Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 4019 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 99
chương 99

❊ ❊ ❊

Thương Lâm có nhiệm vụ mới, có nhiều việc phải làm. Còn Dịch Dương thì bận đàm phán với Tô Kị, bận diễn kịch với Hoắc Hoằng nên hàng ngày, cuộc sống của họ rất thú vị. Dường như cả hai người đều trở thành công tác cuồng, tối nào cũng đọc tài liệu, tấu chương, cực kỳ bận rộn.

“Bên phía Hoắc Tử Nhiêu có động tĩnh gì không?” Một buổi tối, sau khi xem tấu chương được một nửa và dừng lại nghỉ ngơi, Dịch Dương duỗi người ra, lơ đãng hỏi.

“Không có động tĩnh gì đặc biệt.” Thương Lâm không ngẩng đầu lên, tiếp tục dùng cây bút lông viết hí hoáy. “Nghe nói mấy ngày trước cô ta đánh mắng cung nữ, tâm trạng rất bực bội.”

Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu hồng phấn có thêu hoa, cổ và ngực đều lộ ra ngoài, da thịt trắng nõn như tuyết, hết sức mê người. Lúc này, chỉ hơi cúi đầu là những đường cong đẹp mắt liền rơi vào mắt Dịch Dương, khiến không anh nén được, muốn đưa tay chạm vào nó.

Mặt Dịch Dương không hề biến sắc, ung dung đưa tay vuốt ve cổ cô, tuân theo khát vọng trong lòng.

Thương Lâm đang đọc một bản danh sách, đang đọc rất say sưa thì cảm thấy có người đang vuốt ve da thịt vùng cổ của mình. Cô ngước đầu lên thì thấy ánh mắt Dịch Dương rất trong sáng, giống như người làm chuyện này không phải là anh vậy, hết sức thản nhiên và chính trực.

Cô không biết nói gì mới phải.

Tuy vuốt ve da thịt của cô nhưng động tác của anh không hề suồng sã mà giống như đang vỗ về một con thú cưng vậy, toát lên vẻ sủng ái rất khó tả.

Cô nhích người tới trước, tránh khỏi tay anh. “Suýt nữa thì quên mất chuyện này. Hoắc Tử Nhiêu hẹn em cùng đi ngắm hoa vào sáng nai, em đã đồng ý rồi.”

“Ngắm hoa?” Dịch Dương nhíu mày. “Sao nghe lại có vẻ khiến người ta lo lắng thế này nhỉ?”

Thương Lâm nhún vai bất đắc dĩ. “Em cũng thấy thế nhưng đâu còn cách nào khác, em không thể không đi. Bây giờ là lúc em và cô ta đối đầu với nhau, cả hậu cung đều đang chờ em thể hiện, nếu tỏ vẻ sợ hãi thì sẽ thành công dã tràng mất.”

Cô đã nói thế thì Dịch Dương cũng chỉ có thể dặn dò vài câu. “Em cẩn thận một chút.” Anh vuốt mái tóc cô. “Đừng ăn bậy bạ.”

Thương Lâm cảm thấy sao câu này nghe quen thế nhỉ, nghĩ lại một chút thì mới nhớ ra lúc nhỏ mẹ cũng luôn dặn dò cô như vậy. “Đến nhà trẻ phải chơi chung với các bạn, đừng ăn bậy bạ.”

Cái anh này, coi cô là đứa trẻ anh nuôi sao chứ?

Từ khi biết chuyện Nam Cương cửu thanh hoàn, việc ăn uống hàng ngày của Thương Lâm đều rất cẩn thận, toàn bộ đều tuân theo thực đơn mà đích thân Dịch Dương đã kê ra. Còn cô, để không xảy ra bất trắc, cũng hết sức chú ý, không bao giờ ăn thứ gì bên ngoài.

Nghĩ đến đây, Thương Lâm lại cảm thấy tức cười. Tuy trước đây Dịch Dương luôn biểu hiện như độc này không có gì đáng ngại nhưng khi ứng đối với nó thì lại tốn rất nhiều công sức, luôn sợ xảy ra sơ sót. Cho dù bọn họ đều biết chất xúc tac kia sẽ không phải là những thức ăn bình thường nhưng vẫn không dám mạo hiểm.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lẽ nào đây chính là ‘quan tâm thì sẽ loạn’ trong truyền thuyết?

***

Nhưng ngày hôm sau, cuối cùng bọn họ vẫn không thể ngắm hoa, bởi vì một chuyện bất ngờ xảy ra đã làm gián đoạn mọi thứ.

Tạ Trăn Ninh – người bị phế làm thứ nhân, nhốt vào Vĩnh Hạng đã xáy ra chuyện.

Mới sáng sớm, cung nữ đưa cơm đẩy cửa ra thì kinh hoàng phát hiện Tạ Trăn Ninh – người lẽ ra đang ngủ ngon trên giường – nay đầu tóc rối bời, gục trong góc phòng, trên hông còn găm một con dao, máu tươi đỏ thẫm thấm ướt làn váy trắng của nàng ta.

Cái mâm trên tay cung nữ rơi xuống đất. Tiếng chén đĩa bị vỡ nát đã thu hút sự chú ý của những thái giám bên ngoài. Ngay sau đó, mọi người trong hậu cung đều nghe thấy tin tức này.

“Tạ thứ nhân giở trò gì vậy chứ?” Có cung tần nói với giọng kỳ quái. “Bệ hạ khai ân, không lấy mạng nàng ta, thế mà nàng ta lại muốn tự sát? Truyền ra ngoài người ta còn tưởng bệ hạ bạc đãi nàng ta mất.”

“Đúng vậy, không hề tôn trọng cung quy gì cả.”

Quy tắc trong cung, nếu người trong cung tự sát thì sẽ liên lụy đến người nhà. Nếu Tạ Trăn Ninh thực sự tự sát thì e là ngay cả Tạ thừa tướng cũng bị nàng ta liên lụy.

“Nhưng ta nghe nói trong phòng của nàng ta rất hỗn loạn, đồ đạc quăng lung tung, dường như là trải qua một trận giằng co. Ta cảm thấy không phải nàng ta tự sát mà là bị người ta ám sát.”

“Nói thì nói thế, nhưng ai lại chạy tới lãnh cung ám sát một tội nhân. Có lợi gì đâu chứ?”

Cung tần kia vừa phát biểu tới đây thì bỗng chần chừ. Nếu trong cung này mà có người không muốn Tạ Trăn Ninh ống thì chỉ có cái người đối địch nhiều năm kia.

Cung tần len lén nhìn quý phi nương nương, cả người run lên, không dám nói bậy nữa, sợ là sẽ gặp họa.

Thương Lâm làm như không nghe thấy lời nghị luận của mọi người, bình tĩnh nhìn cung nữ dưới đất. “Vừa nãy thái y nói với bổn cung, từ thương tích của Tạ Trăn Ninh để đoán thì có lẽ bị thương vào canh năm. Lúc ấy ngươi ở đâu?”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »