Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3931 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 11
chương 11

❊ ❊ ❊

Mấy ngày tiếp theo, Thương Lâm vẫn ở trong Tiêu Phòng Điện, không gặp người khác. Chỉ vì Dịch Dương cảm thấy bây giờ cô vẫn chưa thoát khỏi bị tình nghi độc hại Hoắc Tử Nhiêu nên giữ chừng mực thì tốt hơn. Cô cũng biết rõ điều này nên lấy cớ là còn một vị thuốc chưa uống xong, phải đóng cửa tĩnh dưỡng.

Cũng trong thời gian này, cô bắt đầu tìm hiểu về một thời đại không hề tồn tại trong lịch sử. Khoảng ba trăm năm trước, vùng đất Trung Nguyên này được cai trị bởi vương triều Đại Tấn của hoàng tộc họ Cơ, kéo dài hơn hai trăm năm. Sau khi nhà Tấn diệt vong, dòng tộc Hạ Lan ở phương bắc thành lập Yến Quốc, còn dòng tộc họ Từ ở phía nam lập nên Ngụy Quốc. Hai bên lấy sông Tuy làm ranh giới, chia đôi thiên hạ. Vì Giang Nam giàu có, màu mỡ nên thực lực của Ngụy Quốc mạnh hơn Yến Quốc một chút. Hai nước giằng co suốt mấy chục năm trời, cuối cùng phía Yến Quốc đề xuất muốn cải thiện quan hệ, dùng hôn nhân để ký kết. Để biểu đạt thành ý, Yến Quốc đặc biệt chọn một công chúa trong hoàng tộc để đưa đến Ngụy Quốc, còn Ngụy Quốc thì cũng nể mặt phong vị công chúa này làm hoàng hậu. Nếu mọi chuyện được thuận lợi, ít nhất cuộc hôn nhân này sẽ đổi được mười mấy năm hòa bình cho hai nước.

Nhưng chuyện này lại bị Tư Mã đại tướng quân Hoắc Hoằng lợi dụng.

Hắn có ý đồ mượn tay hoàng đế để hại chết công chúa, rồi mượn tay Yến Quốc tiêu diệt hoàng đế để mình leo lên ngai vàng. Sau khi Thương Lâm suy xét xong kế hoạch của hắn, không thể không khen người này đã dùng chiêu mượn dao giếc người lên đến cảnh giới tối cao. Vốn định khen một tiếng ‘tuyệt vời’, nhưng nghĩ lại bước đầu tiên của kế hoạch này là giếc mình trước thì cô căm thù rủa một câu ‘độc ác’ rồi tiếp tục đọc sách.

Tin Tiểu Điệp chết được truyền đến khi cô vừa xem qua một lượt sử sách của Ngụy Quốc. Thời này đã có chữ Khải nên đọc cũng không khó lắm. Cô đang dương dương đắc ý vì sự uyên bác của mình thì liền nhìn thấy Nhập Họa quỳ xuống trước mặt, vừa sợ hãi vừa khoái chí bẩm báo: “Công chúa, Tiểu Điệp chết rồi.”

Tay cô buông thõng, sách rơi xuống đất. “Chết rồi?”

Bởi vì Tiểu Điệp luôn miệng nói là bị hoàng hậu sai hạ độc hại quý phi nên đương nhiên là đối tượng bị thẩm vấn, ba ngày trước đã bị giải đến Vĩnh Hạng, do dịch đình lệnh đích thân thẩm vấn. Thương Lâm vốn không yên lòng nhưng thấy bộ dạng tính toán kỹ càng của Dịch Dương thì cũng không hỏi nhiều. Ai ngờ đợi mấy ngày thì nhận được tin Tiểu Điệp sợ tội tự vẫn.

“Nghe mấy người trong cung nói, sau khi bị tra khảo, Tiểu Điệp thừa nhận mình từng bị Hoắc quý phi trách quạt vì một chuyện nhỏ nhặt nên từ đó ôm hận trong lòng. Lần này vốn định mượn tay công chúa để hại nàng ta nhưng lại không thành công. Sau khi chuyện bị bại lộ, ả ta nhất thời sợ hãi nên liền kéo công chúa vào cuộc, cho rằng như thế là có thể giảm được tội… Bây giờ đã đến đường cùng, ả ta tự biết tội ác tày trời, sau khi viết bản cung khai xong thì đập đầu vào cây cột lớn trong điện, chết ngay tại chỗ…”

Vẻ mặt của Thương Lâm trở nên nặng nề hơn sau mỗi câu nói của Nhập Họa, tay phải nắm thành nắm đấm, chặt đến nỗi các khớp xương trắng bệch. Dường như chỉ có như thế thì mới có thể khắc chế sự hoảng loạn đang trào dâng trong lòng. Cô nhớ mấy ngày trước còn thấy mặt Tiểu Điệp, khi đó nàng ta còn là một thiếu nữ đang tuổi thanh xuân, bây giờ đã là một cái xác không hồn, sẽ nhanh chóng bị ném ra gò, hóa thành bùn đất.

Đúng, đây chính là hoàng cung thời cổ đại, một hoàng cung coi mạng người như cỏ rác. Đến đây đã lâu, nhưng đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc nhận thức được vấn đề này.

Tối hôm ấy, Dịch Dương đến Tiêu Phòng Điện. Hai người vẫn ăn tối, rửa mặt, chuẩn bị đi ngủ như thường. Mãi đến khi nữ quan mất hứng lui ra khỏi phòng ngủ thì Thương Lâm mới có thể thả lỏng dây thần kinh bị căng như dây đàn suốt một ngày nay. Cô từ từ ngồi dậy, hai tay ôm gối, mặt đặt trên cánh tay, ngẩn ngơ nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ.

Dịch Dương vẫn nằm nghiêng, thấy thế thì bình tĩnh hỏi: “Cô biết hết rồi à?”

Một lúc sau, cô mới nhỏ giọng trả lời: “Ừ” rồi khốn khổ hỏi: “Anh sớm biết cô ta sẽ chết đúng không?”

“Tám chín mươi phần trăm.” Sắc mặt Dịch Dương không thay đổi. “Hoắc Tử Nhiêu vốn khinh thường cô không có gốc gác nên cái bẫy đặt ra cũng không hoàn hảo lắm. Bây giờ tôi muốn điều tra nên đương nhiên cô ta sẽ hoảng loạn. Bắt Tiểu Điệp gánh toàn bộ trách nhiệm chính là biện pháp tốt nhất. Có điều tôi không ngờ cô ta có cách khiến cho Tiểu Điệp cam tâm tự vẫn, có lẽ là trong tay cô ta nắm được nhược điểm gì đó.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Thấy Thương Lâm im lặng, hắn hỏi với giọng hơi khinh miệt. “Có phải trong lòng cô đang cảm thấy tôi rất vô tình, cứ thế để mặc cho cô ta hại chết Tiểu Điệp không?”

Thương Lâm ngẩn ra, sau đó lắc đầu, nói: “Không, sao tôi lại nghĩ như thế.” Cô thở dài một hơi. “Chúng ta đến nơi này chưa tới một tuần, có thể bảo vệ chính mình là giỏi lắm rồi, làm gì có sức mà đi quan tâm đến người khác. Tôi biết vì cứu tôi mà anh đã âm thầm tốn không ít công sức. ” Giọng cô nhỏ hơn. “Chỉ có điều đây là lần đầu tiên có người chết vì tôi, tôi… rất áy náy…”

Dịch Dương không ngờ cô lại biết lý lẽ như thế, không giống như những cô gái khác hay đi đổ lỗi cho người khác nên nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

“Cô đừng áy náy nữa, bởi vì đây hoàn toàn không phải lỗi của cô.” Một lúc sau, Dịch Dương nhẹ nhàng nói. “Tiểu Điệp là thị nữ của Hạ Lan Tích nhưng lại đi thông đồng với Hoắc Tử Nhiêu để hãm hại chủ nhân vô tội của mình, phản bội quốc gia của mình, đó chính là bất trung bất nghĩa. Nếu chúng ta không đến đây thì người chết chính là Hạ Lan Tích. Đây chính là con đường mà cô ta đã lựa chọn, có hậu quả gì thì phải tự mình gánh vác, không liên quan gì đến người khác.”

Thương Lâm cũng hiểu được đạo lý này nhưng không nén được cứ đi tự trách mình, bây giờ nghe Dịch Dương nói thế thì mới dễ chịu hơn một chút. Nhưng một lát sau, cô không không nhịn được mà nhìn hắn rất tội nghiệp. “Anh nói xem cô ta biến thành quỷ rồi có đến tìm tôi không? Cô ta đập đầu chết, nếu biến thành quỷ thì nhất định sẽ rất ghê, tôi sợ…”

Dịch Dương: “…..Cô có phải là sinh viên thế kỷ 21 không vậy? Ngay cả chín năm phổ cập cũng chưa hoàn thành sao?”

“Chúng ta đã có thể xuyên không thì còn chuyện gì là không thể nữa chứ?” Thương Lâm nói rất hùng hồn. “Đừng nghĩ là anh chưa thấy thì chuyện ấy không thể xảy ra, như thế là quá thiển cận.”

Dịch Dương nhìn đôi mắt đen láy của cô, biết rằng sau những lời châm chọc ấy chính là nỗi sợ hãi vô biên nên những lời trào phúng còn đang nghẹn trong cổ họng cũng không nói ra nữa.

Im lặng ít lâu, hắn nói: “Cô đừng sợ, tôi ngủ ở bên ngoài, nếu có quỷ thì chắc chắn sẽ lấy mạng tôi trước.” Không biết có phải Thương Lâm nghe lầm hay không mà cứ cảm thấy giọng nói ấy rất dịu dàng.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »