Hoàng Đế Là Đồng Hương Của Ta

Lượt đọc: 3888 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 82
chương 82

❊ ❊ ❊

Ý nghĩ này vừa nảy ra thì anh lập tức tỉnh táo lại, và bị ý tưởng vừa rồi của mình làm chấn kinh.

Kinh nghiệm trong quân đội nhiều năm đã tạo cho anh một thói quen, trong bất cứ tình huống nào cũng có thể lựa chọn ra biện pháp hoàn hảo nhất, không thể vì một chi tiết nhỏ nhặt nào mà nhượng bộ, để khỏi phải làm hỏng thời cơ.

Nhưng vừa rồi, anh lại định bỏ qua cách thức hoàn hảo nhất, chỉ vì muốn dạy dỗ Tô Kị một phen.

Lẽ nào… đây chính là cảm giác ghen tuông mà người ta nói?

Anh ngẩn ngơ trong giây lát, môi từ từ nở một nụ cười khổ.

Anh chống trán thở dài một tiếng, có chút bất lực khi nghĩ rằng thì ra mình cũng có ngày mất đi lý trí.

***

Thương Lâm không hề hay biết rằng lúc này, người đàn ông vừa tuyên bố sẽ theo đuổi mình kia lòng đang dậy sóng. Sau khi khôi phục lại tinh thần, cô quay về với quỹ đạo thường ngày, và đương nhiên nhớ tới những chuyện mà mình chưa xử lý xong trước khi xuất cung.

Thẩm Hương – tỷ muội tốt của Tô Cẩm, cô từng nhận lời với nàng ta là sẽ điều tra cái chết của Tô Cẩm.

Nói thật thì chuyện này khiến cô hơi đau đầu, bởi vì theo như cô đoán thì tám chín mươi phần trăm là do Hoắc Tử Nhiêu làm. Nhưng trước mắt, bọn họ không thể liều lĩnh trị tội nàng ta, cho nên dù có tra ra thì cũng chẳng giải quyết được gì.

Cô còn đang rối rắm thì Dịch Dương đã bâng quơ ra lệnh. “Đi tuyên Thẩm Hương tới đây, trẫm có chuyện muốn hỏi cô ta.”

Anh trực tiếp ra lệnh cho cung nữ nên Thương Lâm cũn không tiện ngăn cản, đành phải mặc cho cung nữ nhận mệnh lệnh đi ngay.

“Anh định hỏi gì?” Cô nói thật nhỏ.

“Không có gì. Chẳng qua nếu cô ta đã nói cho em biết chuyện đêm hôm đó thì anh cũng phải làm cho rõ ràng mới được.” Anh nhẹ nhàng trả lời.

Tuy ngoài mặt có vẻ nghiêm chỉnh nhưng trong lòng anh lại có suy nghĩ khác. Nhớ tới cảm giác khó chịu vừa rồi, Dịch Dương cảm thấy mình cần được chút an ủi. Sau ‘một giây’ đấu tranh nội tâm, anh liền điềm nhiên như không nắm lấy tay phải của cô. Thương Lâm không muốn cho anh nắm nên né tránh một chút. Nhưng anh vẫn không chịu buông tha, có vẻ như chưa nắm được thì chưa chịu thôi.

Hôm nay Thương Lâm mặc một chiếc màu chàm, có ống tay áo rất rộng nên lúc này rất tiện lợi cho anh và cô giằng co trong tay áo. Sau vài lần giằng qua giằng lại, tay của cô bị anh nắm chặt, không thể nhúc nhích.

“Bệ hạ…” Vì ngần ngại cung nữ bên cạnh nên cô không dám hỗn xược, vì thế nở nụ cười giả tạo. “Thần thiếp vẫn chưa đồng ý với người mà…”

Nếu chưa phải bạn trai bạn gái thì xin anh đàng hoàng một chút.

Anh ‘à’ một tiếng. “Trẫm biết, cho nên mới nắm tay nàng lúc này.” Ý anh là biết ở trước mặt người ngoài em không dám né tránh nên mới cố ý sàm sỡ một chút.

Thương Lâm tức tối. “Lưu manh.”

Dịch Dương bỗng nhiên bật cười. “Nói tới mới nhớ, có chuyện này anh vừa phát hiện ra.” Anh nói thật nhỏ. “Em vừa nói em không có hảo cảm gì với cơ thể của tên ngựa đực này nên tạm thời không muốn tiếp xúc quá nhiều với nó.”

“Anh biết thì tốt rồi!” Thương Lâm nghiến răng.

“Không không không! Em chưa hiểu ý anh muốn nói.” Dịch Dương cười hì hì. “Em nói ‘tạm thời’.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Thương Lâm ngơ ngác.

“Tạm thời không muốn tiếp xúc quá nhiều với nó. Hay nói cách khác, qua một thời gian nữa là được đúng không?” Dịch Dương cười tủm tỉm. “Không ngờ tính giác ngộ của em cũng cao ghê nhỉ. Biết mình không cầm lòng được bao lâu nữa nên sớm nói ra trước.”

Thương Lâm không ngờ trong lúc vô tình mình đã bị anh chộp ngay sơ hở như vậy. Trong cơn tức giận, cô ngắt véo lên cánh tay anh thật mạnh. Những lúc thế này, móng tay dài được nuôi lâu nay đã phát huy công dung. Dịch Dương bị véo tới nỗi mày hơi nhăn lại nhưng vẫn không chịu buông tay cô ra.

“Coi chừng móng tay.” Thậm chí anh còn tỉ mỉ dặn dò cô. “Nếu không cẩn thận làm gãy móng tay thì người sau sẽ là em đấy.”

Cuối cùng thì Thương Lâm đã nhận thức được rằng bất luận là so về mặt dày hay trình độ lưu manh thì cô đều không phải đối thủ của anh, cho nên đành ôm hận, thôi không đấu tranh nữa.

Vì thế, Dịch Dương được nắm tay cô như ước nguyện, mặt thì tỏ vẻ nghiêm trang ngồi đợi Thẩm Hương đến.

***

Nhưng cuối cùng, bọn họ vẫn không đợi được Thẩm Hương.

Hơn nửa canh giờ sau, rốt cuộc cung nữ đi truyền Thẩm Hương cũng trở về, ấp a ấp úng nói đã tìm cả Hàm Thúy Các nhưng vẫn không tìm được tung tích của Thẩm Hương.

“Nô tì cũng đã hỏi những cung nữ thân thiết với cô ấy, họ đều nói từ mấy ngày trước đã không thấy cô ấy đâu cả, không biết là đi đâu rồi.”

Thương Lâm và Dịch Dương đưa mắt nhìn nhau, lòng dâng lên dự cảm không lành.

Sự thật chứng minh, dự cảm của Thương Lâm là hoàn toàn chính xác. Một ngày sau, thi thể của Thẩm Hương được người ta mò lên từ dưới một cái giếng trong Hạnh Viên. Nghe những người có mặt lúc ấy kể lại, khi thi thể được vớt lên thì đã bị ngâm nước tới trương phình lên, vừa nhìn là biết đã bị ném xuống đó mấy ngày.

Nói cách khác, trong mấy ngày Thương Lâm không ở trong cung, nàng ta đã bị người ta âm thầm sát hại.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Hài Hước, Cổ Đại, Khác
Nguồn: monkeyd
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »