Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3997 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 52
chương 52

❊ ❊ ❊

Khi Dịch Dương vội vội vàng vàng chạy đến Hàm Thúy Các thì Thương Lâm đã ngồi trên ghế nệm bên ngoài phòng sinh uống hết ba chén trà. Nhập Họa thấy sắc mặt cô không được tốt thì xích lại gần, nhẹ giọng an ủi cô nhưng cô không nghe được chữ nào, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn những hoa văn đẹp mắt trên chén trà.

Tiếng thông báo ‘bệ hạ giá đáo’ làm cô vội ngẩng đầu lên, thấy Dịch Dương đến liền chạy qua. “Cuối cùng anh cũng đến rồi.”

“Thế nào rồi?” Trên đường tới đây, Dịch Dương đã nghe nói Tô bảo lâm động thai nên sinh non, cho nên lúc này hắn hỏi trực tiếp vào vấn đề luôn.

“Không rõ nữa, ngự y đang ở bên trong, em cũng không tiện vào.” Thương Lâm nhíu mày. “Có điều cô ta đã mang thai tám tháng rồi, cũng không non lắm… mong là không xảy ra chuyện gì.” Câu cuối cùng mang theo chút run rẩy mà chính cô cũng không phát hiện ra.

Dịch Dương thấy mặt cô tái mét, mắt tối sầm, trán còn lấm tấm mồ hôi thì nhớ tới lúc nãy thái giám báo là Tô bảo lâm xảy ra chuyện trước mặt hoàng hậu, lòng hắn cảm thấy thương cho cô.

Nhìn cô mà xem, chắc là rất sợ hãi.

Hắn nắm lấy tay cô, an ủi. “Em đừng lo, anh cũng sinh non khi mới có tám tháng nè, em xem chẳng phải anh vẫn sống sờ sờ đấy sao?”

Cứ tưởng nghe những lời này thì Thương Lâm sẽ thoải mái, ai ngờ cô không phản ứng gì mà chỉ níu chặt tay hắn, nhìn chằm chằm vào phòng sinh, nói: “Em mới có bảy tháng đã sinh nè!”

Đoạn đối thoại kỳ lạ này khiến cho Dịch Dương sinh ra một cảm giác, dường như đây là một cuộc so sánh, ai ở trong bụng mẹ ngắn nhất thì người đó thắng…

“Bảy tháng?” Hắn nheo mắt lại. “Thảo nào mà anh cứ cảm thấy em có nhiều mặt vẫn chưa phát triển hết.” Bất luận là dáng người, hay là IQ…

Thương Lâm: “…..Lúc nào rồi mà anh còn có tâm trạng để trêu chọc em.”

Tuy tức giận nhưng bị hắn trêu chọc như vậy, cô cũng thấy nhẹ nhõm thoải mái hơn. Khi cung nữ mời cô sang bên cạnh ngồi chờ thì cô cũng không phản đối.

Một lát sau, các vị phi tần, bao gồm cả Hoắc Tử Nhiêu, Tạ Trăn Ninh cũng có mặt ở đó. Đây là lần đầu tiên có một phi tần sinh sản sau khi Từ Triệt lên ngôi, bất luận là mọi người có tâm tư gì thì ngoài mặt cũng phải làm bộ làm tịch, đều phải đừng ngoài phòng sinh chờ đợi, làm ra vẻ quan tâm.

Hoắc Tử Nhiêu thấy hoàng hậu uể oải ngồi đó, còn hoàng đế thì ngồi bên cạnh, tuy trên mặt rất lãnh đạm nhưng ánh mắt thì đầy vẻ quan tâm rất rõ ràng. Nàng ta không khỏi cười lạnh trong lòng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đối với Thương Lâm mà nói, đêm đó trôi qua thật khó khăn. Khi trời lờ mờ sáng, rốt cuộc cửa phòng sinh cũng mở ra, bà mụ ôm đứa trẻ bọc trong tã lót bước ra, dè dặt nói: “Chúc mừng bệ hạ, Tô bảo lâm đã sinh hạ một tiểu hoàng tử.”

Thương Lâm thở phào một hôi, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy khác thường. Đứa trẻ được bình an sinh ra là chuyện đáng mừng, nhưng sao thần sắc của bà mụ này lại kỳ lạ như thế.

“Bệ hạ nén bi thương, Tô bảo lâm khó sinh, bị xuất huyết nên không cứu được…”

Người Thương Lâm khẽ lảo đảo, Dịch Dương lập tức đỡ lấy cô.

Cô nhìn bà mụ, gian nan hỏi: “Nàng ta đã… đi rồi sao?”

“Vẫn chưa, vẫn còn hơi thở cuối cùng, nô tì cảm thấy…” Bà ta e dè nhìn Dịch Dương, “Có lẽ Tô bảo lâm đang đợi gì đó…”

Còn đợi gì nữa? Chỉ có thể đợi Dịch Dương thôi!

Lần này, không cần Thương Lâm phải lên tiếng, Dịch Dương đã cất bước vào trong phòng. Các phi tần bên cạnh thấy thế định nói là phòng sinh máu me tanh tưởi nhưng lại cố nhịn. Tay Thương Lâm bị Dịch Dương nắm chặt, buộc cô phải vào trong phòng với hắn.

Tô Cẩm đã hấp hối, đang nằm trên chiếc giường êm ái, khi nhìn thấy Dịch Dương bước vào thì rốt cuộc mắt cũng lóe lên một chút. “Bệ hạ…”

Dịch Dương đến gần, nắm tay nàng ta. “Đứa trẻ rất khỏe mạnh, nàng yên tâm, trẫm sẽ chăm sóc tốt cho nó.”

Tô Cẩm nghe thế thì mắt ươn ướt, vừa sợ hãi, vừa lưu luyến nhìn Dịch Dương, trông hết sức đáng thương. Thương Lâm ở bên cạnh thấy thế thì lòng cũng hiểu được tám chín phần. Tuy lúc đầu Tô Cẩm bị Từ Triệt cưỡng ép nhưng mỗi khi tiếp xúc với nàng ta, Dịch Dương luôn dịu dàng chu đáo, có lẽ là cô gái cổ đại nhu nhược này đã động lòng với hắn.

Cho nên đêm hôm ấy chủ động tiếp cận hắn không chỉ là vì đứa trẻ.

Trước đó, Thương Lâm còn hơi giận nàng ta, nhưng bây giờ nhìn thấy nàng ta thế này thì những cảm xúc ấy đã tan biến hết, chỉ còn lại nỗi thương hại xót xa.

Vốn có thể sống những ngày tháng tươi đẹp của mình thì lại bị một người đàn ông làm thay đổi cuộc đời, bây giờ lại vì con của người đàn ông đó mà phải mất mạng. Từ đầu đến cuối, người đàn ông ấy chưa từng dành cho nàng ta chút tình cảm nào, thậm chí nàng ta còn không biết linh hồn trong cơ thể người đàn ông kia đã bị hoán đổi.

“Hoàng hậu nương nương…” Tô Cẩm quay đầu qua, nhìn Thương Lâm với ánh mắt đầy mong mỏi.

Thương Lâm biết nàng ta đang lo lắng điều gì, cố nở nụ cười. “Ý của bệ hạ cũng là ý của bổn cung, ngươi… yên tâm đi.”

Lúc bấy giờ, Tô Cẩm mới thở phào, sức lực trong người bỗng như bị rút cạn, chỉ có đôi mắt là vẫn chăm chú nhìn Dịch Dương.

Một lát sau, Dịch Dương mới từ từ đưa tay lên vuốt mắt nàng ta. Dưới ánh đèn màu vàng nhạt, gương mặt anh tuấn của hắn không có chút biểu cảm nào. Thương Lâm đứng bên cạnh hắn, nhìn bàn tay gầy trơ xương ló ra bên ngoài chăn của Tô Cẩm. Người đàn ông hại cả đời cô đã xuống địa phủ trước cô một bước, khi cô gặp lại hắn, có oan nói oan, có thù báo thù, ngàn lần đừng khách khí.

Đường xuống suối vàng xa xôi, trên đường bảo trọng!

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »