Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3996 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 93
chương 93

❊ ❊ ❊

Mồng ba tháng ba là lễ đạp thanh, là ngày tốt để chơi xuân, cũng là cơ hội tuyệt vời để thanh niên nam nữ thời cổ đại phát sinh tình cảm.

Vào ngày hoàng đạo này, Dịch Dương dẫn Thương Lâm ra khỏi thành.

Thấy trước đây mỗi lần ra khỏi cung thì đều xảy ra chuyện nên Thương Lâm vốn định từ chối lời hẹn hò của anh. Thế nhưng Dịch Dương chỉ nói một câu là khiến cô bỏ ý định ấy ngay.

“Anh đã hẹn Tô Kị. Dù sao thì chúng ta cũng phải làm rõ xem hắn ta đã hạ độc gì với em.”

Thương Lâm theo Dịch Dương ra khỏi thành Cận Dương, đến bên bờ Cận Thủy trong niềm kinh ngạc ‘sao Tô Kị lại quay về Cận Dương trong thời gian ngắn như thế’.

Cỏ xanh biêng biếc, trăm hoa đua nở, mùa này chính là lúc Cận Thủy đẹp nhất trong năm, thu hút rất nhiều nam thanh nữ tú đến đây tụ hội. Thương Lâm đứng bên một gốc hoa đào, nhìn ngắm những đóa hoa đào màu hồng phớt đang nở rực trên cành, cong môi lên cười thật tươi.

Dịch Dương đứng bên cạnh cô, thấy đôi môi đỏ hơi nhếch lên tạo thành một đường cong thì anh cũng bất giác cười theo.

“Mồng ba tháng ba khí trời trong

Người đẹp Trường An chơi bên sông

[1]

.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Anh ung dung đọc hai câu thơ.

Thương Lâm nghe thế thì quay đầu sang, bắt gặp ánh mắt tươi cười của anh thì biết là anh đang trêu chọc mình. Cô chớp chớp mắt, trả lời không chút nể nang. “Là

‘Người đẹp Cận Dương chơi bên sông’

mới đúng.”

Đạo thơ của người ta mà dám ngang nhiên trắng trợn như thế, còn tự khen mình nữa, đúng là phong cách của cô.

Dịch Dương đến gần, dùng cây quạt trên tay đập vào đầu cô, mắt nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, thật lòng ca ngợi. “Đúng là mỹ nhân thật.”

Ánh mắt của anh nóng rực khiến cho cô có mặt dày tới đâu thì cũng phải trở nên thẹn thùng, quay đầu sang ngắm nghía hồ nước biếc phía xa xa, buộc mình phải trấn tĩnh lại.

Trền đầu có cảm giác hơi nằng nặng khiến cô giật mình, đang định ngẩng đầu lên thì lại nghe anh nói. “Đừng động đậy.” Tay anh luồn vào tóc của cô, dường như cài thứ gì đó như cây trâm lên đầu cô.

Anh lùi ra sau vài bước, vuốt cằm, cười tủm tỉm. “Trước kia anh đã nghe thơ ca nhắc đến nhưng đích thân cảm nhận thì mới thấy vẻ đẹp trong đó. Cài trâm bích đào lên cho mỹ nhân, đúng là việc phong lưu tao nhã.”

Cô sờ những cánh hoa trên đầu, cảm giác mềm mại mịn màng khiến cô có thể tưởng tượng được vẻ đẹp rực rỡ khi những cánh hoa màu hồng nổi bật trên mái tóc xanh đen.

Hôm nay, Dịch Dương không mặc áo bào đen như thường ngày mặc một bộ áo bào màu trắng ngà, tóc búi bằng trâm ngọc, mặt mày khôi ngô, trông cực kỳ hào hoa phong nhã. Tạo hình này khiến anh giảm bớt vẻ sâu xa khó lường, thêm vài phần thanh thoát nhẹ nhàng, giống như một công tử như ngọc mà trong sách thường miêu tả.

Dường như có một hòn đá rơi xuống mặt hồ, tạo nên những vòng tròn gợn sóng, Thương Lâm bỗng nhiên nhớ tới những câu thơ rất quen thuộc:

Xuân tháng ba hoa thơm nước biếc

Tài tử giai nhân trời tác hợp

Phải công nhận là chiêu này của Dịch Dương quá hay…

Khiến cho con gái nhà người ta phải sững sờ.

Nhìn đôi gò má ửng hồng của Thương Lâm, Dịch Dương hết sức thỏa mãn mà gật đầu, cảm thấy cho dù lát nữa có sơ suất gì trong chuyện của Tô Kị thì hôm nay cũng không uổng công đi.

Quả nhiên, chiêu mà các chiến hữu truyền thụ cho anh lúc trước vẫn rất hiệu nghiệm. Chiêu dỗ con gái tốt nhất luôn luôn là lãng mạn.

Một làn gió khẽ thổi qua làm những cánh hoa màu hồng rơi lả tả như mưa. Cô gái đứng dưới tàng cây, bộ váy đỏ trên người phất phới như sóng nước, dung mạo xinh tươi diễm lệ, tò mò đón lấy những cánh hoa, cảm thấy như thế rất thú vị.

Thương Lâm im lặng đứng dưới gốc cây cổ thụ cách đó khá xa, nhìn thiếu nữ đang cười nói vui vẻ dưới gốc hoa đào. Hắn chưa từng thấy cô như vậy. Trong thời gian bị hắn bắt đi, tuy cô thể hiện rằng mình rất thong dong nhưng thật ra trên mặt vẫn chứa sự u sầu.

Thì ra, ở trước mặt người mà mình tin tưởng, cô sẽ trở nên như vậy, sẽ vui vẻ tươi cười, đôi mắt đen láy phát ra những tia sáng long lanh.

Cô như thế trông thật là đẹp.

***

“Hai vị quả là đúng giờ.”

Dịch Dương ngước mắt lên nhìn thì thấy Tô Kị mặc quần áo màu nâu, đầu đôi nón có vải thưa màu đen che mặt, giống hệt như lúc mới gặp.

Dịch Dương mỉm cười. “Vẫn không thể so với sự can đảm hơn người của Công Tôn được, trong tình tình thế này mà vẫn dám một mình đi vào Cận Dương.”

“Tại hạ tin Ngụy Hoàng là người giữ chữ tín. Ta vượt ngàn dặm xa xôi mà đến chỉ vì lo cho sức khỏe của Hạ Lan hoàng hậu, ắt hẳn ngài sẽ không để ta phải thất vọng.”

Dịch Dương mỉm cười. “Đương nhiên, sức khỏe của thê tử ta chính là chuyện quan trọng nhất trên đời này.”

Khi anh nói ra những lời này, người Tô Kị thoáng cứng đờ, bàn tay đang nắm chặt chuôi kiếm cũng tăng thêm sức. Thương Lâm thì lại bĩu môi với vẻ không được tự nhiên lắm, cảm thấy gần đây Dịch Dương quả là thông sốt, lời ngon tiếng ngọt nói ra một cách hết sức trơn tru.

Cô nhớ tới cái đêm tuyết ấy, anh nắm chặt vai cô, mặt thành khẩn hỏi cô có thể tin tưởng vào anh không. Lúc ấy cô im lặng rất lâu, bởi vì không biết nên trả lời thế nào. Cuối cùng, anh phải chịu thua trước, chỉ mỉm cười tỏ vẻ bây giờ không nói cũng không sao, anh sẽ tiếp tục chờ đợi.

“Đầu óc của em chuyển động quá chậm, chuyện này đúng là phải cần thêm thời gian.” Anh nói những lời cay nghiệt này trong vẻ mặt rất thâm tình. “Anh sẽ đợi em.”

Thương Lâm lập tức đẩy anh ra với vẻ mặt không cảm xúc, nhưng khi nằm xuống giường thì lại bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về nó.

Anh thích cô thật sao? Hình như cô càng ngày càng tin thì phải. Nếu anh cứ tiếp tục dịu dàng như thế nữa, chắc chắn cô sẽ nhanh chóng đổ thôi.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »