng cùng các đồng đội nấu lẩu, bọn họ đều khen anh nấu rất ngon. Em có muốn thử không?”

“Không thích.”

“Trong cung mới nhập một mớ châu báu, là do Lâm Ấp Quốc ở phía nam tiến cống. Trong đó có rất nhiều món trang sức độc đáo, em muốn đi xem thử không?”

“Lạnh quá lười đi.”

Dịch Dương dừng lại một chút, cuối cùng lộ ra vẻ bất đắc dĩ. “Vậy thì em muốn làm gì?”

Vân Mộng Hạ Vũ

Thương Lâm nhăn mặt đẩy tay của anh ra. “Em không muốn gì hết, chỉ hy vọng anh đừng có ồn ào nữa.”

“Ồn ào?” Mặt Dịch Dương hơi biến sắc. “Em cảm thấy anh đang ồn ào sao?”

Gương mặt của cô vẫn rất lạnh lùng xa cách, khiến cho anh thấy mà lòng bực bội, giống như là đi làm nhiệm vụ mà cứ mờ mịt, không cách nào phát hiện được mục tiêu, sức lực trong người không biết nên xả vào đâu. Nhưng khi đối diện với ánh mắt hơi uất ức của cô thì chút bực bội ấy lại biến thành bất đắc dĩ. Anh thở dài một hơi. “Em đang nghĩ gì thì nói ra hết đi, được không?”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »