Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3942 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 36
chương 36

❊ ❊ ❊

Cung nữ thái giám hai bên đều xoay lưng lại, ngay cả Nhập Họa đang đợi tiếp giá cũng không dám nhìn, trong cái viện rộng lớn rõ ràng có mười mấy người nhưng lại im lặng như tờ, cảm giác này thật là kỳ quái.

Trên người Thương Lâm khoác áo choàng của Dịch Dương, bước rề rà chậm chạp trên nền gạch. Dịch Dương bình thường đi đường đã nhanh, cộng thêm lúc này đang rất lúng túng lên mất hết kiên nhẫn. “Cô không thể đi nhanh một chút sao?”

“Tôi lo là…” Thương Lâm ấp úng. “Nếu không thì anh đi trước đi, tôi từ từ đi sau.”

Dịch Dương thấy cô bước thật ngắn, giống hết một cô gái Nhật đi đường thì xoa xoa đôi chân mày, hít sâu một hơi rồi quyết định phải nắm quyền chủ động trong tay. Hắn bước nhanh tới, bế cô lên.

Thương Lâm cả kinh. “Này, anh làm gì thế!” Cô đánh hắn vài cái: “May thả tôi xuống!”

“Im miệng!” Hai chữ cực lạnh lùng, rất xứng với biểu cảm người lạ chớ gần của hắn, khiến cho Thương Lâm không dám lên tiếng nữa.

Tư thế hắn ôm cô chính là kiểu ôm công chúa trong truyền thuyết, khớp gối của cô đặt trên cánh tay hắn, lừng thì dựa vào cánh tay còn lại, hết sức thân mật. Thương Lâm nhìn gần, thấy những đường cong hoàn mỹ trên gương mặt hắn, cùng với ánh mắt không được tự nhiên của hắn, môi bất giác nở một nụ cười.

Giả vờ hung dữ cho lắm vào, thật ra anh cũng thấy ngượng ngùng phải không…

Vân Mộng Hạ Vũ

Được rồi, vậy thì để anh bế, dù sao tôi cũng không thiệt thòi gì.

Vương Hải nghe xong những lời đối thoại này thì rất vui, đoán là hai người đã lên tới bậc thềm, sắp vào trong điện thì mới cả gan nhìn lén một cái. Quả nhiên, hoàng hậu nương nương đang được bệ hạ bế, có vẻ nhu nhược rúc vào lòng bệ hạ. Ai da, trên người của nương nương còn mặc áo choàng của bệ hã, lẽ nào bởi vì lúc nãy hai người ở trong kiệu làm… kịch liệt quá, nương nương xấu hổ nên bệ hạ mới không cho bọn họ nhìn?

Ta đã nói mà, khoảng thời gian này bệ hạ làm như là không quan tâm tới hoàng hậu, thật ra chỉ là giả vờ thôi!

***

Ôm cái bụng đau, Thương Lâm rụt mình vào trong chiếc chăn êm ái, lúc ấy mới thoải mái được một chút. Đau chết đi được! Trước kia cô có kinh nguyệt thì không đau, nhưng cơ thể của Hạ Lan Tích rất yếu đuối, lần nào cũng giày vò cô đến chết đi sống lại, hôm nay cũng không ngoại lệ. May mà Nhập Họa đã có kinh nghiệm, sắc thuốc giảm đau cho cô uống hết sức công hiệu nên mới vớt vát được cái mạng của cô!

Nãy giờ Dịch Dương vẫn im lặng nhìn cô chiến đấu với bà dì cả, lúc này thấy cô hơi đỡ hơn một thút thì mới tò mò hỏi: “Thật sự đau đến vậy sao?” Hắn thấy mặt cô tái mét.

Thương Lâm liếc hắn một cái, trong lòng thầm than rằng đàn ông đúng là không biết gì cả, làm sao bọn họ có thể hiểu được bà dì cả này đáng sợ đến thế nào chứ! Ngu xuẩn!

Cô cố ý khoe ra nỗi khổ khi làm phụ nữ, cho nên cao ngạo hỏi: “Từ trước đến nay, anh đau nhất là khi nào?”

Dịch Dương không ngờ cô lại hỏi đến vấn đề này nên nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Ừm, có một lần bị đạn bắn vào phổi… Ấn tượng vẫn còn sâu sắc.”

Giọng của hắn rất bình thản nhưng lại khiến Thương Lâm ngẩn ra, một lúc sau mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Để thắng được tôi mà anh lấy hết vốn ra luôn sao?” Cư nhiên nói ra chuyện bạo lực thế này. “Rốt cuộc thì anh làm nghề gì vậy chứ?”

Dịch Dương nhướng mày cười. “Cô không biết sao? Không phải chứ? Tôi cảm thấy với sự nhạy bén của cô thì đã sớm đoán được rồi.”

Thương Lâm không nói gì. Đúng là cô sớm đã có một ý tưởng, nhưng không hỏi hắn nên chưa dám xác định. “Cho nên anh đúng là bộ đội đặc công trong truyền thuyết?”

“Trong truyền thuyết…” Dịch Dương lặp lại ba chữ này, giọng mang theo ý cười. “Đúng vậy đấy.”

Có chuyện để nghe, vậy mà hiếm khi thấy Thương Lâm không có hứng thú hóng chuyện. Cô đang nghĩ đến vẻ mặt của hắn khi nói câu ‘đạn bắn vào phổi’. Rõ ràng là chuyện rất đáng sợ, thế mà hắn lại nói rất thong dong, giống như chuyện vào sinh ra tử chỉ là chuyện như cơm bữa.

Cô bỗng cảm thấy đau lòng. Khi bọn họ còn chưa quen biết nhau, rốt cuộc thì anh đã trải qua bao nhiêu gian khổ, và từng trải qua bao nhiêu hiểm nguy?

Trong đầu cô hiện lên những chuyện mà nữ chính hay làm khi gặp phải trường hợp này, cảm xúc dâng trào nên cô quên mất là mình đang né tránh hắn. “Tôi có thể xem thử không?”

“Xem cái gì?” Dịch Dương ngạc nhiên.

“Vết thương trên người anh…” Thương Lâm cắn môi. “Tôi muốn xem xem.”

Mặt Dịch Dương không chút biểu cảm, Thương Lâm tưởng hắn không muốn nên hơi ấm ức. “Nhìn một chút thì có sao đâu chứ, đừng có làm như tôi muốn sàm sỡ anh vậy…”

Dịch Dương đặt tay phải lên vai cô, cười rất ôn hòa. “Đúng là nhìn một chút thì không mất gì, tôi cũng không ngại để cho cô xem. Nhưng… cơ thể của tôi bây giờ là của Từ Triệt. Tin tôi đi, trên người tôi từ trên xuống dưới không có vết sẹo nào đâu…”

Thương Lâm: “…..”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »