Không nhắc đến chuyện đám lính canh chia tiền bạc thế nào, sau khi bước vào huyện thành, Lai Ân lặng lẽ quan sát nơi này. Huyện thành vẫn khá phồn hoa, trên con phố chính có không ít tiểu thương đang rao bán, lại có mấy chục cửa tiệm trải dài dọc theo con đường, trong tiệm thậm chí còn bày bán cả những món đồ Tây như diêm, dầu hỏa.
Dẫu sao đây cũng chỉ là một huyện thành tương đối hẻo lánh, người ăn mặc như Lai Ân không nhiều. Thế nên khi cậu đi trên phố, đã thu hút không ít sự chú ý của cư dân bản địa. Lai Ân thậm chí còn nghe thấy họ đang xì xào bàn tán.
"Tiểu thiếu gia nhà ai thế này, hình như trước giờ chưa từng thấy qua?"
"Nhìn kìa, chẳng phải là một tên "giả Tây" sao, xem cái vẻ vênh váo của hắn kìa."
"Nhưng mà giàu thật đấy. Nhìn chất liệu bộ quần áo kia xem, chắc phải tốn mấy đồng đại dương mới mua nổi."
---❊ ❖ ❊---
Lai Ân thực sự không muốn đứng trên phố để người ta nhìn như nhìn thú lạ, nên sau khi dạo một vòng, cậu bước vào tửu lâu lớn nhất trên phố.
Tiểu nhị rất nhiệt tình mời Lai Ân vào tiệm, Lai Ân chọn một nhã gian trên lầu để ngồi. Vì vừa ăn tối xong, cộng thêm giờ này cũng không phải bữa chính, cậu lấy ra năm sáu đồng bạc Sickle đặt lên bàn, rồi dặn dò tiểu nhị: "Đi, bảo nhà bếp dâng cho thiếu gia ta một ấm trà, chọn loại ngon, mang thêm ba bốn phần điểm tâm. Sau đó kể cho ta nghe quanh đây có kỳ văn dị sự gì, số bạc này là của ngươi."
"Tuân lệnh, thiếu gia cứ chờ cho ạ."
Tiểu nhị vui vẻ đáp lời, sau đó khom người lui ra ngoài.
Sau khi tiểu nhị đi khỏi, Lai Ân bắt đầu đánh giá đồ đạc trong phòng. Vật dụng bên trong đều mang phong cách cổ kính, đồ nội thất lớn đều làm từ gỗ thật, tay nghề cũng coi là tinh xảo. Xem ra ở thời đại này, những nghề thủ công ấy vẫn chưa bị lãng quên.
Thế nhưng là nhã gian của tửu lâu lớn nhất huyện thành, vẫn có vài món đồ thể hiện sự thay đổi của thời đại. Ví dụ như ở góc tường có một chiếc bình giữ nhiệt, còn trên chiếc kỷ trà lại bày một chiếc máy hát cổ lỗ sĩ. Tất nhiên, "cổ lỗ sĩ" này là đối với thời đại của Lai Ân mà nói, còn ở thời đại này, đó là món đồ thời thượng chính hiệu.
Chỉ là huyện thành chắc vẫn chưa có điện, nên trên tủ còn bày chân nến (tất nhiên không phải đèn dầu hỏa, tửu lâu cao cấp mà ăn cơm ngửi mùi dầu hỏa thì ra thể thống gì). Chắc các đại đô thị bây giờ đã dùng đèn điện rồi, chỉ là một huyện thành nhỏ như thế này vẫn chưa bắt kịp trào lưu, tất nhiên, cơ sở hạ tầng không đủ, căn bản không có nhà máy điện cũng là một nguyên nhân quan trọng.
Khoảng nửa khắc sau, tiểu nhị bưng khay đi lên. Giữa khay đặt một ấm trà bằng sứ và một chén trà, xung quanh ấm trà bày bốn đĩa bánh.
"Đây là Lục An Qua Phiến mới nhất của mùa xuân năm nay, là hàng riêng của ông chủ giữ lại. Dùng nước suối ngon nhất bản địa để pha đấy ạ. Bốn món này là bánh hoa sen, bánh quế hoa, đậu phụ hạnh nhân và bánh quế hoa Định Thắng, thiếu gia mời dùng."
Lai Ân nhìn những món này rồi gật đầu, sau đó ném đồng bạc Sickle cho tiểu nhị. Tiếp đó hỏi: "Quanh đây có chuyện gì lạ không? Thiếu gia ta thích nhất là nghe mấy chuyện này, kể hay thì có thưởng."
Vì cuộc sống người hiện đại sung túc, Lai Ân mười hai tuổi trông vóc dáng như mười bốn mười lăm, ở thời đại này đã có thể làm chủ một gia đình. Cộng thêm giọng phổ thông của Lai Ân rất gần với giọng kinh thành thời bấy giờ, tiểu nhị lầm tưởng Lai Ân là nhân vật lớn từ kinh thành tới, nên sau khi nhét đồng bạc vào túi liền khúm núm nói:
"Nói đến chuyện lạ, ngài hỏi đúng người rồi..."
Trong lúc nói, tiểu nhị còn thò tay vào túi sờ những đồng bạc kia. Dựa vào kinh nghiệm đón khách bao năm, tiểu nhị lập tức nhận ra những đồng bạc này đều là thật, hơn nữa còn thuần chất hơn cả những đồng đại dương mà hắn từng thấy.
Được tiền kích thích, tiểu nhị hăng hái kể vài lời đồn không rõ thực hư, chỉ là những chuyện kiểu như vợ nhà ai ngoại tình, đàn ông nhà nào bị "sư tử Hà Đông" nhà mình lôi từ thanh lâu ra đánh cho bầm dập mặt mày.
Lai Ân không có hứng thú với mấy chuyện bát quái này, nên ngắt lời tiểu nhị: "Ta muốn biết quanh đây có kỳ nhân dị sự gì, không muốn nghe mấy chuyện vụn vặt trong nhà này."
Tiểu nhị nghe xong liền nhẹ nhàng tự vả miệng mình một cái: "Xem cái miệng của con này, tiểu thiếu gia là người quý phái, đương nhiên không muốn nghe mấy chuyện nhơ bẩn này. Nhưng nói đến kỳ nhân dị sự thì quanh đây đúng là có. Gần đây có Nhậm Gia Trấn, ở đó có một vị Lâm đạo trưởng nghe đồn có thể hàng yêu bắt quỷ. Từng được phú hộ mời đến huyện thành chúng ta vài lần nên con mới biết ông ấy."
Đây chắc chắn là thế giới của "Cương Thi Tiên Sinh" rồi, cũng có thể là thế giới của một loạt câu chuyện cương thi. Hèn gì trên đường tới đây, cậu cứ thấy thế giới này âm thịnh dương suy.
Tuy nhiên để xác nhận, Lai Ân hỏi thăm tiểu nhị kỹ càng về tình hình Nhậm Gia Trấn.
Hóa ra Nhậm Gia Trấn cách đây ba mươi dặm, tên gốc là Phú Trấn, nghe tên là biết người giàu ở đây nhiều. Sau đó mấy đời liên tiếp cho đến tận hôm nay, người giàu nhất trấn vẫn là nhà họ Nhậm. Vì vậy sau khi Dân Quốc thành lập, nơi này đổi tên thành Nhậm Gia Trấn.
Nói đến đây, tiểu nhị nhớ ra điều gì đó liền bảo: "Đại tiểu thư nhà họ Nhậm hình như cũng là người du học về, cách đây không lâu còn mặc đồ Tây cưỡi ngựa đi ngang qua huyện thành này đấy."
Xem ra đúng là thế giới của "Cương Thi Tiên Sinh" rồi, Lai Ân lại lấy ra vài đồng Sickle đưa cho tiểu nhị, bảo hắn xuống dưới tìm giúp một chiếc xe ngựa đi Nhậm Gia Trấn chờ sẵn. Tiểu nhị nhận tiền rồi tươi cười hớn hở rời đi.
Lai Ân chậm rãi dùng xong điểm tâm rồi xuống lầu lên xe ngựa, xe ngựa chạy dọc theo con đường đất đi về hướng Bắc. Nhờ bộ đồ Tây trên người Lai Ân, dọc đường gặp vài lần kiểm tra đều thông suốt không trở ngại.
Một giờ sau, xe ngựa đến Nhậm Gia Trấn. Đây quả nhiên là một trấn lớn phồn vinh, trông có vẻ có tới hàng vạn người sinh sống.
Sau khi xuống xe, Lai Ân liền hỏi thăm những người bán hàng rong trên phố về tình hình cụ thể của Lâm đạo trưởng. Đạo trưởng quả nhiên là người nổi tiếng địa phương, người bán kẹo kéo đầu tiên mà Lai Ân gặp đã biết không ít chuyện về Lâm đạo trưởng.
Sau khi Lai Ân bao hết mấy cây kẹo kéo ông làm sẵn rồi chia cho đám trẻ con đang chơi trên phố, người bán hàng liền nói hết mọi chuyện cho Lai Ân.
Ví dụ như mọi người đều gọi Lâm đạo trưởng là Cửu Thúc, ông sống trong nghĩa trang ngoài trấn.
Đạo trưởng có hai đồ đệ, một người là cháu trai của bà chủ tiệm phấn son trong trấn, người kia trông già dặn hơn.
Còn Cửu Thúc là một người rất chính trực, chỉ là hơi keo kiệt. Thế nên suốt ngày chỉ mặc một chiếc áo cũ, dù ăn thịt cũng chỉ mua một hai lạng, chưa bao giờ quá nửa cân.
"Phim cương thi Hồng Kông à, đây cũng là một huyền thoại, mà câu chuyện này chính là khởi đầu của huyền thoại đó." Lai Ân thầm nhủ trong lòng.
Dù đây là cốt truyện đã bị vô số tiểu thuyết xuyên không viết nát, nhưng nếu thực sự đích thân trải nghiệm, Lai Ân vẫn thấy vô cùng phấn khích.
Dẫu sao đối với một ông chú thế hệ 9x ở kiếp trước, phim cương thi của Anh thúc là ký ức không thể phai mờ thời thơ ấu.
Sau khi hỏi thăm tình hình trong trấn, xác định cốt truyện vẫn chưa bắt đầu, Lai Ân vừa ăn cây kẹo kéo còn lại, vừa dạo bước trên con phố cổ kính.
Dạo xong một vòng, Lai Ân đi về phía ngoài trấn, chuẩn bị đi gặp Cửu Thúc - nhân vật chính của thế giới này.