Chủ Tiệm Vạn Giới Của Giới Phù Thủy Anh

Lượt đọc: 14 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
Tiễn đưa ấu long

❊ ❊ ❊

Chưa đầy vài phút sau, Lai Ân đã cầm một chiếc hộp nhỏ từ trên lầu đi xuống.

Mở hộp ra, bên trong được chia làm hai ngăn. Phía bên trái là một số dụng cụ y tế, còn phía bên phải là những chiếc lọ lớn bằng đầu ngón tay cái, bên trong đựng đủ loại chất lỏng khác nhau.

Đây là chiếc hộp mà cậu chuẩn bị sau khi nhận được truyền thừa về trồng trọt thực vật và trung y, các dụng cụ là nhờ cha mẹ gửi từ nhà đến. Còn chất lỏng trong lọ, một phần là tinh chất chiết xuất từ các loài cây trong thế giới "Plants vs. Zombies", phần còn lại là những độc dược cậu luyện chế thành công trong lúc tập luyện hằng ngày.

Lai Ân lấy một cây kim châm cứu từ trong ống tiêm, cẩn thận gắp ra từ vết thương của La Ân một chiếc răng nhỏ xíu, dài gần bằng hạt gạo.

"Đây là cái gì?" Mấy người xung quanh kinh ngạc hỏi.

Lai Ân bỏ chiếc răng nhỏ vào một cái lọ trống rồi giải thích: "Tớ đọc trong sách thấy, rất nhiều loài hỏa long khi còn nhỏ sẽ mọc ra một loại răng đặc biệt để tiết độc tố, đây là phương thức tự vệ của chúng. Những chiếc răng nhỏ này sau khi cắn vào đối thủ sẽ gãy lại trong vết thương, rồi từ từ tan ra, giải phóng độc tố khiến vết thương của đối phương khó lành hơn."

Sau đó, Lai Ân dùng nhíp kẹp bông gòn thấm cồn và nước xà phòng để làm sạch vết thương cho La Ân, cuối cùng bôi lên đó loại dược tề do chính cậu cải tiến, thành phần chủ yếu là bạch tiễn, có pha thêm bột nghiền từ rễ của cây hướng dương mặt trời.

"Xong rồi. Chỉ là có khỏi hẳn hay không còn phải tùy tình hình. Dù sao thì trong y thuật tớ học cũng chẳng có cách nào trị vết thương do rồng cắn cả."

"Không sao đâu anh bạn, thế là tốt lắm rồi." La Ân nhìn vết thương đã được băng bó lại bằng gạc sạch. "Ít nhất bây giờ nó không còn đau như lúc nãy nữa."

Trong lúc Lai Ân thu dọn đồ đạc, từ phía cửa sổ tối om bỗng vang lên tiếng đập cánh. Hải Đức Vi đã mang thư của Tra Lý tới.

Trong thư, Tra Lý nói anh rất sẵn lòng nhận nuôi con rồng lưng gai Na Uy này, nhưng anh dặn Lai Ân rằng họ cần đưa con rồng lên tòa tháp cao nhất vào lúc nửa đêm thứ Bảy. Anh có vài người bạn đáng tin cậy có thể dùng chổi bay đón con rồng đi ngay trong đêm. Dù sao thì việc này cũng không được để ai phát hiện.

Lai Ân và mọi người nhìn nhau, bởi lẽ việc mang theo một con rồng đi xuyên qua cả tòa lâu đài vào đêm khuya là điều vô cùng nguy hiểm. Rất dễ bị các giáo sư tuần đêm bắt gặp.

Tuy nhiên, Harry cuối cùng đã đề xuất rằng cậu có áo khoác tàng hình, đủ để che cho hai người vận chuyển và cả Na Bá.

Mọi chuyện cứ thế quyết định. Sáng hôm sau, ngón tay của La Ân chỉ còn hơi sưng đỏ, trông như sắp lành hẳn. Qua thêm một ngày nữa, ngón tay cậu đã hoàn toàn bình phục. Điều này khiến La Ân hết lời tán dương y thuật của Lai Ân, khen đến mức cậu cũng thấy hơi ngại ngùng.

Lai Ân tranh thủ thời gian buổi trưa để báo cho Hải Cách biết thời gian cụ thể đưa con rồng đi. Khi đến trước cửa nhà Hải Cách, cậu thấy con chó săn Nha Nha đang ngồi ngoài cửa, cái đuôi còn quấn băng gạc.

Hải Cách mở cửa sổ nói chuyện với cậu. "Ta không thể để cháu vào trong được," ông thở hổn hển nói, "Na Bá giờ khó bảo lắm — ta chẳng biết làm sao với nó cả." Lai Ân kể cho ông nghe về bức thư của Tra Lý, mắt Hải Cách rơm rớm lệ, nhưng cũng có thể là do vừa bị Na Bá cắn vào chân.

"Ha ha! Không sao đâu, nó chỉ cắn vào ủng của ta thôi — nó đang đùa nghịch đấy mà — dù sao thì nó vẫn chỉ là một đứa trẻ con thôi." "Đứa trẻ con" ấy dùng cái đuôi đập thình thịch vào tường, khiến cửa sổ rung lên bần bật.

Lai Ân nở nụ cười "tự cầu phúc cho mình" rồi tạm biệt Hải Cách. Trên đường quay lại lâu đài, cậu càng cảm thấy việc đưa con rồng này đi vào thứ Bảy là thượng sách.

Thứ Bảy đến, đêm đó trời rất tối, mây đen bao phủ kín bầu trời. Lai Ân cùng mọi người xuất phát đi đón rồng ở chỗ Hải Cách.

Ban đầu Harry và La Ân nói hai người là đủ rồi, nhưng Lai Ân bảo rằng nếu dọc đường có gì cản trở thì các cậu rất dễ bị trễ, cậu sẽ phụ trách dẫn dụ những kẻ cản đường đó đi, còn hai người cứ việc đi thẳng là được.

Kết quả là cả ba cùng khoác áo tàng hình xuất phát.

Quả nhiên, Peeves đang đứng trong sảnh đánh bóng tennis vào tường. Lai Ân bước ra khỏi áo tàng hình, lén lút đi về hướng khác rồi gây tiếng động để dụ Peeves đi chỗ khác.

Sau khi vòng một vòng cắt đuôi Peeves, Lai Ân quay lại sảnh thì thấy Harry và La Ân đã rời đi từ lúc nào.

Đứng trong sảnh, Lai Ân chợt thấy bây giờ quay về ký túc xá thì hơi chán. Cậu đến trường lâu như vậy mà vẫn chưa ghé qua Rừng Cấm để "điểm danh". Giờ sắp cuối học kỳ rồi, nếu không đi bây giờ thì sẽ không còn cơ hội nữa.

Nghĩ đến việc mình còn một đống thực vật kỳ diệu có thể sử dụng, nếu không đi sâu vào khu vực trung tâm thì chắc sẽ không có nguy hiểm gì. Lai Ân hạ quyết tâm, bước ra khỏi sảnh và lén lút đi về phía Rừng Cấm.

Khi đi ngang qua túp lều của Hải Cách, cậu vẫn còn nghe thấy tiếng sụt sùi khóc lóc vọng ra. Xem ra việc tiễn đưa ấu long thật sự khiến Hải Cách đau lòng lắm.

Ở bìa Rừng Cấm, Lai Ân nhìn thấy một con đường mòn nhỏ dần khuất vào sâu trong cánh rừng đen kịt. Đi dọc theo con đường này, thực vật bắt đầu mọc dày đặc hơn, bầu trời vốn trọn vẹn dần biến mất, chỉ còn thỉnh thoảng một tia trăng xuyên qua tầng mây và những cành cây phía trên, rọi xuống soi sáng lối đi.

Chỉ là thứ ánh sáng này không mang lại cảm giác an toàn, ngược lại, vẻ mờ ảo ấy càng khiến những cành cây xung quanh trông như đang nhe nanh múa vuốt.

Lai Ân lấy một cây đèn lồng thảo từ trong cửa hàng ra, bóng tối xung quanh nhanh chóng bị ánh sáng của nó xua tan. Cậu cảm thấy vài cặp mắt đang rình rập trong bóng tối cũng đã biến mất, xem ra đèn lồng thảo còn có tác dụng xua đuổi tà ác.

Đi dọc con đường nhỏ được một lúc, Lai Ân chợt phát hiện trên mặt đất có vài vệt sáng màu xanh bạc. Cậu tiến lại gần quan sát thì thấy đó không phải ánh trăng phản chiếu, mà là một loại chất lỏng.

Thời điểm Voldemort sát hại kỳ lân không phải là bây giờ, vậy những thứ trông như máu kỳ lân trên mặt đất này là thế nào?

Lai Ân vừa nghĩ vừa cân nhắc xem có nên đuổi theo xem thử hay không. Cuối cùng, sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi, cậu bắt đầu lần theo dấu vết máu đó.

Những vệt nghi là máu này dưới ánh sáng của đèn lồng thảo phản chiếu những tia sáng rất rõ rệt. Đây không đơn thuần là phản xạ ánh sáng, mà còn có hiệu ứng phát quang sau khi phản ứng với ma lực ẩn chứa trong ánh sáng của đèn lồng thảo.

Lai Ân đi ngang qua một gốc cây đầy rêu phong, có thể nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, rõ ràng là gần đây có một con suối. Trên con đường ngoằn ngoèo, những đốm máu vẫn vương vãi khắp nơi. Điều đáng mừng duy nhất là lượng máu dường như không nhiều, con kỳ lân này có lẽ vẫn chưa nguy hiểm đến tính mạng.

Sau khi đi được mười mấy phút, sắp tiến vào bìa khu vực trung tâm Rừng Cấm, Lai Ân vẫn chưa thấy gì cả.

Nghĩ thời gian cũng đã muộn, cậu vừa định từ bỏ việc theo dõi thì nghe thấy những âm thanh kỳ lạ vọng ra từ phía sau bụi rậm.

Cậu khom người tiến lên, nhẹ nhàng vạch bụi cây ra, khung cảnh đập vào mắt khiến cậu kinh ngạc đến mức há hốc mồm.

Lai Ân cảm thấy đây là cảnh tượng đẹp nhất mà mình từng thấy trong suốt hai kiếp người. Mấy con kỳ lân đang nép sát vào nhau, dùng cổ cọ xát thân mật, ánh trăng chiếu trên lớp lông mượt mà như nước của chúng tỏa ra sắc bạc lấp lánh. Khung cảnh tĩnh lặng và thần thánh này khiến Lai Ân không khỏi ngẩn ngơ.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:12
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nhất Lũ Tà Dương