Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3927 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 57
chương 57

❊ ❊ ❊

Một thời gian dài sau đó, Thương Lâm vừa nghĩ đến vẻ mặt rối rắm mâu thuẫn của Tô Kị lúc đó thì liền không nhịn được mà bật cười. Cái kiểu ngạc nhiên và không tình nguyện ấy dù đã cố gắng kiềm chế nhưng vẫn để lộ ra ấy, cùng với câu ‘thảo dân tuân lệnh’ gần như là nghiến qua kẽ răng kia quả thật là giống hệt như một ly kem giữa mùa hè nóng nực, khiến Thương Lâm cực kỳ sảng khoái.

“Thích thì nói một tiếng, trẫm chỉ nói một lần…”

Dưới ánh mắt âm trầm u ám kia, cô giả vờ như đang nghĩ ngợi rồi ra vẻ hết sức khó xử. “Nhưng thần thiếp không biết phải yêu cầu chuyện gì…”

Dịch Dương ăn ý nói: “Nàng coi như là giúp trẫm đi, Công Tôn rất coi trọng chữ tín, nếu trẫm không đề ra yêu cầu thì chắc chắn trong lòng hắn sẽ không được yên.”

“Thì ra Tô đại hiệp giữ nguyên tắc như vậy…” Thương Lâm nhìn Tô Kị một cái đầy thâm ý rồi mới gật đầu. “Vậy thì được, thần thiếp giúp bệ hạ một lần.” Cô ngừng một chút. “Có điều trong nhất thời thần thiếp cũng không nảy ra được ý gì cả, nếu không thì cứ để Tô đại hiệp nợ lại trước đi? Đợi khi nào thần thiếp nghĩ ra được thì sẽ báo cho Tô đại hiệp, được không?” Hai chữ sau cùng là hỏi Tô Kị.

Đây chẳng khác nào bị người ta nắm nhược điểm trong tay, Tô Kị khẽ chau mày, trong lòng không được vui. Thương Lâm mỉm cười đầy ẩn ý, nhìn hắn với vẻ khiêu khích ngầm. Tô Kị nhìn thấy ánh mắt của cô, dần dần trở nên lạnh lùng. Hắn cười thản nhiên, khách khí trả lời. “Đương nhiên là được.”

Vân Mộng Hạ Vũ

***

Tối hôm ấy, khi Dịch Dương đến chỗ Thương Lâm thì nhìn thấy một cô gái đang vui vẻ ngồi đọc sách dưới ánh đèn, thỉnh thoảng còn ngây ngô cười vài tiếng. Sau khi bước vào, Dịch Dương vung tay bảo cung nữ trong điện lui ra như thường lệ, còn mình thì ngồi xuống bên cạnh cô.

Hắn bận rộn cả ngày nên bây giờ đã hơi mệt, vì thế không muốn chủ động nói chuyện. Còn Thương Lâm, khi hắn vừa bước vào thì cô đã đặt sách xuống, nhìn hắn với vẻ rất lạ. “Các anh uống xong rồi sao?” Sau khi buổi đi săn kết thúc, hắn và các vị đại thần liền cùng nhau uống rượu mua vui, bảo cô về trước.

“Chưa, cho nên bây giờ em đang thấy là một phân thân của anh, còn một phân thân khác đang nốc rượu với đám quần thần ấy.” Hắn nhẹ nhàng nói.

Thương Lâm vuốt mũi, biết là mình đã hỏi thừa. “À, các anh kết thúc sớm thật đấy, em còn tưởng là các anh sẽ uống đến nửa đêm canh ba chứ.”

Dịch Dương đổi tư thế ngồi, những ngón tay phải ấn vào huyệt thái dương, đôi mày rậm khẽ nhăn lại. “Vì thế anh nên về trễ một chút, tốt nhất là mọi người đều uống say rồi chơi NP, đến lúc đó em không chỉ có thêm vài chị em mà ngay cả anh em cũng có luôn.” Hắn nghĩ ngợi. “Như thế chắc sẽ rất náo nhiệt.”

Thương Lâm im lặng giây lát, thầm nhủ với bản thân mình là phải kiên cường. Hôm nay hắn đã phải diễn trò trước mặt mọi người cả ngày, nói nói cười cười, dịu dàng chu đáo đến kinh người, chắc là trong bụng cũng mắc ói lắm, bây giờ cần phải nói vài câu cay độc để thả lỏng một chút… Cô là người hiểu lý lẽ, sẽ không so đo với hắn.

Mang tinh thần dâng hiến vĩ đại, Thương Lâm không để ý tới những lời trào phúng của hắn mà nhìn hắn đầy dịu dàng. “Anh đau đầu lắm hả? Em đã bảo bọn họ nấu canh giải rượu, để bưng lên cho anh uống nhé?” Thấy hắn không phản đối cô đến gần hắn, lấy tay hắn ra, đổi thành tay mình. “Để em xoa giúp anh, xoa một chút thì sẽ không đau nữa.”

Kiểu nói này… cô đang dỗ con nít ba tuổi sao?

Dịch Dương nhìn cô gái trước mặt. Môi cô nở nụ cười dịu dàng, nghiêm túc xoa thái dương cho hắn, đôi mắt sáng long lanh còn nhìn hắn dò hỏi. “Sức như thế có vừa không? Anh thấy thoải mái hơn chút nào không?”

Men rượu khiến hắn hơi choáng váng, suy nghĩ cũng trở nên mông lung. Không biết bắt đầu từ bao giờ, cô không còn là một nha đầu lỗ mãng chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp, giờ đây mỗi một hành động cử chỉ đều lơ đãng toát lên vẻ quyến rũ thu hút. Nhất là ánh mắt cô lúc này, quả thật là mê người, khiến người hắn bắt đầu nóng lên.

Trong đầu hắn đã suy nghĩ rất nhiều chuyện nhưng trên mặt vẫn không thay đổi, chỉ từ từ giơ tay ra. Thương Lâm thấy động tác của hắn thì tưởng là hắn định vuốt má mình nên lập tức cứng đờ cả người, ai ngờ tay hắn lại che lên mắt cô.

Trước mắt là lòng bàn tay còn rõ dấu vân tay của hắn, bên tai lại là giọng nói thong dong của hắn. “Đừng nhìn anh với vẻ mặt thèm rỏ dãi ấy, anh không phải là khúc xương.”

Khúc xương…

Hắn lại châm chọc cô là Nhị ngốc nữa rồi! Con chó mà hắn nuôi ở căn cứ.

Gương mặt đoan trang hiền lành lập tức bị xé nát, Thương Lâm tức giận kéo tay hắn xuống, nhìn hắn thật dữ dằn. “Không được so sánh em với con chó ấy nữa! Em và nó không thể so sánh với nhau!”

Dịch Dương suy nghĩ một lát rồi gật đầu. “Đúng thế, tuy Nhị ngốc tham ăn nhưng vẫn thông minh hơn em nhiều, còn từng cứu mạng anh nữa! Còn em… chậc chậc…” Hắn lắc đầu tiếc rẻ. “Đúng là không thể so với nó!”

Thương Lâm tức chết đi được. Khi gã này dốc hết sức oanh tạc thì quả là hung tàn, cái miệng kia như là có thuốc độc vậy, đúng là không chừa cho ai đường sống.

Cô tức giận nhìn hắn một lát, nhưng sau khi phát hiện ra vẻ hưởng thụ trong ánh mắt vui sướng của hắn thì lửa giận của cô đã được thăng cấp.

Mắt cô đảo qua đảo lại vài vòng, sau đó cô nở nụ cười. “Anh như thế này thật giống với mấy nam chính trong phim thần tượng…”

“Nam chính?” Trực giác nói với Dịch Dương rằng đây không phải là lời gì tốt lành.

“Chính là càng thích cô gái nào đó thì càng ăn hiếp cô ấy, nhưng khi người khác ăn hiếp cô gái đó thì lại lập tức bênh vực cô ấy. Đúng là ngây thơ chết được.” Thương Lâm nhìn hắn một cái đầy trách móc. “Anh đúng là ấu trĩ.”

Dịch Dương im lặng một lúc rồi nghiêm túc hỏi. “Em cũng uống rượu à? Bao nhiêu độ?”

Thương Lâm vỗ vai hắn, nói sâu xa. “Đừng có phủ nhận. Anh xem, ban ngày anh tốn bao nhiêu công sức mới có thể báo thù cho em, tấm lòng yêu thương che chở ấy đúng là cảm thiên động địa.” Dịch Dương xấu hổ. “Có điều em thật sự không ngờ được anh yêu em đến mức ấy, người ta phải nói gì mới phải đây…”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »