Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3943 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 71
chương 71

❊ ❊ ❊

Ngày hôm sau, Thương Lâm biết tình cảnh hiện tại của mình, tình hình khiến cô hơi vui mừng. Cô không chỉ chưa bị bắt về Yến Quốc mà thậm chí còn chưa ra khỏi thành Cận Dương. Nơi này là một tòa nhà trong kinh thành, cụ thể là ở đâu thì còn chưa xác định được. Nhìn tình huống, có lẽ là Tô Kị ra lệnh cho thuộc hạ sắp xếp.

Gió lạnh thấu xương nhưng cô lại không thể trốn trong phòng, cuộn mình trong chăn mà lại bị bắt ra ngoài hành lang ngồi hóng gió với Tô Kị. Hắn thì còn có thể uống rượu cho ấm người, nhưng cô tự xét thấy tưởu lượng của mình không cao nên khéo léo từ chối chén rượu mà hắn đưa qua.

“Cho dù có tỉnh táo đi nữa thì cũng không thể tìm được cách chạy trốn, đừng uổng công vô ích.” Tô Kị liếc cô một cái, lãnh đạm nói.

Thương Lâm nhún vai. “Ai nói ta muốn chạy trốn chứ? Chẳng qua là tưởu lượng của ta quá kém nên không thích uống rượu mà thôi.”

Tô Kị cười xùy một tiếng, lười tranh cãi với cô về vấn đề này nên nói thẳng toẹt ra. “Đã ba này rồi mà bệ hạ của cô vẫn chưa tìm được cô. Thế nào, cô còn hy vọng vào hắn ta ư?”

Thương Lâm đưa tay chống cằm, giọng nói thong thả. “Đã ba ngày mà thuộc hạ của ngươi vẫn chưa tìm được cách để ra khỏi thành. Thế nào, ngươi còn chưa mang lũ vô dụng ấy ra đập cho một trận để xả cơn giận ư?”

Tô Kị bị cô làm cho nghẹn họng, tay phải bất giác siết thật chặt chén rượu sứ men xanh. Chất lỏng thanh mát bên trong rung rinh tạo thành những vòng tròn gợn sóng.

Thương Lâm nói xong câu này thì bỗng nhiên hối hận. Hiện nay cô giống như cá nằm trên thớt, quả thật không nên khiêu khích hắn như vậy. Nhưng cho dù trong lòng có hiểu rõ đạo lý này thì Tô Kị vẫn luôn có cách khiến cô phải bùng nổ. Hình như hắn cực kỳ căm ghét dáng vẻ khăng khăng một dạ của cô đối với Dịch Dương, cứ luôn kể cho cô nghe một chút về tình hình bên ngoài, câu nào câu nấy đều đâm vào lòng cô.

Trong ba ngày cô bị bắt, mọi thứ trong thành đều bình thường, nhưng cửa thành thì lại tăng cường binh lính canh gác, việc ra ngoài thành trở nên hết sức khó khăn. Thương Lâm đoán là đám người Tô Kị chưa chuẩn bị chu toàn các loại giấy thông hành, hoặc là ở trong này tránh đầu sóng ngọn gió cho nên không vội ra khỏi thành. Hàng ngày, Thương Lâm thấy hắn uống rượu múa kiếm, cực kỳ nhàn nhã, không có chút ý thức mình đang là khâm phạm của triều đình.

Có lầm không vậy, ngươi bắt cóc hoàng hậu lận đó!

“Những gì hắn có thể làm cho cô cũng chỉ có thế mà thôi.” Khi Tô Kị nói cho cô biết cửa thành canh gác nghiêm ngặt thì lơ đãng bồi thêm một câu. “So với hành động liều mình hy sinh của cô, bệ hạ của chúng ta quả là tình sâu nghĩa nặng!”

Đương nhiên là Thương Lâm nghe ra được sự trào phúng của hắn nhưng cô lại không tìm được lời nào để phản bác, cho nên đành ngoan ngoãn cắn một miếng bánh trăm tầng thật to, tưởng tượng nó là cái đầu của Tô Kị.

Có lẽ là vì trước đây đã quen biết Tô Kị, hoặc là đã đoán được hắn là người của Yến Quốc nên Thương Lâm cảm thấy mình không sợ hắn lắm. Chẳng phải trong sách đã viết sao, người xưa coi trọng nhất là kỷ cương, vua tôi. Tốt xấu gì cô cũng là công chúa của Yến Quốc, lại là người trong lòng của bạn thân hắn, bất luận là lý do nào trong hai lý do này thì hắn cũng không thể ra tay với cô.

Quả đúng như cô dự đoán, cho dù Tô Kị vẫn luôn châm chích cô nhưng lại chưa từng sử dụng bạo lực với cô, coi như là kẻ ga lăng giữa đám cướp.

Nhưng hắn như thế, không có nghĩa là người khác cũng vậy.

Thương Lâm cứ tưởng người phụ nữ căm hận mình nhất ở thời đại này chính là Hoắc Tử Nhiêu, không ngờ núi cao còn có núi cao hơn, chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, với sự nỗ lực của bản thân, nữ đệ tử A Nguyễn của Tô Kị đã đánh bại Hoắc Tử Nhiêu, trở thành kẻ địch mạnh nhất trong lòng Thương Lâm.

Trong cái viện này không có nha hoàn, cho nên sinh hoạt của Thương Lâm đều là do A Nguyễn chăm nom. Ngoại trừ thỉnh thoảng bị Tô Kị gọi tới đả kích một phen, còn lại cái bóng màu vàng của A Nguyễn luôn đi theo sau cô như ma ám, không lúc nào buông tha cô.

Tra tấn cô về mặt tinh thần thì thôi đi, hành hạ về thể xác cũng không chịu thua kém. Cái gì mà cố ý đợi thức ăn nguội lạnh rồi mới mang tới cho cô, khi uống trà thì ‘không cẩn thận’ hắt nước trà lên áo cô, những việc như vậy nhiều không sao đếm hết, một lòng một dạ muốn giày vò Thương Lâm cho đến khi không dậy nổi mới thôi.

Sau khi ngẩn người trước mấy món ăn đã nguội ngắt lần thứ ba, cuối cùng Thương Lâm không nhịn được nữa mà ngẩng đầu lên. “Rốt cuộc thì ta làm gì nên tội với cô?”

A Nguyễn hừ lạnh một tiếng. “Không hiểu cô đang nói gì nữa.”

“Nếu ta không đắc tội với cô thì sao cô cứ gây chuyện với ta thế?” Giữa trời rét như dao cắt thế này mà phải ăn cơm nguội canh lạnh, cho dù cô có chịu được thì thân thể nhu nhược này của Hạ Lan Tích cũng không chịu được!

“Ta khuyên cô tốt nhất là hiểu rõ thân phận của mình lúc này. Cô tưởng rằng bây giờ cô vẫn là công chúa cành vàng lá ngọc hay hoàng hậu cao quý sao? Một tù nhân, có cơm ăn là may lắm rồi, con kén cá chọn canh này nọ.”

Thương Lâm thở dài một hơi, nói một cách thấm thía. “Cô gái à, cô làm thế này là không đúng rồi. Tự ý quyết định, sư phụ xấu tính của cô sẽ tức giận đấy.” Cô cũng không ngốc, rõ ràng mỗi lần gặp Tô Kị hắn đều không ngăn cô ăn bánh uống trà nóng thì sao lại âm thầm đưa cơm nguội cho cô chứ? Rõ ràng là cô gái này muốn hành hạ cô, cố tình động tay động chân.

A Nguyễn nghe cô nói xong thì bỗng nhiên nổi cáu, lập tức kéo lấy cô. “Ta tự ý quyết định đó, cô làm được gì chứ? Đi mách với sư phụ đi!”

Thương Lâm bị cô ta nắm lấy cổ tay, đau đến mức kêu lên một tiếng. Cmn, nha đầu này cũng tập võ!

Vân Mộng Hạ Vũ

“Mách mỏ gì chứ, ta cũng không phải con nít… Hơn nữa các người thân với nhau như thế, hắn sẽ không vì một người ngoài như ta mà nổi giận với cô. Cô cô cô… buông tay ra!”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »