Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 4018 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 78
chương 78

❊ ❊ ❊

Ngay cả cô, sau khi mọi chuyện giải quyết xong liền cảm thấy người nhẹ nhõm và lập tức buồn ngủ. Còn anh chắc chắn là bận rộn lập kế hoạch này nọ, không mệt sao?

Dịch Dương im lặng một lát. “Anh không ngủ được, lại không biết nên làm gì nên vừa ngắm em vừa đếm thời gian.”

Cho nên mười mấy tiếng đồng hồ qua anh vẫn luôn ngắm nhìn cô sao?

Thương Lâm tưởng tượng tình cảnh ấy một chút. Cô chẳng hay biết gì, cứ cuộn chăn mà ngủ. Còn anh thì lẳng lặng nằm bên cạnh, ngắm nhìn cô và thất thần…

Trời ạ!

Dịch Dương nhìn vẻ mặt không ngừng biến đổi của Thương Lâm, sắc mặt hơi khác thường nhưng vẫn không nói gì.

“Anh…” Thương Lâm không được tự nhiên lắm nên lảng sang chuyện khác. “Mấy người Tô Kị đâu?”

Bị anh giếc chết hay là chạy thoát rồi?

“Bọn họ trốn thoát rồi.” Dịch Dương trả lời nhanh gọn. “Tô Kị mang theo cô gái kia cùng một ít thuộc hạ, liều mạng đánh giếc phá vòng vây.”

“Trốn thoát được ư?” Thương Lâm ngạc nhiên. Cô cứ tưởng rằng lần này Dịch Dương đã chuẩn bị rất chu đáo, nhất định không bỏ sót một ai chứ?

Nhắc tới chuyện này, rất nhiều nghi vấn cũng trỗi dậy. “Sao anh lại biết được hành tung của em?”

Dịch Dương cười khẽ một tiếng. “Bọn họ muốn khiến anh nghi ngờ Hoắc Hoằng, nhưng anh đâu có dễ mắc lừa như vậy.” Anh nghịch mái tóc cô. “Anh vẫn luôn đề phòng Tô Kị, chẳng qua không ngờ được hắn là người của Yến Quốc. Lần này hắn tự lộ sơ hở, anh chỉ tương kế tựu kế mà thôi.”

Cố ý làm khó dễ Hoắc Hoằng, khiến bọn họ nghĩ rằng anh đã trúng kế, sau đó rời khỏi kinh thành như anh dự tính, đúng lúc cho anh chặn lại ở ngoài thành.

“Vậy A Nguyễn thì sao? Sao anh lại nghĩ đến chuyện mang cô ta ra uy hiếp Tô Kị?” Thương Lâm cảm thấy Dịch Dương không thể biết chuyện A Nguyễn là đệ tử của Tô Kị. Nếu anh thần thông quảng đại như thế thì đã có thể tìm được chỗ cô bị giam rồi, cần gì phải phí công sức dụ Tô Kị ra khỏi thành.

Lần này Dịch Dương cười rất thành thật. “Cô ta à, đúng là thu hoạch bất ngờ. Anh sai người mai phục ở ngoài thành. Từ xa nhìn thấy cô ta và một người đàn ông nữa đi ra. Vốn đang rất bình thường, ai ngờ hai người đột nhiên xảy ra tranh chấp rồi đánh nhau ngay tại đó. Có lẽ vì nghĩ là xung quanh không có ai nên bọn họ nói chuyện không kiêng dè gì. Người anh phái đi nghe bọn họ nói gì mà ‘Lĩnh Nam’, rồi ‘ả ta’… Sau đó còn nghe cô ta gọi ‘Ngụy Hoàng’ thì lập tức cảm thấy bất thường, thế là tiện tay bắt bọn họ lại.

Không ngờ là như thế.

Tính cách ấy của A Nguyễn đúng là hại chết người. Đây là ‘đồng đội phản lưới nhà’ trong truyền thuyết đấy sao?

Thương Lâm thở dài một hơi, trước mắt lại hiện lên bộ dáng sắp chết của A Nguyễn. Rõ ràng là một người ngang ngược như thế, giờ phút cuối cùng thì lại hết sức thảm thương.

“Em không cần phải thương tiếc cho cô ta. Nếu Tô Kị nhanh chân một chút thì có lẽ sẽ cứu được cô ta.” Dịch Dương ung dung nói.

“Cái gì?” Thương Lâm kinh ngạc.

“Mũi tên ấy không bắn trúng chỗ hiểm của cô ta, cho nên nếu muốn cứu sống thì vẫn có 50%.” Anh dừng một chút rồi nói tiếp. “Đương nhiên điều kiện tiên quyết là phải tranh thủ trước khi cô ta mất máu quá nhiều, nếu không thì hết cách.”

“Cho nên… anh không giếc cô ấy?” Thương Lâm vẫn chưa dám tin cho lắm. Lúc ấy thấy anh ra lệnh bắn chết người trước đó không chút nương tay nên cô cũng tưởng là A Nguyễn đã chết chắc. Ai ngờ anh lại không tuyệt tình.

“Cô ta là đệ tử của Tô Kị, tình cảm giữa hai người rất sâu đậm. Nếu anh giếc cô ta thì hẳn là đã kết thù lớn với Tô Kị.” Đôi mắt đen thẳm của anh nhìn vào Thương Lâm, giọng vẫn bình thản. “Đương nhiên anh thật sự rất muốn giếc cô ta, nhất là khi biết cô ta từng… có ý định ra tay giếc hại em.” Anh ngừng một chút. “Anh không giếc cô ta, em có giận anh không?”

“Đương nhiên là không rồi.” Thương Lâm vội vàng nói. Giỡn cái gì chứ, tốt xấu gì cô cũng trưởng thành từ một xã hội có pháp luật, vẫn rất bài xích chuyện coi mạng người như cỏ rác. “Anh không giếc cô ta là rất tốt, em nghĩ tới thì trong lòng cũng không khó chịu nữa. Cảnh máu me ấy quả là…”

Nếu Nguyễn Ngọc chết ở chỗ khác cho khuất mắt thì thôi đi, không liên quan tới cô. Quan trọng là lúc ấy nàng ta đứng rất gần cô, lại chết ngay trước mặt cô, trước khi chết máu của nàng ta còn văng lên người cô, sau này nghĩ tới thì sẽ nằm ác mộng mất.

Dịch Dương mỉm cười. “Anh biết mà.” Anh nhích lại gần cô, nhấc một góc chăn lên, thân thể cao to cũng chui vào, tay vòng qua ôm chặt eo cô. “Em nhát gan như vậy, nếu anh thật sự bắn chết cô ta ngay trước mặt em thì chắc chắn em sẽ hoảng sợ.”

Bởi vì anh nhích lại gần nên khiến cô căng thẳng, rụt người ra sau một chút. Anh nhìn vẻ mặt nhấp nhỏm bất an của cô, trong đầu hiện lên hình ảnh cô mang vẻ mặt lạnh lùng nói lời chia tay trong con hẻm tối đen ấy.

Môi anh khẽ hôn lên trán cô, sau đó thì thầm. “Anh không muốn ngày nào cũng phải thức dậy lúc nửa đêm để dỗ bạn gái.”

Nói xong câu này, thật lâu sau mà vẫn không nghe cô trả lời, trái tim của Dịch Dương dần dần trở nên hồi hộp.

Anh không biết mình đang lo lắng điều gì. Chỉ vô thức cảm thấy hơi sợ hãi trước những chuyện có khả năng sẽ xảy ra ngay sau đây.

Cảm giác này bắt đầu từ tối qua cho đến giờ.

Anh ôm cô đang ngủ say sưa về Tiêu Phòng Điện và phát hiện tuy nằm bên cô nhưng mình không cách nào ngủ ngon được. Rõ ràng là đã thức suốt mấy ngày mấy đêm để lo toan mọi chuyện, cơ thể anh đã rất mệt mỏi nhưng khi nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, đầu óc anh liền lập tức bắt đầu hoạt động.

Anh luôn không tự chủ được mà cứ nghĩ đến tình cảnh sau khi cô thức dậy.

Sau đó anh bắt đầu âm thầm đếm thời gian. Thói quen này được hình thành khi anh còn ở trong quân đội. Lúc ấy đi làm nhiệm vụ, có khi anh phải nằm dưới những vật ngụy trang đợi suốt hai ba ngày. Ngoại trừ những nhu cầu cơ bản nhất, còn lại gần như là không nhúc nhích. Vì thế, dần dần anh bắt đầu đếm thời gian, dần dần luyện được thói quen này.

Đêm hôm qua, anh nằm trên chiếc giường mềm mại xa hoa, ngắm dung nhan xinh đẹp của cô gái này và đếm suốt mười mấy tiếng đồng hồ. Cuối cùng thì cô cũng phát ra những tiếng ú ớ mơ màng trước khi thức giấc. Lúc ấy, anh cảm thấy mình giống như một tay súng bắn tỉa, trải qua sự chờ đợi trong muôn vàn khó khăn, cuối cùng thì mục tiêu cũng đã xuất hiện, phải huy động toàn bộ sức tập trung cảnh giác.

Cuối cùng thì anh cũng hiểu ra, trong quá trình chờ cô thức giấc, anh đã bất giác coi cô như một mục tiêu quan trọng, một vấn đề nan giải mà mình phải dồn hết sức để công phá.

Vân Mộng Hạ Vũ

Anh rất căng thẳng.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »