Phương Tẩy Đao cảm thấy vết thương trên vai phải vẫn không ngừng chảy máu, miệng vết thương bị vòng sắt xuyên qua trông vô cùng đáng sợ.
Phía sau hắn là Lữ Vô Man, phía trước là Chu Khởi Hỷ. Vào khoảnh khắc này, Phương Tẩy Đao dâng lên chút hối hận nhàn nhạt.
Không phải hối hận vì đã tới nơi này, mà là hối hận vì bản thân nên cẩn trọng hơn mới phải.
Cương Cương đã chết, có thể tưởng tượng ra hắn đã bị bắt như thế nào.
Nếu Chu Khởi Hỷ tìm thấy Cương Cương, giả vờ nói rằng Ninh Vương lo lắng bọn họ không đối phó nổi, nên phái người truyền tin, bảo Chu Khởi Hỷ dẫn người tới chi viện.
Một người vừa được Ninh Vương cất nhắc làm Tuần án ba châu, một người có liên quan trực tiếp đến vụ án này. Trong khoảnh khắc đó, Cương Cương chắc chắn sẽ có chút lơi lỏng.
Đối với cao thủ như vậy, chỉ cần một khoảnh khắc lơi lỏng của Cương Cương là đủ để hắn ra tay.
"Thiên biện đại nhân." Lữ Vô Man hít sâu một hơi rồi nói: "Thực ra đến tận bây giờ, ngươi vẫn còn hai con đường để đi."
Trong tình cảnh này, Phương Tẩy Đao vẫn có thể suy nghĩ cặn kẽ đầu đuôi sự việc. Hắn hy vọng Trần Đại Vi không sao, lúc nãy ở trong sòng bạc phía trước, hắn đã ra hiệu cho Trần Đại Vi đi trước, chờ ở bên ngoài. Với sự lanh lợi của Trần Đại Vi, hẳn là hiểu ý hắn.
Vào lúc đó, Phương Tẩy Đao đã dự liệu được mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp, hắn để Trần Đại Vi ra ngoài chờ chính là không muốn cả hai cùng bị mắc kẹt ở đây. Nếu Trần Đại Vi có thể thoát thân trở về huyện thành, có hai trăm thiết kỵ giáp đen của Đình Úy quân ở đó, ít nhất có thể bảo vệ hắn rút khỏi Quán Huyện.
Giây phút này, Phương Tẩy Đao cũng hiểu ra, thực ra trước đó Lữ Vô Man đã nói không ít lời dối trá.
Ví dụ như chuyện bức họa, bức họa đó không phải do họa công nào vẽ trong tửu lâu trong thời gian ngắn, mà chính là Chu Khởi Hỷ. Không ai ngờ được Chu Khởi Hỷ lại là người của Sơn Hà Ấn.
Hơn nữa, nhìn cách hành xử của Chu Khởi Hỷ, thái độ khi nói chuyện với Lữ Vô Man, cộng thêm võ nghệ của hắn, địa vị của người này trong Sơn Hà Ấn chắc chắn không thấp hơn Lữ Vô Man.
Đây chính là lời nói dối thứ hai của Lữ Vô Man, hắn nói mình mới đến một năm rưỡi trước, việc bố trí của Sơn Hà Ấn ở Ký Châu cũng mới thực hiện một năm rưỡi.
Chu Khởi Hỷ là người ba năm trước một thân một mình mang theo toàn bộ ấn tín của nha môn Kim Châu, quỳ trước cổng thành nghênh đón Ninh quân vào thành. Tính toán như vậy, ít nhất hơn ba năm trước Sơn Hà Ấn đã bắt đầu bố trí ở vùng Ký Bắc. Chu Khởi Hỷ này rốt cuộc có phải là Chu Khởi Hỷ thật hay không, e là cũng đáng nghi ngờ.
Một lời nói dối khác của Lữ Vô Man là lý do hắn không giết Chu Khởi Hỷ là vì muốn tạo phúc cho bách tính một phương. Đây là một kế liên hoàn, mục đích là để giúp Chu Khởi Hỷ xác lập thân phận, giành được sự tin tưởng của Ninh Vương. Phải thừa nhận rằng, kế hoạch này đã thành công, Ninh Vương cũng bị lừa.
Thủ đoạn liên hoàn như thế này khiến người ta không kịp đề phòng.
Nếu không phải Lữ Vô Man có chút tham lam, còn muốn lôi kéo Phương Tẩy Đao, thì Phương Tẩy Đao hiện tại không thể nào biết được những điều này, bởi vì Lữ Vô Man chỉ cần ẩn mình không xuất hiện là đủ rồi. Còn Chu Khởi Hỷ, nếu hôm nay hắn không đến, thì ai có thể biết được những chuyện này?
Lữ Vô Man chắc hẳn cũng rất tức giận với sự xuất hiện của Chu Khởi Hỷ, đây có lẽ là chuyện nằm ngoài kế hoạch.
"Hai người các ngươi, dường như chưa bàn bạc kỹ với nhau." Phương Tẩy Đao chậm rãi trút ra một hơi, nhìn về phía Lữ Vô Man nói: "Chu đại nhân đột nhiên tới đây, chắc là không muốn để Lữ tiên sinh một mình nắm quyền chủ động."
"Ha ha ha ha!" Chu Khởi Hỷ cười lớn: "Ngươi lại còn muốn ly gián? Thủ đoạn này quả thực không cao minh lắm." Hắn cười nói: "Thiên biện đại nhân đừng phí tâm cơ nữa, ta xuất hiện ở đây hôm nay là nằm trong kế hoạch."
Lữ Vô Man nói: "Ngươi không nên lộ diện."
Chu Khởi Hỷ nói: "Là ta sai, nhưng sự việc có biến, ta buộc phải làm như vậy."
"Vì sao?"
"Giết người này trước đã, rồi giải thích với ngươi sau." Chu Khởi Hỷ nhìn về phía Phương Tẩy Đao: "Thiên biện đại nhân, đi thong thả."
Hắn vươn tay chộp vào cổ Phương Tẩy Đao, Phương Tẩy Đao lập tức lùi lại. Trong khoảnh khắc hắn lùi lại, Lữ Vô Man tung một chưởng vào phía sau hắn. Trong nháy mắt, Phương Tẩy Đao lập tức ngồi xổm xuống, đâu còn màng đến phong độ gì nữa, thuận thế lăn một vòng tránh sang bên cạnh.
Hai người kia đều đánh hụt, trước sau nối tiếp, suýt chút nữa là đánh trúng nhau.
Chu Khởi Hỷ thấy Phương Tẩy Đao lăn đến cạnh tường, hắn quét một cước trên mặt đất, mặt đất đầy sỏi trắng như nổ tung bắn về phía Phương Tẩy Đao. Phương Tẩy Đao nâng thiết xẻng lên đỡ, nhưng không đỡ hết được, một viên đá đập vào ngực hắn. Dưới lực đạo kinh người, Phương Tẩy Đao nghẹt thở trong giây lát.
Hắn nghiến răng đứng dậy, muốn vọt ra khỏi tường viện, thân hình vừa mới bật lên đã bị Chu Khởi Hỷ đuổi kịp, cổ chân bị Chu Khởi Hỷ nắm chặt. Chu Khởi Hỷ hừ lạnh một tiếng, xoay một vòng rồi quăng Phương Tẩy Đao xuống đất. Giữa không trung vang lên tiếng "rắc" khẽ, xương ống chân của Phương Tẩy Đao đã bị vặn gãy.
Phương Tẩy Đao gồng mình đứng dậy, dùng thiết xẻng chống đất, tay vịn vào cây đào bên cạnh từ từ đứng lên. Hoa đào đang nở rộ. Trên mặt và trên người hắn đầy vết máu, tựa như hoa đào rơi đầy người.
"Hà tất phải vậy?" Lữ Vô Man nói: "Chịu thua đi, đừng giãy giụa phản kháng nữa, ít nhất chết cũng được thống khoái hơn."
Hắn tung một chưởng ấn xuống ngực Phương Tẩy Đao. Phương Tẩy Đao lúc này trọng thương, phía sau là cây đào, không còn đường nào để trốn.
Nhưng đúng lúc này, đột nhiên có thứ gì đó từ phía sau Lữ Vô Man đánh tới, thế như điện xẹt. Hơn nữa thứ đó không lớn, lại sắc nhọn, nên tiếng xé gió cũng rất nhỏ. Giống như một chiếc đinh phi.
Lữ Vô Man không hề hay biết, nhưng Chu Khởi Hỷ lại nhận ra, vội đẩy Lữ Vô Man ra. "Phập" một tiếng, chiếc đinh phi này găm vào vai phải Phương Tẩy Đao, trùng hợp thay, nó xuyên qua đúng vết thương cũ của hắn. Phương Tẩy Đao không đứng thẳng được, nếu hắn đứng thẳng, chiếc đinh phi này đã trúng vào chỗ hiểm rồi.
Ngay khi cả ba người đều có chút ngơ ngác, trong sân đột nhiên nổ tung mấy đám khói mù. "Bùm bùm bùm". Không biết là thứ gì bay đến từ đâu, cả tiểu viện trong chốc lát đã bị khói đặc che khuất.
"Chết!" Lữ Vô Man vừa thấy khói mù liền lập tức quay người tung một chưởng vào cây đào. Hắn biết khói nổi lên là có người muốn cứu Phương Tẩy Đao.
"Bộp" một tiếng, chưởng của hắn đánh trúng thứ gì đó, tiếp theo là một tiếng hừ lạnh. Khói mù lay động, có thứ gì đó lóe qua trong làn khói. Nhìn quỹ đạo khói bay, Chu Khởi Hỷ lập tức tung một cước, cũng là tiếng "bộp" một cái, có thứ gì đó bị hắn đá bay ra ngoài, hẳn là lại va mạnh vào tường.
Khói mù nhanh chóng bay đi, nhưng trong tiểu viện này vẫn không nhìn thấy gì cả.
"Lên!" Lữ Vô Man xoay người, hai tay dang rộng, hai ống tay áo lớn xoay chuyển như một chiếc quạt khổng lồ. Khói mù nhanh chóng bị khuấy động, dần dần có thể nhìn rõ hơn một chút.
Một lát sau, Lữ Vô Man dừng lại, hắn đi đến bên cây đào xem xét, trên cây đào có vết máu, chắc là của Phương Tẩy Đao. Nhưng Phương Tẩy Đao đã biến mất.
Ở phía bên kia, Chu Khởi Hỷ đi đến cạnh tường viện, trên tường khảm một cái xác, chính là người bị hắn đá bay ra ngoài. Người này thân hình va xuyên qua tường viện mắc kẹt ở đó, chính là tên tiểu tặc Triệu Khắc bị trói trước đó.
"Có chút tâm cơ." Chu Khởi Hỷ nói: "Động tác cũng rất nhanh, chắc là đồng bọn khác của Phương Tẩy Đao. Lữ Vô Man, ngươi sơ suất rồi, lại không để mắt tới."
"Mai Vô Tửu!" Lữ Vô Man gầm lên một tiếng: "Ngươi không nên tới, càng không nên lộ diện! Đại kế của Môn chủ, rất có thể sẽ vì thế mà hủy trong tay ngươi!"
Chu Khởi Hỷ thở dài: "Ngươi cũng không nên gọi tên này của ta... Nhưng mà, may là hắn cũng không chạy xa được." Nói xong, hắn tung người vọt đi, người đã ở ngoài sân.
Lữ Vô Man thở dài bất lực, nhìn quanh bốn phía rồi cũng nhảy ra khỏi sân.
Ngoài sân, Trần Đại Vi cõng Phương Tẩy Đao chạy như bay.
"Thiên biện, ngài phải trụ vững." Trần Đại Vi vừa chạy vừa nói: "Lúc ngài bảo ta ra ngoài, ta đã trộm của bọn chúng một con ngựa, tay ta nhanh lắm, còn nhanh hơn cả Cương Cương nữa... Ta giấu ngựa ở phía trước, sắp tới nơi rồi, ngài trụ thêm chút nữa đi."
Phương Tẩy Đao ho vài tiếng, phun ra một ngụm máu: "Ngươi không nên quay lại, ngươi nên đi trước mới phải."
"Đi trước... đi không nổi ngài ạ, trong lòng có người đang kéo ta lại, không cho ta đi trước." Trần Đại Vi vừa chạy vừa nói: "Nếu là Thiên biện, ngài chắc cũng sẽ không đi trước đâu nhỉ."
Phương Tẩy Đao im lặng, một lát sau trả lời: "Ta sẽ. Ta là Thiên biện của Đình Úy quân, ta phải lấy nhiệm vụ làm trọng, ta..." Nói đến đây, hắn lại ho vài tiếng, miệng trào ra không ít máu, máu lại chảy lên người Trần Đại Vi.
Trần Đại Vi nói: "Ta mới không tin lời ngài, nếu ngài có thể buông bỏ đồng đội huynh đệ, thì ngài đã chẳng vào Đình Úy quân."
Phương Tẩy Đao thở dài bất lực, hắn rất nghiêm túc nói: "Đại Vi, lần sau ngươi nhất định phải nhớ kỹ, đừng tùy hứng như vậy, ngươi có thể ra ngoài truyền tin, Ninh Vương sẽ có chuẩn bị, sẽ có thể tiêu diệt đám giặc ở nơi này..."
Bước chân Trần Đại Vi như cười lên: "Lần sau à... được, lần sau nhất định." Hắn loạng choạng một chút, như thể vấp phải thứ gì đó, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại.
Tốc độ chạy của Trần Đại Vi cực nhanh, dù sao cũng có bản lĩnh thực sự, hắn và Cương Cương lớn lên cùng nhau, những bản lĩnh Cương Cương học được hắn cũng đều học cả. Trong đó rất nhiều bản lĩnh của Đạo môn đều do một tay Cương Cương dạy cho hắn. Khinh công, trong Ninh quân, hai người bọn họ so với Dư Cửu Linh chắc cũng không kém hơn bao nhiêu.
Xông qua sòng bạc phía trước, dưới ánh mắt ngạc nhiên của đám người, Trần Đại Vi lướt qua như một cơn gió. Chạy mãi ra khỏi trang trại nuôi gà, đối diện chính là một cánh rừng, cũng là cây ăn quả, nhưng chắc là đã hoang phế, không ai chăm sóc.
Trần Đại Vi nhảy vào trong rừng đó đặt Phương Tẩy Đao xuống, tay chân nhanh nhẹn tháo dây cương buộc trên cây. Sau đó nghiến răng bế Phương Tẩy Đao lên ngựa: "Thiên biện đi mau."
Phương Tẩy Đao: "Tại sao ngươi không cùng..."
Lời còn chưa nói hết, lúc này mới nhìn thấy cằm Trần Đại Vi đầy máu, máu tươi đặc quánh chảy xuống từ cằm, cả bộ quần áo trước ngực cũng đã bị máu thấm đẫm. Suốt chặng đường chạy như điên trở về, hắn vừa chạy vừa thổ huyết, không biết làm sao mà kiên trì tới được chỗ giấu ngựa.
Trần Đại Vi ngồi bệt xuống đất: "Đi không nổi nữa rồi... Thiên biện đi mau đi, tên kia..."
Vào khoảnh khắc khói mù nổi lên, Lữ Vô Man tung một chưởng về phía cây đào. Trần Đại Vi quay người, dùng lưng đỡ một đòn cho Phương Tẩy Đao.
"Thiên biện đại nhân đi mau đi, để Ninh Vương báo thù cho ta và Cương Cương, khụ khụ..." Trần Đại Vi ngồi đó, vừa mở miệng, máu đã trào ra ngoài, hoặc là lục phủ ngũ tạng đều đã bị thương.
"Ninh Vương đã hứa với bọn ta rồi, sau này sẽ phong hầu bái tướng cho bọn ta, sau này sẽ xây nhà lớn cho bọn ta, sau này còn để bọn ta làm một việc lớn..."
"Việc lớn không làm được nữa rồi, thay ta và Cương Cương nhắn với Ninh Vương, hai người bọn ta, đi trước một bước..."
Đằng xa, Chu Khởi Hỷ và Lữ Vô Man đã che mặt lại, bước nhanh đuổi tới.
"Đi mau!" Trần Đại Vi gầm lên một tiếng.
Trong mắt Phương Tẩy Đao là huyết lệ, nghiến chặt răng đến mức bật máu. "A!" Hắn gầm lên một tiếng, rồi muốn cúi người kéo Trần Đại Vi lên ngựa. Trần Đại Vi vung tay, một chiếc đinh phi găm vào mông ngựa, con ngựa đau đớn lao về phía trước, chạy như bay đi mất.
Không lâu sau, Lữ Vô Man là người đầu tiên đuổi tới, nhìn thấy Trần Đại Vi, trong mắt toàn là sát ý. "Hóa ra ngươi cũng là một tên tiểu tặc!" Hắn quát lớn.
Trần Đại Vi nói với giọng rất nhẹ: "Lão tử là đại tặc."
Lữ Vô Man cúi người, chộp vào áo trước ngực Trần Đại Vi. Miệng Trần Đại Vi cử động, không biết hắn làm sao có thể giấu một mảnh dao nhỏ trong miệng, dùng răng ngậm lấy mảnh dao quét một cái, muốn cắt cổ họng Lữ Vô Man. Lữ Vô Man kinh hãi, đẩy Trần Đại Vi ra.
Trần Đại Vi mở miệng nhổ một cái, mảnh dao đó đâm vào mắt Lữ Vô Man, Lữ Vô Man đau đớn kêu thảm một tiếng. Trần Đại Vi nhìn người đang lùi lại dữ dội kia, trong lòng nghĩ đến Cương Cương, ngươi thấy ta ngầu không? Ngươi dạy đấy.
Trần Đại Vi ngã xuống đất, nằm đó, nhìn bầu trời, bầu trời đều là màu đỏ.
"Cương Cương đi chậm một chút, lúc nào ngươi bỏ rơi ta đâu, chậm một chút, chậm một chút, ta tới đây..."
Chậm rãi nhắm mắt.
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2020, chúng ta đã trải qua rất nhiều, rất nhiều điều trong năm nay, ngày mai là sự khởi đầu của một năm mới, ngày mai mọi thứ sẽ càng tốt đẹp hơn.