Quy Nguyên Thuật nhìn Lý Thất đang ngồi nghe hát đầy hứng thú, nghi hoặc trong lòng ngày một nặng nề.
Trong mắt hắn, mặc dù phong cách hành sự này chẳng có gì khác biệt so với những lời đồn đại về Tào Độ mà hắn từng nghe, nhưng hắn cứ cảm thấy bản thân sắp bị Tào Độ hố một vố.
Hố ở đâu thì tạm thời hắn chưa nghĩ ra, nhưng trong lòng đã mơ hồ có một hướng suy đoán.
"Quy đại nhân."
Lý Thất thấy Quy Nguyên Thuật đến, cười chỉ vào chỗ ngồi bên cạnh mình: "Đến đây, cùng nghe một khúc chứ?"
Quy Nguyên Thuật lắc đầu: "Thôi vậy, ta còn việc quan trọng phải làm, không làm phiền nhã hứng của tiểu hầu gia."
Lý Thất cười nói: "Quy đại nhân thì có việc quan trọng gì chứ, việc quan trọng của ngài chẳng phải là ta sao?"
Quy Nguyên Thuật nghe câu này xong, ngẩn người ra một chút.
Dư Cửu Linh đứng bên cạnh, khóe miệng không nhịn được mà co giật.
Lý Thất liếc nhìn hắn một cái, hắn lập tức xấu hổ cúi đầu, trên môi lộ ra nụ cười hối lỗi đầy vẻ "ti tiện".
Lý Thất nói: "Đêm qua, ta cùng Lại bộ thị lang Lưu đại nhân ăn một bữa cơm, nghe Lưu đại nhân nói, sai sự của Quy đại nhân chính là chằm chằm nhìn ta, là bệ hạ bảo ngài nhìn đấy."
Hắn vỗ vỗ vào tay vịn của chiếc ghế bên cạnh mình: "Đến, ngồi đi, nhìn gần thế này mới kỹ được."
Quy Nguyên Thuật im lặng một lát, rồi ngồi xuống bên cạnh Lý Thất.
Lý Thất dặn dò: "Dâng trà cho Quy đại nhân."
Tùy tùng bên cạnh tiến lên, pha một chén trà cho Quy Nguyên Thuật.
Lý Thất nói: "Quy đại nhân nếm thử trà này xem, nghe nói gọi là Đại Hồng Bào mẫu chu. Ngài nói xem, cái tên Đại Hồng Bào này nghe cũng hay, sao lại còn phải thêm chữ mẫu chu (gốc mẹ) vào làm gì? Cái tên nghe lập tức trở nên chẳng nhã nhặn chút nào."
Tay Quy Nguyên Thuật cầm chén trà run lên bần bật, hắn cảm thấy Tào Độ đang nói là "mẫu trư" (lợn nái), chứ không phải "mẫu chu" (gốc mẹ).
Tào Độ, Tào Độ, không học vấn không nghề ngỗng, ngoài tiền ra thì chẳng được tích sự gì.
Lý Thất nói: "Ai cũng bảo trà này quý giá, một năm chỉ sản xuất được ba cân hai lạng, nhưng trên thị trường mỗi năm lại bán được ba nghìn hai trăm cân... Thứ ta mua chắc là đồ giả, nhưng vì nó đắt nên ta mới mua."
Hắn nghiêng đầu nhìn Quy Nguyên Thuật: "Chén trà này, tính sơ sơ cũng phải hai ba mươi lượng bạc."
Quy Nguyên Thuật đặt chén trà xuống.
Hắn cười nói: "Tiểu hầu gia quả thực tao nhã, nhưng ta là kẻ thô lỗ, trà ngon trà đắt thế này mà để ta uống thì đúng là lãng phí."
Lý Thất nói: "Ta uống cũng lãng phí thôi, trà đắt đến mấy pha ra rồi uống vào, chẳng bao lâu cũng thành một bãi nước tiểu, nước tiểu cái thứ đó, còn phân chia ba bảy loại sao?"
Quy Nguyên Thuật: "..."
Lý Thất nói: "Cửu nhi, gói cho Quy đại nhân một ít, để Quy đại nhân mang về uống."
Quy Nguyên Thuật vội nói: "Tiểu hầu gia không cần khách sáo."
Lý Thất nói: "Cái gì gọi là khách sáo, tặng quà cho ngài là để thể hiện ta hào phóng. Chẳng phải ta vừa nói rồi sao, trà này một năm chỉ có ba cân hai lạng, hôm qua rảnh rỗi ta mua mất hơn hai mươi cân, nhà nào cũng bảo ba cân hai lạng đó đều nằm ở nhà họ, ta cũng đâu thể bên trọng bên khinh... Cửu nhi, gói cho Quy đại nhân bảy tám cân."
Bảy tám cân trà, phải dùng thùng lớn mới đựng hết.
"Đúng rồi."
Lý Thất nói: "Hôm qua ta mạo muội đến Đại Lý Tự, về nhà nghĩ lại, quả thực là bất kính với Quy đại nhân, cũng là bất kính với Đại Lý Tự, hay là ta bồi thường chút tiền cho ngài nhé."
Hắn lấy từ trong lòng ra một tờ ngân phiếu đưa cho Quy Nguyên Thuật: "Để trống đấy, ngài tự điền vào."
Quy Nguyên Thuật lập tức đứng dậy, chắp tay nói: "Ta quả thực còn công vụ phải xử lý, không tiếp tiểu hầu gia nữa, cáo từ."
Lý Thất nói: "Mang trà theo đi, không thì ta phái người đưa đến tận phủ cho ngài."
Quy Nguyên Thuật dẫn người trở về nha môn Đại Lý Tự, các thợ thủ công đang sửa sang lại nhà cửa, đây đâu phải là sửa sang, gần như là xây lại rồi.
Lớp sơn loang lổ đều bị bóc ra chuẩn bị sơn lại, còn cửa sổ, cửa gỗ bị hỏng cũng đều dỡ xuống, bảo là đã đo đạc kích thước, đang chuẩn bị làm cái mới.
Quy Nguyên Thuật thầm nghĩ tên này đúng là điên vì tiền, phô trương như vậy, không sợ bệ hạ hạ một đạo thánh chỉ, tịch thu hết bạc của hắn sao?
Bệ hạ bây giờ cũng đang thiếu tiền đến mức nhe răng trợn mắt, bạc trong túi cũng chẳng hơn Đại Lý Tự là bao.
Tổ chức anh hùng đại hội, đủ loại ban thưởng đều nhắc đến, chỉ riêng không nhắc đến tiền thưởng là bao nhiêu, chẳng phải vì bệ hạ không có tiền sao.
Tên Tào Độ này nếu còn phô trương thế này, chỉ sợ bệ hạ cũng không nhịn nổi nữa.
Thế nhưng tên đó, rốt cuộc là thật ngu hay giả ngu?
Đang nghĩ ngợi, hai chiếc xe lớn dừng lại trước cửa Đại Lý Tự, một xe bước xuống bốn năm đầu bếp, xe còn lại bắt đầu chuyển nguyên liệu xuống.
Trịnh Thuận vội vàng đi hỏi chuyện gì xảy ra, câu trả lời nhận được khiến người ta kinh ngạc...
Tiểu hầu gia Tào Độ mời đầu bếp chính của ba tửu lâu Ngọc Hương Lâu, Cao Đài Lâu, Quỳnh Dao Lâu, mang theo nguyên liệu quý giá đến làm cơm trưa cho các đại nhân ở Đại Lý Tự, coi như lời xin lỗi của tiểu hầu gia về sự mạo phạm ngày hôm qua.
Quy Nguyên Thuật nghe xong liền sải bước tới, nhìn mấy tên đầu bếp đó.
"Các ngươi đi hết đi, chỗ ta không cần các ngươi làm cơm làm nước gì cả, về đi."
Quy Nguyên Thuật xua xua tay.
Một tên đầu bếp mặt mày khổ sở nói: "Đại nhân, chúng ta nếu về rồi thì khó ăn nói, sợ là đến cái bát cơm cũng giữ không nổi."
Quy Nguyên Thuật nói: "Các ngươi chẳng qua chỉ là người hắn thuê, ta nói không cần, các ngươi về phục mệnh là được, hắn còn có thể làm gì các ngươi?"
Tên đầu bếp trả lời: "Cao Đài Lâu chúng ta vừa bị tiểu hầu gia mua lại, tiểu hầu gia chính là đông gia của chúng ta, lời của đông gia mà không nghe, thì ta về nhà thực sự sẽ bị đuổi cổ."
Tên khác nói: "Ngọc Hương Lâu chúng ta cũng bị tiểu hầu gia mua lại rồi, chuyện mới sáng nay thôi."
"Còn Quỳnh Dao Lâu chúng ta cũng vậy, tiểu hầu gia ra giá cao đến mức vô lý, chủ nhà chúng ta muốn không bán cũng không được."
Quy Nguyên Thuật nghe họ nói xong, hít sâu một hơi, rồi quay người đi vào: "Vậy thì các ngươi cứ làm đi, đem hết bản lĩnh sở trường ra, lão tử đã mấy năm rồi không vào tửu lâu, hôm nay cứ mở bụng mà ăn!"
Đinh Mãn hỏi: "Đại nhân, tên đó rốt cuộc muốn làm gì?"
Quy Nguyên Thuật vừa đi vừa nói: "Chẳng qua là hai việc, thứ nhất hắn đã biết bệ hạ bảo chúng ta nhìn chằm chằm hắn, nên cứ thế dây dưa với chúng ta, làm chúng ta thấy ghê tởm... Thứ hai là đào một cái hố cho chúng ta, chúng ta nhận bạc của hắn, lại được hắn sửa sang lại nha môn, giờ lại mời nhiều người đến nấu cơm cho chúng ta, quay đầu lại để người tố cáo lên trước mặt bệ hạ, nói Đại Lý Tự chúng ta nhận hối lộ của Tào Độ, chiêu này càng ghê tởm hơn, lúc đầu ta chưa nghĩ ra, giờ thì hiểu rõ rồi..."
Trịnh Thuận hỏi: "Vậy, đại nhân chúng ta là ăn, hay không ăn?"
"Ăn!"
Quy Nguyên Thuật nói: "Dựa vào cái gì mà không ăn, đều đưa đến tận cửa rồi, không ăn là đồ ngu!"
Hai canh giờ sau, Thế Nguyên Cung, Ngự Thư Phòng.
Tể tướng Diêu Chi Động cúi người nói: "Bệ hạ, tên Tào Độ này thực sự quá mức phóng túng, những chuyện hoang đường hắn làm hai ngày nay đã nhiều đến mức khiến người ta phẫn nộ!"
Hoàng đế Dương Cạnh nghiêng đầu nhìn ông ta: "Khanh là tể tướng đương triều, chẳng lẽ không thể điềm tĩnh hơn chút sao?"
Diêu Chi Động nói: "Bệ hạ ơi, kẻ này sau khi đến Đại Hưng Thành, chưa nói đến chuyện phân phát quan ngân cho bách tính, chỉ riêng chuyện hắn sửa sang lại nhà cửa cho Đại Lý Tự khanh Quy Nguyên Thuật và những người khác thôi cũng đáng bị trị tội rồi."
"Sỉ nhục?"
Hoàng đế nhìn về phía Đại nội thị vệ thống lĩnh Huệ Xuân Thu: "Ta nghe ý của Huệ Xuân Thu, hình như không phải là sỉ nhục đâu."
Ngài đứng dậy, đi lại trong Ngự Thư Phòng rồi nói: "Tu sửa nhà cửa cho Đại Lý Tự, mời đầu bếp đến Đại Lý Tự nấu cơm cho họ, còn tặng cho Quy Nguyên Thuật bảy tám cân Đại Hồng Bào..."
Nói đến đây, bản thân hoàng đế cũng không nhịn được mà bật cười, may là không phát ra tiếng.
Bảy tám cân Đại Hồng Bào...
Sản lượng mỗi năm ba cân hai lạng, doanh số bán mỗi ngày hơn hai mươi cân, nói chính xác hơn là lượng bán cho Tào Độ mỗi ngày là hơn hai mươi cân.
Diêu Chi Động nói: "Bệ hạ, tuyệt đối không được để vẻ bề ngoài của kẻ này che mắt, thần nghi ngờ kẻ này đến kinh đô chính là làm gián điệp cho tên phản tặc Lý Thất kia..."
Hoàng đế cười nói: "Gián điệp? Vậy thì tên phản tặc Lý Thất kia bỏ vốn lớn thật đấy."
Ngài quay đầu chỉ vào chiếc hộp trên bàn nói: "Hôm qua Lại bộ thị lang Lưu Thế Huân có ăn một bữa cơm với Tào Độ, là trẫm sai hắn đi. Tào Độ tìm đủ mọi cách để gặp trẫm, khanh có biết vì sao không?"
Diêu Chi Động không dám tùy tiện đáp lời, lắc đầu: "Thần không biết."
Hoàng đế nói: "Tào gia sợ rồi, quân phản loạn của Lý Thất đã công phá Dự Châu, người Tào gia buộc phải chuyển đến Thu Châu, nhưng lại không dám đối đầu trực diện với quân phản loạn, nên đã dâng lên một lượng bạc lớn cho quân phản loạn."
"Tào Tử La lo lắng những việc Tào gia làm bị trẫm biết được sẽ nổi giận, nên mới sắp xếp một người như Tào Độ đến kinh đô cầu kiến trẫm, tìm đủ mọi cách để cầu kiến trẫm. Khanh biết không, chỉ trong một ngày hôm qua, số bạc hắn tặng ra là bao nhiêu không? Quan viên các bộ, nhận được quà của Tào Độ có hai mươi hai người, trong đó hai mươi mốt người nhận được bảo châu, mỗi viên đều trị giá hàng trăm vàng."
Hoàng đế quay đầu nhìn Diêu Chi Động một cái: "Khanh có biết món quà hắn tặng cho Lại bộ thị lang Lưu Thế Huân là gì không?"
Diêu Chi Động lại lắc đầu: "Thần... thực sự không biết."
Hoàng đế chỉ vào bàn: "Ngay ở đó đấy, Lưu đại nhân không dám nhận, giao vào tay trẫm rồi, khanh tự qua xem đi."
Diêu Chi Động thầm nghĩ mình xem cái thứ đó làm gì, nhưng lại không dám trái lệnh, nên đành qua cầm món đồ đó lên xem.
Sau đó sắc mặt thay đổi: "Đây là... chân tích của Tung Minh tiên sinh?"
Hoàng đế gật đầu, chậm rãi thở phào một hơi rồi nói: "Trẫm đã xem qua rồi, đúng là chân tích của Tung Minh tiên sinh, trẫm đã xem qua thì không thể sai được, cho nên nói bức chữ này trị giá vạn vàng cũng không quá đáng."
Diêu Chi Động vội vàng đáp: "Không quá đáng, thực sự không quá đáng."
Hoàng đế nói: "Để có thể gặp được trẫm, tổng số quà cáp Tào Độ đã chi ra, giá trị ước chừng phải vài vạn lượng..."
Ngài đi tới bàn sách ngồi xuống, nhìn bức chữ đó.
"Trẫm bảo Lưu Thế Huân thăm dò hỏi thử, Lưu Thế Huân hồi báo với trẫm rằng, Tào Độ nhìn thì có vẻ phô trương, không học vấn, chỉ là một cách che đậy, là không muốn để người khác thấy Tào gia đã lâm vào khủng hoảng. Lần này Tào Độ đến là muốn dâng lên gần như toàn bộ gia sản của Tào gia, mục đích là xin trẫm cho phép Tào gia chuyển vào Đại Hưng Thành."
Hoàng đế khẽ thở dài: "Trẫm lúc đầu cũng không tin, nhưng Tào Độ đã để Lưu Thế Huân mang về cho trẫm thứ đó."
Ngài chỉ vào chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn.
Diêu Chi Động vô thức mở hộp gỗ ra, bên trong chỉ có một tờ giấy.
Hoàng đế nói: "Xem đi."
Diêu Chi Động cầm tờ giấy lên xem, chữ trên này không nhiều, nhưng càng xem càng kinh tâm.
Hoàng đế chậm rãi nói: "Tên phản tặc Lý Thất kia chán ghét nhất là các thế gia đại tộc, gần như đi đến đâu là dọn sạch thế gia đại tộc đến đó, chuyện tịch thu tài sản mà tên phản tặc đó làm còn ít sao? Chuyện này các khanh cũng đều nghe thấy cả rồi."
"Tào Tử La lo lắng Lý Thất nuốt chửng tài sản của mình rồi vẫn chưa chịu dừng tay, còn ép họ đi, hoặc là tiêu diệt họ luôn."
"Trong bức thư này, ghi lại những nơi Tào gia cất giấu bạc tại Thu Châu và Lục Lăng, Thu Châu có hơn mười triệu lượng bạc, Lục Lăng cũng có ít nhất mấy triệu lượng..."
Hoàng đế trút một hơi thở nặng nề: "Nhiều bạc như vậy, trẫm có thể vũ trang cho một đạo đại quân hàng triệu người!"
Ngài nhìn về phía Diêu Chi Động: "Trẫm đã phái người nhanh chóng đến Lục Lăng để xác minh chuyện này, nên Tào Độ này trẫm vẫn chưa thể động vào. Đợi người của trẫm kiểm tra trở về, trẫm tự nhiên sẽ có quyết định."
Diêu Chi Động khó khăn nuốt nước bọt, thầm nghĩ có tiền là thực sự có thể làm bất cứ điều gì sao?
Đến cả hoàng đế bệ hạ cũng phải nương tay với Tào gia sao?
Vậy thì những ngày tháng tiếp theo của Tào Độ ở kinh đô, chẳng phải sẽ tiếp tục phách lối ngang ngược sao?
Hoàng đế nhìn ông ta, như thể nhìn thấy vô vàn dấu chấm hỏi trên mặt ông ta.
Diêu Chi Động tính toán, từ kinh thành đến Lục Lăng rồi quay về, ít nhất cần hai tháng rưỡi, trong hai tháng rưỡi này...
Diêu Chi Động chửi thầm trong lòng.
Đồ khốn kiếp, tặng quà cho bao nhiêu người, sao lại không tặng cho ta?
Cho dù ngươi có tặng, chẳng lẽ ta sẽ nể mặt ngươi sao?
Năm xưa Võ Vương phi gần như cắt đứt con đường làm quan của ta, hôm nay ta cũng không thể để ngươi sống thoải mái ở Đại Hưng Thành này được.