Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3960 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 83
chương 83

❊ ❊ ❊

Thương Lâm biết được chuyện này, tối hôm đó không ăn nổi cơm, chỉ ôm cái khăn nôn ọe một trận, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh ấy, không thể gạt đi được.

Dịch Dương ở bên cạnh vỗ vỗ lưng cho cô, tức giận mắng. “Ai bảo em đi nhìn cái thi thể ấy? Đã nhát gan mà còn không có đầu óc, bây giờ người khó chịu chẳng phải em sao?”

Thương Lâm không thể nói được gì. Đúng là cô có đi nhìn thi thể của Thẩm Hương nhưng không hề đến gần, chỉ đứng cách đó hơn ba bước. Trong phòng là mùi hôi thối nồng nặc, Nhập Họa đưa cho cô một cái khăn lụa màu trắng, ra hiệu cho cô bịt mũi lại nhưng cô từ chối. Thái giám giở tấm vải trắng che cái xác lên, gương mặt không còn nguyên vẹn của Thẩm Hương xuất hiện trong không khí lạnh lẽo, khiến người ta không dám nhìn lâu.

Thương Lâm nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt, Thẩm Hương là một cung nữ can đảm, dám phấn đầu quên mình vì tỷ muội tốt của mình. Còn lần cuối cùng gặp mặt, nàng ta cũng vì chuyện của Tô Cẩm mà đến cầu xin cô.

Tuy nàng ta đã mang đến cho cô rất nhiều tin tức không tốt lành gì, có một dạo khiến cô hết sức đau lòng và rối rắm nhưng Thương Lâm vẫn cảm thấy mình không cách nào ghét nàng ta được.

Bất luận thế nào thì Thẩm Hương cũng là một người thật lòng thật dạ với bằng hữu. Thương Lâm kính trọng tấm chân tình của nàng ta.

“Người đã không còn, em cảm thấy phải đến xem xem thế nào rồi mới có thể xử lý những chuyện sau đó.” Trong giọng nói của cô thoáng ẩn chứa sự lạnh lùng.

Dịch Dương ngẩn ra. “Em…”

“Em tức giận rồi.” Cô ngẩng đầu lên. “Bất luận là ai làm thì người đó cũng rất quá đáng. Nhiều lần liên tiếp coi rẻ mạng người. Em thật sự… không nhịn được nữa.”

Dịch Dương nhìn cô một lát, sau đó từ từ ôm cô vào lòng. “Đúng vậy, bọn chúng rất quá đáng.” Tay anh vuốt ve mái tóc của cô. “Đừng sợ, có anh ở đây. Bất luận em muốn làm gì thì anh cũng sẽ giúp em.”

Anh dịu dàng và bao dung như thế khiến Thương Lâm thấy không quen lắm, cô xụ mặt giãy ra khỏi vòng tay anh. “Em đâu có sợ.”

Dịch Dương cúi đầu, dáng vẻ rất nhẫn nại. “Không cần phải xấu hổ. Lần đầu tiên nhìn thấy người chết, sợ hãi cũng là chuyện bình thường thôi.” Huống chi cái xác còn ghê rợn như vậy nữa.

Thương Lâm im lặng trong giây lát. “Vậy anh thì sao? Lần đầu tiên nhìn thấy người chết, anh có sợ không?”

Thương Lâm để ý thấy sau khi mình hỏi xong câu này thì mặt của Dịch Dương đã đổi sắc, giống như là nhớ tới chuyện gì đó rất đau lòng. Nhưng rất nhanh, anh liền mỉm cười nói. “Đương nhiên là sợ chứ.” Chỉ dùng năm chữ này thôi đã nhẹ nhàng lướt qua đề tài này.

Thương Lâm nhìn gương mặt tươi cười dịu dàng của anh, từ từ dời mắt sang nơi khác.

Dịch Dương không phát hiện sự thay đổi trong cảm xúc của cô, anh nói rất tự nhiên. “Nếu em không muốn ăn gì thì đi nghỉ sớm đi.” Trong lời nói của anh chứa nhiều ẩn ý. “Có lẽ ngày mai sẽ rất bận đấy.”

Thương Lâm gật đầu. Dịch Dương đang định sai cung nữ chuẩn bị đồ tắm cho cô thì cô đã nhẹ nhàng lên tiếng. “Nhập Họa, ta muốn tắm rửa, em đi chuẩn bị một chút đi.” Rồi cô quay đầu sang nhìn Dịch Dương. “Thần thiếp nhớ là tối nay bệ hạ còn phải phê duyệt tấu chương nên thần thiếp không dám giữ người lại.”

Đây rõ ràng là lời đuổi khách một cách đường đường chính chính.

Dịch Dương sững người trong giây lát. Anh vốn định ở lại, nhưng bây giờ Thương Lâm đã nói thế này mà anh còn bảo muốn ở lại thì hơi kỳ kỳ nhỉ.

Nhưng hôm nay cô đã nhìn thấy cảnh đáng sợ như vậy…

“Trẫm sợ nửa đêm nàng sẽ thấy ác mộng nên ở lại với nàng, được không?” Cuối cùng anh vẫn không yên tâm nên dày mặt thương lượng với cô.

Vẻ mặt của Thương Lâm hết sức ôn hòa và rộng lượng. “Sao có thể vì một mình thần thiếp mà để lỡ chuyện quốc gia đại sự được chứ? Bệ hạ cứ yên tâm đi, thần thiếp không sao đâu.”

Dịch Dương bị cô làm nghẹn lại. Gương mặt cô hết sức bình tĩnh, ánh mắt trong veo và sáng ngời. Nhưng lúc này, nhìn thấy ánh mắt ấy, anh lại cảm thấy hơi bực mình.

Cô không muốn để anh ở lại với cô, cho dù trong lòng thì đang sợ gần chết.

Người hầu trong điện nghe những lời này thì đều cảm thấy chắc chắn là bệ hạ sẽ đi. Thậm chí Vương Hải đã chuẩn bị hô bãi giá. Nhưng ai ngờ, đợi một lát thì lại nghe bệ hạ ung dung nói. “Nhưng trẫm vẫn không yên tâm, ở lại vẫn hơn.”

Mọi người ngạc nhiên nhìn sang, chỉ thấy hoàng hậu nương nương nhìn bệ hạ với vẻ mặt không chút biểu cảm. Còn bệ hạ thì không nhìn hoàng hậu mà lại chăm chú ngắm nghía một bức họa được treo trên tường. Cảnh tượng này… sao có vẻ giống như bệ hạ đeo bám hoàng hậu không chịu đi thế nhỉ?

“Em đã nói chúng ta đã không còn quan hệ ấy nữa nên em không muốn ngủ chung với anh.” Thương Lâm cố ý ép giọng xuống thật nhỏ, thì thầm vào tai Dịch Dương. Anh phải cố gắng kiếm chế lắm mới không chau mày lại.

“Vậy thì không cần ngủ chung.” Anh trả lời ngắn ngọn dứt khoát. “Tối nay anh ngủ dưới đất.”

***

Vân Mộng Hạ Vũ

Những chuyện mà Dịch Dương đã quyết thì rất ít ai có thể thay đổi được. Vì thế, đêm hôm ấy anh thật sự ngủ dưới đất. Trong Tiêu Phòng Điện có trải thảm rất dày nên anh chỉ cần trải thêm một lớp chăn nữa là được, cũng không cảm thấy lạnh.

Toàn bộ cung nữ thái giám, kể cả nữ quan ghi chép cũng đã bị đuổi ra ngoài nên không ai có thể nhìn thấy cảnh tượng đại nghịch bất đạo này: hoàng hậu ngủ trên chiếc giường nhung rộng rãi êm ái, còn hoàng đế thì ngủ dưới đất gần chiếc giường, giống như một người hầu đang gác đêm cho hoàng hậu vậy.

Thương Lâm nằm nghiêng ngay mép giường, nhìn Dịch Dương, có vẻ bối rối. “Anh… bị bệnh hả?”

“Em yên tâm đi, đây là việc anh cam tâm tình nguyện, sau này sẽ không trách em ức hiếp anh.” Dịch Dương nằm trên chăn, hai tay đan vào nhau, đặt trên bụng. Tư thế ngủ cực kỳ tao nhã. “Ngủ ngon.”

Thương Lâm nhìn anh một lát, chán nản lăn vào trong, kéo chăn trùm kín đầu mình.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »