Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3924 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 17
chương 17

❊ ❊ ❊

Ngày thứ ba sau khi sứ thần của Yến Quốc đến, hoàng đế tổ chức một bữa tiệc nhỏ trong Song Hoa Đình bên hồ Cửu Khúc để tiếp đãi Phụng Xa đô uy Cao Trầm. Là công chúa đến từ Yến Quốc, hoàng hậu Hạ Lan Tích cũng tham gia bữa tiệc này.

Trong khi dùng bữa, hai bên đại diện cho hai nước Yến Ngụy tiến hành giao lưu trao đổi. Cao đô úy dâng lễ vật đã chuẩn bị lên cho Ngụy Hoàng, còn Ngụy Hoàng thì giới thiệu những món ăn đặc sắc của Ngụy Quốc cho hắn, cũng đề nghị hắn nên bớt chút thời gian để dạo chơi những danh lam thắng cảnh của Cận Dương. Trong suốt quá trình trò chuyện, có thể nói là chủ và khách đều vui vẻ, không khí hết sức hài hòa.

Sau khi uống được ba chén, hoàng đế bệ hạ giả vờ như bị hoa sen trong hồ Cửu Khúc hấp dẫn nên ung dung bước tới bên bờ hồ, còn tất cả cung nữ thái giám thì đã lui ra khỏi đình theo lời của hoàng đế lúc nãy nên bây giờ trong Song Hoa Đình chỉ còn lại hoàng hậu nương nương và Cao đô úy.

Thương Lâm mỉm cười, bưng chén rượu lên, dùng ống tay áo che lại, uống hết một nửa, ánh vẫn vẫn cứ thoáng quan sát Cao Trầm.

Vân Mộng Hạ Vũ

Mặt mày của hắn rất sáng sủa, lông mày rất đen, sống mũi cao thẳng, đôi môi hơi mỏng, khẽ mím lại với nhau, nhìn có vẻ hơi nghiêm túc. Đây là một gương mặt rất anh tuấn, cũng rất nam tính, khác với vẻ phóng khoáng của Từ Triệt, hắn nhìn mạnh mẽ hơn nhiều.

Rất giống. Không, phải nói là y hệt như đúc. Cô là vậy, Dịch Dương cũng vậy, ngoại hình giống với chủ nhân của thân thể sau khi xuyên qua khoảng sáu mươi phần trăm, nhưng Cao Trầm này và người trong trí nhớ của cô lại giống nhau như một khuôn đúc ra.

Đang lúc cô còn suy nghĩ mông lung thì Cao Trầm đã ngẩng đầu lên, rõ ràng là biểu cảm tôn kính và xa cách nhưng lời hắn nói lại khiến tim Thương Lâm run lên. “Muội vẫn tốt chứ?”

“Cái gì?”

Cao Trầm vẫn tiếp tục dùng vẻ mặt cung kính của bề tôi đối với hoàng hậu để nhìn cô, nhưng giọng thì lại càng dịu dàng: “Đến đây được một thời gian rồi, đã quen hay chưa? Có gặp chuyện gì phiền phức không?”

“Cũng tạm…”

Cao Trầm im lặng một lát. “Xin lỗi, hôm ấy gặp nhau trên điện, rõ ràng là biết muội vẫn luôn nhìn ta nhưng ta lại không đáp lại muội.” Hắn ngừng một chút. “Ta không cố ý làm muội thất vọng, chỉ vì có quá nhiều người, ta sợ muội không kìm chế được, bị người ta nhìn ra manh mối.”

Thương Lâm cảm thấy tim mình đạp rất nhanh, gần như là muốn nhảy vọt ra ngoài. Bữa tiệc nhỏ hôm nay chính là cơ hội mà Dịch Dương tạo cho cô, để cô làm rõ xem Cao Trầm này có phải là người cô quen biết hay không. Bây giờ bốn phía không có ai, hắn nói với cô những lời như thế, lẽ nào… hắn đúng là…

“Sao… sao lại đến đây?” Cô hỏi nhỏ.

Ánh mắt của Cao Trầm có vẻ bất đắc dĩ, cộng thêm chút tự trào: “Ta cũng không biết, đợi khi ta hoàn hồn lại thì đã ở đây rồi.”

Mắt Thương Lâm sáng rực lên, hắn nói hắn không biết sao mình lại ở đây, mơ mơ màng màng xuyên qua, phải chăng là giống như cô và Dịch Dương? Còn nữa, những lời mà hắn vừa nói lúc nãy, rõ ràng là đang nói với người thân thuộc.

Trời ơi! Cho nên cô sẽ được nối lại nhân duyên với nam thần tượng trong lòng mình ở thời đại xa lạ này sao? Ông trời đối với cô thật tốt quá!

“Anh tới đây bao lâu rồi?” Cô hỏi với giọng như đang móc nối với đồng đảng.

Cao Trầm hơi ngẩn ra. “Quả nhiên là không gạt được nàng. Sứ thần của Yến Quốc đến Cận Dương vào ba ngày trước, còn ta thì… đến được một tháng rồi.”

“À…” Vậy là hắn vừa xuyên qua được một tháng thôi. “Anh đã tìm hiểu chuyện ở nơi này kỹ lưỡng chưa đấy? Sẽ không bị người ta phát hiện ra chứ?”

“Muội yên tâm, ta rất cẩn thận, không bị người khác nhìn ra sơ hở gì đâu.” Hắn nói: “Mọi thứ ở Cận Dương ta tìm hiểu hết rồi.”

“Vậy thì tốt.”

Cao Trầm nhìn cô với ánh mắt rối ren, “Chuyện trước kia là ta có lỗi với muội, muội… có còn trách ta không?”

Sắc mặt Thương Lâm khẽ thay đổi. Quá khứ của họ giờ nghĩ lại thì đúng là đau đớn, tàn nhẫn. Nhưng nói cho cùng thì mọi chuyện đều là do cô tự chuốc lấy, không thể trách anh ta được.

Cô mím môi, giọng có chút chua xót. “Những chuyện đó đều đã là quá khứ rồi, bây giờ gặp được anh, em rất vui.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »