Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 4011 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 86
chương 86

❊ ❊ ❊

“Chột dạ? Sao bổn cung lại phải chột dạ?” Hoắc Tử Nhiêu tỏ vẻ khinh miệt. “Như bổn cung vừa nói, con tiện tì Thẩm Hương hoàn toàn không biết chữ, sao có thể viết được thư từ gì? Chắc chắn bức thư này là giả!”

“Nương nương biết nhiều thật đấy nhỉ?!” Tạ chiêu nghi nói với vẻ đầy ẩn ý. “Người biết thì hiểu Thẩm Hương là người bên cạnh Uyển tiệp dư, người không biết còn tưởng Thẩm Hương là cung nữ của nương nương đấy chứ!”

Những người trong điện đều hiểu rõ ý ở ngoài lời của Tạ chiêu nghi, đơn giản là nói Hoắc Tử Nhiêu biết về Thẩm Hương quá nhiều, như thế càng chứng tỏ có gì đó không bình thường.

“Ngươi…” Hoắc Tử Nhiêu nhìn Tạ Trăn Ninh đầy căm phẫn.

“Các vị muội muội đừng tranh cãi nữa, nghe bổn cung nói một tiếng đã được không?” Thương Lâm nhẹ nhàng lên tiếng, kéo mọi người ra khỏi cuộc cãi vã.

“Lúc nãy các người ai nấy cũng có lí của mình, nhưng tất cả đã để sót một điểm.” Cô giơ tờ giấy trong tay lên. “Đây không phải là thư tuyệt mệnh của Thẩm Hương.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Mọi người nghe thế thì ngẩn ra.

Tay nắm chặt tờ giấy, Thương Lâm ngửa mặt đón lấy ánh mắt của tất cả mọi người, nhẹ nhàng nói. “Đây là thư tuyệt mệnh của Uyển tiệp dư.”

Khi Dịch Dương đến Tiêu Phòng Điện thì mọi người đã ai ngồi chỗ nấy, uống được mấy chung trà.

Thương Lâm đang bưng cái chén bằng sứ mỏng có đế màu trắng, thân màu đỏ, ngồi ở vị trí chủ tọa, vừa dùng cái chén để làm ấm tay, vừa nghĩ ngợi rốt cuộc hôm nay đã xảy ra chuyện gì.

Đúng là cô từng nghi ngờ cái chết của Tô Cẩm và Thẩm Hương có liên quan đến Hoắc Tử Nhiêu, cũng rất muốn tìm nàng ta tính sổ. Nhưng cô vẫn chưa nghĩ được cách phải ra tay thế nào thì cung nữ kia đã đột nhiên xuất hiện. Không chỉ như thế, còn mang theo một bức thư rất quan trọng, đúng là khiến cô không biết phải đỡ như thế nào.

Cô không biết rõ phía Dịch Dương đã sắp xếp thế nào nên không dám tự ý làm ra những hành động khiến anh rơi vào thế bị động, cho nên khi Tạ chiêu nghi hỏi xem phải xử lý chuyện này thế nào thì liền đường đường chính chính trả lời. “Sự tình nghiêm trọng, đương nhiên phải bẩm báo lên trên, mời bệ hạ tới phân xử.”

Hoàng hậu nương nương đã nói thế nên bệ hạ đang ở Càn Nguyên Cung phê duyệt tấu chương liền bị mời tới Tiêu Phòng Điện, tham gia vào vở kịch cung đấu này.

Sau khi lướt nhanh như gió, đọc xong nội dung của bức thư, Dịch Dương đặt tờ giấy xuống, thản nhiên nói. “Đúng là bút tích của Uyển tiệp dư.”

Phụ thân của Tô Cẩm là một ông giáo dạy học, cho nên tuy nàng ta xuất thân bần hàn nhưng lại từng đọc rất nhiều sách, không giống như Thẩm Hương, không biết được chữ nào.

“Cho nên những gì trong bức thư này nói đều là sự thật?” Tạ chiêu nghi cố tình làm ra vẻ kinh ngạc. “Thật sự là quý phi nương nương âm thầm bức ép Uyển tiệp dư, không chỉ thế còn lợi dụng nàng ta để tranh sủng ái với hoàng hậu nương nương, còn ép nàng ta dùng đứa con trong bụng để giá họa nương nương?”

Trong bức thư tuyệt mệnh kia, Tô Cẩm dùng giọng điệu thê lương và tuyệt vọng để kể lại tình cảnh của bản thân mình. Cha mẹ nàng ta bị Hoắc gia khống chế, Hoắc quý phi lấy việc này uy hiếp, ép buộc nàng ta dùng xuân dược để quyến rũ bệ hạ, bởi vì hoàng hậu quá mức được sủng ái, đã tạo thành mối lo của Hoắc quý phi. Sau khi kế hoạch này thất bại, Hoắc quý phi ra lệnh cho Tô Cẩm dùng đứa con trong bụng làm công cụ, vu oan cho hoàng hậu có ý đồ mưu hại long thai.

“Thần thiếp nhớ ra rồi, đúng là hôm đó Uyển tiệp dư bị sinh non sau khi giằng co với hoàng hậu nương nương.” Tiết tiệp dư xuýt xoa. “Nếu lúc đó Uyển tiệp dư làm một cách quyết liệt, khi bị đau bụng cố tình kéo lấy nương nương thì e là tất cả mọi người đã cho rằng nương nương hại nàng ta sinh non, thậm chí là mất mạng…”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »