Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 4037 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 20
chương 20

❊ ❊ ❊

Vừa nghe được ba chữ ‘Cao đô úy’ thì Thương Lâm lại thấy đau đầu. Cô còn lấy làm lạ là Nhập Họa thân là thị nữ bên cạnh Hạ Lan Tích, sao lại không biết chuyện giữa Cao Trầm và công chúa nhà mình. Nhưng thì ra trước khi rời khỏi Dục Đô, Hạ Lan Tích đau lòng quá đỗi nên ra lệnh cho Nhập Họa tuyệt đối không được nhắc tới Cao Trầm trước mặt mình, cho nên trước đó cô mới không được cảnh báo trước.

“À, thế thì tôt.” Thương Lâm thản nhiên nói.

Nhập Họa cắn môi. “Công chúa, người thật sự thông suốt rồi chứ?”

“Đương nhiên.” Thương Lâm rất bình tĩnh. “Nhập Họa, bây giờ ta đã là hoàng hậu Ngụy Quốc, không thể có cơ hội gì với Cao Trầm nữa. Ta quên được huynh ấy, em nên cảm thấy vui mừng.”

“Dạ.” Nhập Họa do dự một lát rồi nói dứt khoát. “Nếu công chúa đã quyết định quên Cao đô úy thì hãy nói rõ ràng với ngài ấy đi.” Nàng ta lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy. “Đây là thứ ngài ấy bảo nô tì đưa cho công chúa.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Trên trang giấy trắng như tuyết là một hàng chữ lệ hùng hồn bay bổng: giờ hợi ba khắc tối mai, đợi nàng ở Lâm Uyên Đình. Mong mỏi.”

***

“Không đi sao?” Dịch Dương ngẩng đầu, hỏi.

“Không đi.” Thương Lâm nói chắc như đinh đóng cột. “Ban đêm ban hôm đi hẹn hò quả thật rất nguy hiểm, tôi không muốn bị người ta bắt được điểm yếu này.”

“Cô thận trọng thế là tốt, nhưng nếu không cô nói rõ ràng thì chủ nghĩa đế quốc sẽ không chịu từ bỏ âm mưu đâu.”

Thương Lâm thấy cũng đúng, nhưng vẫn không nhịn được mà than thở. “Đều tại anh, hôm ấy ở Song Hoa Đình quay lại quá sớm, nếu không tôi có thể giải thích ngay lúc đó rồi.”

“Bây giờ giải thích cũng được vậy.” Dịch Dương nói: “Vẫn làm như lần trước, tối mai tôi hẹn Cao Trầm dùng cơm, cô đi cùng, như thế vừa xã giao mà vừa được việc.”

Thương Lâm không nói gì. Đích thân sắp xếp cho hoàng hậu của mình và người tình gặp nhau, cái đầu của Từ Triệt sắp bị anh cắm sừng rồi đó bệ hạ à!

***

Tối hôm sau, trăng thanh gió mát, hoàng đế và Cao đô úy uống rượu ngâm thơ trong Huệ An Đình phía sau núi, hào hoa phong nhã còn hơn là các nho sĩ ở Cận Dương.

Thương Lâm gánh vác trách nhiệm nặng nề của nữ chính, trong bữa ăn luôn giữ vẻ rụt rè, mỉm cười mà nhìn hai người đàn ông tán gẫu từ chuyện sử sách cổ kim cho đến thi từ ca phú, còn mình thì ăn hết một dĩa bánh thịt cua.

“Nửa năm không gặp, khẩu vị của công chúa tốt hơn nhiều.” Cao Trầm bỗng nhiên nói: “Trước đây muội ghét nhất là ăn thứ này.”

Thương Lâm mỉm cười không biến sắc. “Trước đây không thích không có nghĩa là bây giờ không thích.” Cô quay đầu nhìn sang Dịch Dương, liếc mắt đưa tình. “Trước kia bổn cung không biết mình có thể gả cho Ngụy Hoàng, không biết câu cầm sắt hài hòa trong thi ca là có thật…”

Dịch Dương đợi cô thổ lộ xong thì mới nắm tay cô, trêu chọc. “Cho dù thích thì cũng không nên ăn nhiều quá, coi chừng bị trúng thực, tối lại ngủ không được.”

Hắn vừa nói những lời này xong thì sắc mặt Cao Trầm bỗng trở nên tái đi.

Thương Lâm làm như không nhìn thấy, quay đầu sang nhìn hắn, nói: “Đô úy đại nhân, sau này hãy gọi bổn cung là hoàng hậu, dù sao đây cũng là Ngụy Quốc, bây giờ thân phận quan trọng nhất của bổn cung không phải là công chúa của Yến Quốc mà là hoàng hậu của Ngụy Quốc.”

Cao Trầm cười miễn cưỡng, vất vả lắm mới nói được. “Ừm… hoàng hậu.”

Thương Lâm thấy bộ dạng mất hồn của hắn thì cảm thấy mình quá đỗi tàn nhẫn. Nhưng dù là Hạ Lan Tích đích thực thì cũng có cách nào khác đâu chứ. Vào cái ngày mà nàng ta gả vào hoàng cung Ngụy Quốc thì nàng ta và Cao Trầm đã là người của hai thế giới khác nhau, kiếp này sẽ không còn cơ hội gì nữa.

Nghĩ đến đây, cô bỗng thấy hơi buồn bã, giống như là chuyện tình của mình bị người khác ngăn cản vậy.

“Từ nơi này nhìn ra, phong cảnh trên núi đúng là đẹp.” Dịch Dương giở lại mánh cũ, chậm rãi bước ra khỏi đình, để sân khấu lại cho hai người diễn.

Bóng Dịch Dương vừa khuất thì Cao Trầm lập tức khẩn thiết nói. “Tích Nhi…”

“Đô úy, lúc nãy bổn cung đã nói rất rõ ý của mình rồi, đây không phải nơi ngài có thể ở lâu, xin đô úy hãy về Yến Quốc, đừng để cô cô và phụ hoàng thất vọng.” Thương Lâm nghiêm túc nói.

“Tích Nhi đừng sợ, ta đã sắp xếp hết mọi thứ, đêm nay ta sẽ dẫn nàng đi, chỉ cần nàng…”

“Ta sẽ không đi.” Thương Lâm nói. “Ngụy Hoàng là phu quân của ta, ta sẽ không phản bội phu quân của mình. Cho dù trước kia chúng ta có gì với nhau thì cũng đã là quá khứ rồi.”

Cao Trầm nhìn cô với vẻ không dám tin, một lát sau cảm xúc trở nên mất mát. “Ta không tin! Tích Nhi, nàng sợ ta xảy ra chuyện nên mới nói thế để ta buông tay, đúng không?”

“Huynh bình tĩnh một chút.” Thương Lâm thấy hắn quýnh lên thì mình cũng quýnh theo. Tuy những người hầu bên ngoài đều là do Dịch Dương tuyển chọn nhưng chuyện thế này đừng để họ thấy được thì hơn. Gã này mà nói lớn một chút thì lời thì thầm sẽ trở thành đài phát thanh mất!

“Tích Nhi…”

“Xẹt—!”

Có thứ gì đó đang xé gió mà lao đến.

“Nương nương cẩn thận!”

Thương Lâm ngơ ngác nhìn phía trước, vô số mũi tên đang xé gió lao đến, vừa nhanh vừa chuẩn, phát ra những tiếng vùn vụt, khiến cô không thể nhúc nhích gì được.

Mẹ ơi, định đóng cô vào tường luôn hay sao vậy!

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »