Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 4062 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 46
chương 46

❊ ❊ ❊

“Lâm Lâm…” Hắn bỗng nhiên lên tiếng, cách xưng hô thân mật này khiến cô run lên. Trước đây hắn luôn gọi cô là Thương Lâm, hoặc là làm bộ làm tịch gọi là Tích Nhi hay là hoàng hậu chứ chưa từng gọi cô như vậy.

“Nếu em đồng ý thì chúng ta có thể bắt đầu làm bạn trai bạn gái.” Hắn nói: “Anh chưa từng ở chung với con gái nhưng anh sẽ cố gắng để học. Anh tin là anh có thể làm một người bạn trai tốt.” Hắn ngập ngừng. “Đương nhiên phải do em đồng ý mới được.”

Thương Lâm quấn chăn, bị động nghe hắn nói, một lúc sau mới nói: “Anh muốn chịu trách nhiệm sao?”

Dường như trong nhất thời anh không biết nên nói gì. Sắc trời dần sáng, hắn nhìn thấy đôi mắt đen láy của cô, bên trong là sự ngơ ngác cùng sợ hãi. Hắn nghĩ chắc là cô đã rất lo sợ.

Hắn rất hy vọng lúc này mình có thể hồ đồ một chút, đừng có nghĩ ngợi nhiều như vậy. Thế nhưng không hiểu sao thần trí của hắn lại đặc biệt tỉnh táo, giống như là được ai đả thông vậy, bỗng nhiên hiểu thấu được rất nhiều chuyện mà trước kia không hiểu được. Sự vui buồn bất chợt của cô, sự buồn phiền chán nản của cô đều là vì hắn.

Cô thích hắn.

“Không phải.” Hắn nói: “Em quên rồi sao, đêm qua anh đã nói là anh thích em. Anh biết có hơi nhanh nhưng chúng ta đã thế này rồi thì hãy ở với nhau, được không?”

Trong mắt của cô như có ánh sáng lóe lên, giống như không dám tin. “Anh thích em thật sao?”

Hắn mỉm cười, sửa sang lại đầu tóc cho cô, động tác rất dịu dàng. “Đương nhiên, em tưởng là anh đang gạt em sao?”

Cô cúi đầu, trong óc hiện lên hình ảnh đêm qua. Hắn ngậm lấy vành tai cô, mơ hồ nhưng nghiêm túc nói: “Anh thích em nhất…”

Đúng vậy, chắc là hắn cũng thích cô, nếu không sẽ không làm thế với cô.

Một giọt nước mắt bỗng rơi xuống, lòng cô tràn ngập vui sướng giống như là đang lơ lửng trên mây. “Được, chúng ta hãy ở bên nhau.”

Hắn thở phào nhẹ nhõm, ngồi xê vào một chút, ôm cả cô và chăn vào lòng mình.

Hắn có thể nói với cô rằng đêm qua hắn bị thuốc khống chế, nhưng hắn không muốn nói. Bởi vì hắn còn nhớ rất rõ, vào giây phút cuối cùng hắn đã tỉnh táo lại. Hắn biết mình bị người ta hạ thuốc, thế nhưng lại để mặc cho thuốc khống chế mình, vậy thì hắn không thể đẩy trách nhiệm cho người khác.

Chiếm được lần đầu tiên quý giá của một người con gái, ngày sau đó nói với cô ta rằng tất cả đều là do tác dụng của thuốc. Hắn không thể làm được cái chuyện khốn nạn như thế.

“Em, em muốn dậy…” Bị anh ôm cả người lẫn chăn một lát, Thương Lâm không khỏi đỏ mặt. Hôm qua giày vò nhau một chặp, cả hai đều chưa tắm rửa, hơi thở trên người hắn không còn sự sạch sẽ và mát mẻ như trước nữa mà thoáng có chút ám muội.

Hắn thả cô ra. “Anh sai người chuẩn bị nước tắm, em sửa sang lại một lát đi.” Cô đỏ mặt gật đầu.

Hắn biết cô xấu hổ nên đi nhanh sang căn phòng khác. Cung nữ bưng nước nóng vào, tuy Thương Lâm đau nhức cả người nhưng vẫn dùng tốc độ nhanh nhất để tắm rửa, sau đó thay quần áo sạch sẽ.

Mở cửa phòng ra liền nhìn thấy Dịch Dương đứng trước cửa, lưng đưa về phía cô mà nhìn ngắm những cây tùng xanh ngắt trong vườn. Hắn đã thay bộ áo bào đen tuyền, eo đeo thắt lưng nạm ngọc, lộ vẻ khoan khoái, rất có phong thái của một công tử nho nhã. Nhưng Thương Lâm nhớ tới cảnh đêm qua hắn không mặc quần áo, đè cô lên giường tra tấn cả đêm thì liền cảm thấy bộ dáng áo mũ chính tề lúc này có hơi quái dị.

Mặt cô lại đỏ lên, cô quay người định đi nhưng bị hắn gọi lại. “Sáng nay anh không có việc gì, ăn sáng với em nhé.”

Thương Lâm nhạy bén phát hiện ra giọng của hắn khác với trước kia. Không có vẻ gọn gàng dứt khoát, thậm chí là hà khắc cay nghiệt mà giọng nhỏ nhẹ và ôn hòa hơn nhiều, dường như đang buộc mình phải đối xử dịu dàng với cô.

Cô nhớ rằng hắn đã nói sẽ học cách làm một người bạn trai tốt, vậy giờ phút này, chắc hắn đang cố gắng thử đối xử dịu dàng chu đáo với bạn gái đây.

Cô cảm thấy mình không thể đả kích sự tích cực của hắn nên gật đầu nói: “Được thôi.” Thế là hai người cùng ngồi kiệu rời khỏi Hàm Thúy Các, về lại Trường Thu Cung.

Bởi vì lúc nãy Dịch Dương đã phái người sang thông báo nên trong tiêu phòng điện tất cả đều bình thường, không có ai chạy khắp nơi và nói ‘hoàng hậu mất tích’, ngược lại còn chuẩn bị sẵn một bữa ăn thịnh soạn. Dịch Dương chủ động múc cho cô một chén cháo hải sản, rồi lại gắp cho cô một cái trứng chiên. “Cái này ngon lắm, em ăn thử xem.”

Thương Lâm cắn miếng trứng chiên, lòng thầm cảm thán quả nhiên là khác hẳn, trước kia làm gì được như thế!

“Ăn cái này bỗng làm em nhớ tới lúc còn đi học trước kia, ông chú ở trước trường làm món trứng cuộn cực ngon!” Cô cười nói. “Anh từng ăn chưa?”

“Món trứng cuộn à? Lúc đi Thiên Tân anh có ăn vài lần.”

Cháo hải sản rất nóng, tôm bóng vỏ và đậu nành trong ấy được hầm rất kỹ, vừa nếm vào miệng là tưởng chừng như muốn nuốt luôn cả lưỡi. Thương Lâm vốn đang đói gần chết, bây giờ ăn được thứ ngon thế này thì mới cảm thấy người được sống lại.

“Có chuyện này anh muốn… hỏi ý kiến của em một chút.” Giọng Dịch Dương có vẻ do dự.

Thương Lâm ngẩng đầu lên: “Chuyện gì?”

“Đêm qua chúng ta… đó không phải là thời kỳ an toàn của em, nếu mang thai thì…”

Vân Mộng Hạ Vũ

Hắn còn chưa nói xong thì hai má Thương Lâm đã đỏ ửng lên. “Mang… mang thai? Sao lại mang thai được?”

Dịch Dương có vẻ bất đắc dĩ. Nhìn vẻ mặt của cô kìa, lẽ nào hắn phải tới phổ cập giáo dục giới tính cho một cô sinh viên thế kỷ 21 sao?

“Em… em không có ý đó!” Thương Lâm vội vàng giải thích. “Sao lại mang thai được, em chưa chuẩn bị chút nào?”

“Anh cũng cảm thấy tình trạng của chúng ta bây giờ không thích hợp để có con, cho nên nếu em đồng ý thì anh sẽ sai người sắc một chén thuốc tránh thai cho em, được không?” Hắn dịu dàng hỏi.

Khi hắn đề xuất ý kiến này thật ra cũng hơi thấp thỏm, bởi vì sợ cô sẽ hiểu lầm. Thậm chí hắn còn nghĩ qua rằng nếu cô không chịu uống thuốc, sau này có con thật thì phải xử lý thế nào đây? Cuối cùng hắn kết luận là mình đành phải chịu trách nhiệm, giải quyết tất cả, rồi chăm sóc hai mẹ con cô. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho mọi tình huống nhưng không ngờ thái độ của cô còn quyết đoán ngoài dự đoán của hắn. Cô nhanh chóng cho hắn câu trả lời đồng ý. “Được, vậy anh bảo bọn họ sắc đi.”

Dù sao cô cũng là cô gái lần đầu nói chuyện yêu đương, vẫn xa lạ với chuyện làm mẹ, cho dù là có con với người mình thích thì vẫn chưa muốn.

Vẫn nên ở chung với nhau một thời gian nữa đã.

Thấy thái độ của cô không giống như bị miễn cưỡng mà thật lòng không thích có con thì cuối cùng hắn cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »