Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3961 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 63
chương 63

❊ ❊ ❊

Thẩm Hương vẫn không phát hiện ra, chỉ cúi đầu nói: “Nô tì vốn cũng không biết, nhưng mấy ngày trước khi sắp xếp lại di vật của A Cẩm thì phát hiện ra một đơn thuốc k1ch thích trong một quyển sách. Vì thế nô tì liên tưởng tới sáng ngày hôm đó, bệ hạ và nương nương cùng rời khỏi Hàm Thúy Các, rồi bộ dạng lo sợ bất an của A Cẩm. Còn nữa, mấy tháng sau đó, cô ấy cứ luôn nói mình đã phạm phải sai lầm lớn. Lúc ấy nô tì chỉ nghĩ là cô ấy lo là nương nương sẽ trách tội cô ấy vì đã tiếp cận bệ hạ, không ngờ còn có chuyện này…”

Thương Lâm cảm thấy đầu óc trống rỗng, giống như là đang đi trên mây, không cẩn thận một cái là sẽ rơi xuống đất. Cô cố hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng bên tai vẫn không ngừng vang vọng những lời của Thẩm Hương.

Sáng ngày hôm ấy, cô và Dịch Dương cùng rời khỏi Hàm Thúy Các…

Cô tới nơi này lâu như vậy, chỉ có một lần rời khỏi Hàm Thúy Các vào buổi sáng, đó chính là lần chạy tới tìm Dịch Dương để bày tỏ rồi cuối cùng xảy ra quan hệ.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Nương nương… không biết sao?” Cuối cùng Thẩm Hương cũng phát hiện ra điều khác thường, do dự nhìn Thương Lâm.

Thương Lâm khẽ mỉm cười, vờ như không có chuyện gì, nói: “À, đương nhiên là bổn cung biết, nhưng nói cho cùng thì chuyện này không được sạch sẽ lắm, nói ra sẽ làm ảnh hưởng tới thanh danh của người đã mất.” Thấy mặt Thẩm Hương đầy vẻ xấu hổ thì cô thờ ơ nói. “Nhưng nếu ngươi đã nhắc đến thì bổn cung cũng muốn hỏi cho ra lẽ.” Giọng cô nghe có vẻ thong dong nhưng thật ra ẩn chứa sự khẩn trương, giống như là đang cố kiềm nén thứ gì đó. “Đêm hôm đó… Uyển tiệp dư hạ dược vào rượu của bệ hạ, hay là thức ăn?”

“Đều không phải.” Thẩm Hương tưởng là cô muốn hỏi cho rõ ràng rồi mới quyết định có tha thứ cho Tô Cẩm hay không nên không dám giấu giếm. “Nô tì đã xem kỹ rồi, loại thuốc ấy hòa tan trong nước, lúc bệ hạ rửa tay thì thông qua lỗ chân lông tiến vào cơ thể, cho nên…”

Không ngờ lại có biện pháp phức tạp như vậy, thảo nào người cảnh giác như Dịch Dương mà vẫn bị trúng bẫy.

Thương Lâm không phát hiện ra rằng mình đã bất tri bất giác tin vào điều đó, cô chỉ cảm thấy đầu óc rã rời, thụ động ngồi nghe Thẩm Hương tiếp tục phân tích. “Đây cũng là nguyên nhân khiến nô tì nghi ngờ. Nương nương cũng biết rồi đó, lúc ấy A Cẩm chẳng qua chỉ là một bảo lâm, thân phận rất thấp, không có chút thế lực gì, sao có thể có được loại thuốc ấy? Nhất định là có người đã lừa cô ấy, thuốc cũng là do người khác đưa cho cô ấy!” Giọng Thẩm Hương run run. “Cô ấy thật là ngốc, có lẽ cho rằng mình gần gũi bệ hạ một chút thì có thể giữ được trái tim ngài…”

Cuối cùng Thương Lâm cũng có thể lên tiếng. “Vậy phương thuốc ấy… ngươi có mang theo không? Nếu không mang theo thì về lấy, bổn cung muốn xem xem.”

Thẩm Hương ngập ngừng. “Vậy chuyện của A cẩm…”

Thương Lâm cười nhạt. “Chuyện của nàng ta để sau hẵng nói, bổn cung phải làm rõ chuyện này trước.”

***

Trong điện đã lên đèn, ánh sáng lờ mờ tạo nên một cảm giác đẹp đẽ kỳ lạ. Thương Lâm nằm trên chiếc ghế dựa, tay phải thòng xuống giữa không trung, ngón tay kẹp một tờ giấy mỏng, vẻ mặt bình tĩnh nhìn đống tuyết đọng bên ngoài trời.

Cận Dương ở phía nam, quanh năm suốt tháng hiếm khi có tuyết rơi nên hôm qua khi nhìn thấy bông tuyết phủ khắp nơi thì cô đã rất kinh ngạc. Cảnh đẹp này rất khó được nhìn thấy, cho nên Dịch Dương đã dẫn cô ra sau vườn nặn người tuyết, chơi đùa đến toát cả mồ hôi. À, không đúng, không phải Dịch Dương dẫn cô đi nặn người tuyết mà là cô bắt Dịch Dương phải cùng nặn với mình. Nhiều lúc, cô có tính khí trẻ con, thích làm những chuyện khiến hắn cảm thấy rất ngây thơ, nhưng cho dù khi ấy hắn có khịt mũi chê cười thì dưới sự mè nheo của cô, hắn vẫn miễn cưỡng mình chơi với cô.

Đúng vậy, là miễn cưỡng. Sao lúc đó cô lại không nhận ra chứ.

Môi cô bật lên một tiếng cười khổ. Cô đắp tờ giấy lên mặt, trước mũi vẫn còn mùi mực nước. Từ nhỏ cô đã thích ngửi mùi mực nước, mỗi khi ngửi thấy thì trong lòng cảm thấy rất bình yên, nhưng hôm nay cách này lại mất đi công dụng.

Cuối cùng thì những lo lắng bất an thỉnh thoảng cứ hiện lên trong lòng mấy tháng nay đã được chứng thực là không phải do cô lo bóng lo gió. Mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó. Đêm hôm ấy, cái đêm mà hai người đều mê loạn, vượt qua nhiều giai đoạn để tiến hành đến bước cuối cùng, thì ra không đơn giản như vậy.

Không phải là không kiềm chế được tình cảm, mà là do bị trúng bẫy, thế thôi!

Thật ra trước đó cô đã thấy là lạ, người như Dịch Dương không lý nào lại không kiềm chế được mình, làm ra chuyện như vậy. Có điều cô không nghĩ ra nguyên nhân, hắn lại nói với cô là vì thích cô nên cô liền chấp nhận lời giải thích này.

Bởi vì cô thích lý do này.

nhưng lừa ai thì được chứ lừa bản thân thì không thể lâu dài.

***

“Sao em lại nằm ở đây?” Dịch Dương bước vào điện thì nhìn thấy Thương Lâm nằm trên chiếc dựa và thất thần. Trời lạnh thế này mà cô cũng không biết đắp thêm một chiếc chăn, tay đều lạnh ngắt hết rồi kìa.

Hắn ngồi xuống bên cạnh chiếc ghế dựa, nắm lấy tay cô để sưởi ấm cho cô, mày nhíu lại. “Em không khỏe chỗ nào sao?”

Thương Lâm quay đầu qua, bình tĩnh nhìn hắn.

“Sao thế?” Dịch Dương nhìn cô với vẻ dò xét.

Thương Lâm mím môi. “Không, em vừa nghĩ đến một số việc thôi.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »