Lô Huyện. Huyện nha.
Trương Thang ngồi trong đại đường huyện nha, trên bàn án trước mặt chất đầy những cuộn hồ sơ. Những hồ sơ này không chỉ đến từ huyện nha, mà còn từ các tiệm cầm đồ, sòng bạc, lầu xanh, tửu lâu, vân vân trong huyện.
Từ những ghi chép trong hồ sơ này tìm kiếm manh mối, sau đó xâu chuỗi những điểm mấu chốt lại với nhau. Chỉ cần người đủ tỉ mỉ, luôn có thể tìm ra dấu vết tiền bạc qua lại của các quan lại trong đó.
Theo lời Trương Thang, trên thế giới này không có bức tường nào không lọt gió, cũng không có sổ sách nào là hoàn hảo. Tất cả những sự giả dối, đều chỉ có thể đối phó với kẻ lười biếng mà thôi.
Tại đại đường, Huyện lệnh Hồ Nam Thăng cùng các quan lại cấp dưới run rẩy chờ đợi, không ai dám lên tiếng. Trong cả đại đường dường như chỉ có tiếng Trương Thang lật hồ sơ, những người khác ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Trước khi Trương Thang đến Lô Huyện, những lời đồn đại về hắn đã đến trước một bước. Một người như vậy, ai mà không sợ, nhất là những kẻ làm quan tại địa phương như Hồ Nam Thăng.
Hiện nay trong Ký Châu, chỉ trong vòng hai tháng, hầu như ai cũng biết đến một nhân vật tàn nhẫn như Trương Thang. Trước khi đến Lô Huyện, tại Thanh Hà Huyện, Trương Thang nổi giận giết hơn ba mươi người, người trong cả huyện nha gần như bị hắn giết sạch.
Đó là chuyện của ngày hôm kia, vốn tưởng rằng ở bên đó ít nhất phải dừng lại một thời gian để xử lý hậu quả, ít nhất cũng phải đợi quan viên do Ký Châu bổ nhiệm đến nhậm chức thì hắn mới rời đi. Ai ngờ, cách nhau hai trăm dặm, ngày hôm kia còn đang giết người ở Thanh Hà Huyện, hôm nay đã đến đại đường huyện nha Lô Huyện.
Trên thực tế, người của Đình Úy quân còn đến sớm hơn Trương Thang ít nhất bốn năm ngày. Bốn ngày trước, sổ sách huyện nha bị mất. Cùng ngày hôm đó, sổ sách tiệm cầm đồ trong thành bị mất, lầu xanh, tửu lâu lớn nhất trong thành cũng mất sạch sổ sách chỉ sau một đêm.
Huyện lệnh Hồ Nam Thăng phái người tra xét kỹ lưỡng, tra suốt bốn ngày không có kết quả gì. Bốn ngày sau, những sổ sách này lại xuất hiện trên bàn án ở đại đường huyện nha.
Sáng sớm Hồ Nam Thăng vừa bước vào cửa, nhìn thấy vài chồng hồ sơ chất trên bàn án đại đường thì giật mình. Sau đó mới chú ý tới có một người đang ngồi trên bậc thềm, mặc một bộ gấm y màu đen, có lẽ vì lạnh nên chiếc áo khoác ngoài quấn khá chặt. Trước mặt hắn có một chậu than, đang nướng hai cái bánh bao, người này ngồi đó nhắm mắt dưỡng thần.
Vốn dĩ định lớn tiếng quát tháo kẻ này dám tự ý xông vào đại đường huyện nha, nhưng đợi đến khi nhìn rõ bộ gấm y trên người hắn, ông ta "bịch" một tiếng liền quỳ xuống. Theo lý mà nói thì không cần phải quỳ, nhưng không hiểu sao, cái quỳ này lại tự nhiên như vậy.
Trương Thang không để ý đến vị Huyện lệnh đại nhân đầu gối mềm nhũn này, cảm thấy bánh bao nướng xong rồi mới mở mắt. Một ấm nước, hai cái bánh bao, chính là bữa sáng của hắn. Sau khi ăn xong, hắn vẫn không nói không rằng, ngồi trên ghế chủ vị bắt đầu xem những cuốn sổ sách đó.
Đến nay đã trôi qua khoảng hai canh giờ, tốc độ xem sổ sách của Trương Thang rất nhanh, cho nên Hồ Nam Thăng và những người khác càng thêm căng thẳng, có người đã mồ hôi đầm đìa.
"Hồ đại nhân." Trương Thang đột nhiên lên tiếng, khiến Hồ Nam Thăng giật nảy mình.
"Thiên biện đại nhân, hạ quan đây."
Trương Thang ném ba cuốn sổ đã sắp xếp xong ra, rơi xuống bên chân Hồ Nam Thăng. "Một bản là của tiệm cầm đồ, một bản của Vận Thắng Trai, một bản của Phong Đức Trai." Hắn hỏi: "Ngươi còn cần giải thích gì nữa không?"
Hồ Nam Thăng lại "bịch" một tiếng quỳ xuống, vội vàng nói: "Bẩm Thiên biện đại nhân, hạ quan có thể giải thích, có thể giải thích ạ."
Trương Thang hỏi: "Cố gắng giải thích thế nào để tội sống khó tha thôi, đừng giải thích đến cuối cùng thành tội chết không thể miễn."
Hồ Nam Thăng bò quỳ ở đó nói: "Việc chia chác tiền bạc của tiệm cầm đồ, quả thực là có phần của hạ quan. Khoảng hai năm trước, Chu chưởng quầy của tiệm cầm đồ tìm đến hạ quan, nói là chia cho hạ quan một phần cổ phần không góp vốn, nhưng hạ quan không dám, nên đã góp thực sự một vạn lượng bạc."
Trương Thang nhìn ông ta một cái: "Nói tiếp."
Hồ Nam Thăng nói: "Vận Thắng Trai và Phong Đức Trai, quả thực đều là sản nghiệp của hạ quan, nhưng hạ quan không dám để dưới tên mình, vẫn luôn để tên người khác. Đó là chuyện sau khi làm quan, lúc đó bách tính và hương thân đẩy cử tôi làm Huyện lệnh bản huyện, hạ quan thật sự không thể từ chối. Trước đó đó là sản nghiệp trong nhà mà, để tránh hiềm nghi, hạ quan đã đủ cẩn thận..."
Lời ông ta còn chưa nói hết, Trương Thang đã hừ một tiếng.
"Đã là sản nghiệp trong nhà ngươi, ngươi sợ cái gì? Một vạn lượng bạc kia, cũng là từ sản nghiệp trong nhà ngươi chuyển sang." Hắn đứng dậy, đi đến trước mặt Hồ Nam Thăng: "Ngươi vốn dĩ đã có, chẳng lẽ vì làm quan mà đều bỏ hết không cần nữa sao? Thiên hạ không có đạo lý như vậy, cho nên ngươi đứng lên đi, không cần sợ."
Hắn nhìn về phía những quan lại kia nói: "Ta vẫn luôn nói, ta tra là tra, tra là chức trách của ta, nhưng chỉ cần trong lòng không có quỷ, ai cũng có thể ngẩng cao đầu đứng trước mặt ta."
Nói đến đây, giọng điệu hắn đột nhiên xoay chuyển: "Vị Chu chưởng quầy kia, hai năm trước bắt đầu tiếp cận ngươi, hơn nữa còn muốn chia cho ngươi cổ phần không góp vốn, ngươi có tính qua mỗi năm nên chia cho ngươi bao nhiêu tiền lãi không?"
Hồ Nam Thăng vội vàng nói: "Hạ quan chưa bao giờ hỏi đến sổ sách của tiệm cầm đồ đó, mỗi năm tiền chia lời, đều là Chu chưởng quầy tự mình đưa tới, nói là chia theo tỷ lệ, tuyệt đối không gian lận."
Trương Thang nói: "Hồ đại nhân, ngươi nhớ kỹ, hôm nay ta không trị ngươi, chính là vì một vạn lượng bạc này."
"Ta đã tra qua sổ sách gần hai năm nay của tiệm cầm đồ, tiền chia lời của ngươi tuy vượt quá lợi nhuận của tiệm cầm đồ, nhưng không vượt quá quá nhiều." Hắn nhìn Hồ Nam Thăng nói: "Ngươi phái người mời Chu chưởng quầy tới, chuyện của ngươi coi như xong."
"Vâng vâng vâng..." Hồ Nam Thăng vội vàng cúi người nói: "Hạ quan lập tức phái người đi gọi ông ta."
Trương Thang xua tay: "Không cần mời vào huyện nha, ta vào Lô Huyện còn chưa có người ngoài huyện nha biết, ngươi phái người đi gặp ông ta, mời ông ta đến nhà ngươi."
Hồ Nam Thăng ngẩn ra: "Nhà hạ quan?"
"Phải." Trương Thang nói: "Ngươi phái người đi nói với Chu chưởng quầy, nói nghe tin Trương Thang sắp đến, chuyện sổ sách bị mất, có lẽ có liên quan đến Trương Thang, bảo ông ta qua nói chi tiết với ngươi về chuyện tiệm cầm đồ."
Hồ Nam Thăng run rẩy nói: "Vâng..."
Nửa canh giờ sau, tại nhà Hồ Nam Thăng. Trong phòng khách, Trương Thang ngồi trên ghế chờ đợi, một tay cầm một cuốn sách đang xem. Cuốn sách này là Ninh Vương ban cho hắn, nói là do một người tên là Lý tiên sinh viết, là về việc trinh thám hình sự. Trong cuốn sách này, Trương Thang thu hoạch được rất nhiều.
Bên cạnh hắn, Huyện lệnh Hồ Nam Thăng, gia quyến phu nhân của Huyện lệnh, cùng với một số người hầu, đều đứng đó, không ai dám nói lời nào.
Đúng lúc này, cửa viện mở ra, Chu chưởng quầy của tiệm cầm đồ lách người vào cửa, vừa vào liền giật mình. Sau khi vào cửa viện nhìn thấy, trong sân đứng hơn mười người Đình Úy quân mặc giáp đen, vào khoảnh khắc đó, đầu gối Chu chưởng quầy cũng mềm nhũn ra.
"Dẫn người tới đây." Bách biện Tảo Vân Gian của Đình Úy quân vẫy vẫy tay, Đình Úy thủ hạ lập tức tiến lên, dẫn Chu chưởng quầy vào cửa.
Vừa nhìn thấy Trương Thang, Chu chưởng quầy dường như đã hiểu tại sao, phản ứng giống hệt Huyện lệnh đại nhân lúc trước, ông ta "bịch" một tiếng liền quỳ xuống.
Trương Thang đặt cuốn sách trong tay xuống, trên bìa cuốn sách đó có một hàng chữ: "Trinh Sát Hồ Sơ".
Đây không phải là cuốn sách Lý tiên sinh cố ý viết ra để dạy việc trinh thám hình sự cho quan phủ, mà là lúc nhàn rỗi không có việc gì làm, ông hồi tưởng lại những câu chuyện đã đọc trong quá khứ, sắp xếp thành một cuốn sách. Lúc còn ở đô thành Đại Sở, dựa vào cuốn sách này, mỗi tháng Lý tiên sinh bán được mấy trăm lượng bạc. Tuy nhiên không bao lâu sau, cuốn sách này bị quan phủ định là sách cấm, phàm là kẻ cầm trong tay, nếu không nộp công xử lý, thì đều bị hạ ngục. Rất nhanh, cuốn sách này đều bị thu hồi, đốt sạch. Sau đó quan phủ bắt đầu truy nã người viết cuốn sách này, trên sách có tên tác giả, gọi là Kim Lân Cư Sĩ.
Tra tới tra lui, phát hiện Kim Lân Cư Sĩ này giống như một người tàng hình, cái gì cũng không tra ra được. Sau đó nữa thông qua nét chữ và những thứ tương tự để truy tra, phát hiện mấy cuốn sách bán chạy ở đô thành lúc trước, có lẽ đều xuất phát từ tay một người. Chỉ là cuốn sách này để tên Kim Lân Cư Sĩ, cuốn sách khác lại để tên là Chủng Tử Cư Sĩ, còn có một cuốn sách khác lại để tên là Phiên Hiệu Cư Sĩ...
Không tra ra người, cuối cùng chuyện này cũng không giải quyết được gì.
Chu chưởng quầy quỳ trước mặt Trương Thang, không mất tới một khắc đã nói rõ ràng ngọn ngành sự việc. Đại khái là có người bày mưu cho ông ta, muốn làm ăn ổn thỏa, tất nhiên phải có chỗ dựa. Thế là mới có những chuyện sau này, nhưng người bày mưu cho ông ta này, từ lâu đã rời khỏi Lô Huyện.
Chu chưởng quầy nói, người này tên là Mộ Phong Lưu, cũng là một người làm ăn. Mấy năm trước vẫn luôn có qua lại làm ăn với tiệm cầm đồ, sổ sách qua lại thường xuyên. Sau đó việc làm ăn của Chu chưởng quầy gặp khó khăn, chính là Mộ Phong Lưu đã bỏ ra một số tiền lớn mới giữ được tiệm cầm đồ. Cho nên tính ra, sở dĩ Chu chưởng quầy là Chu chưởng quầy, chứ không phải là người đứng đầu, là vì số cổ phần ông ta nắm giữ thực ra đã không còn tới một nửa, người thực sự quyết định là Mộ Phong Lưu.
Nhưng kể từ sau khi lôi kéo được Hồ Nam Thăng hai năm trước, Mộ Phong Lưu không còn quay lại Lô Huyện nữa. Cứ cách vài tháng sẽ có thư từ gửi về, có lúc người ở Ký Châu, có lúc người ở U Châu, nhưng đại khái là không rời khỏi địa phận Ký Châu.
Chu chưởng quầy trông như một người tầm bốn mươi tuổi, nhìn tướng mạo thì thuộc loại nhát gan sợ phiền phức. Nhưng đây chỉ là biểu hiện, Trương Thang rất rõ ràng, những người làm nghề tiệm cầm đồ này, làm gì có ai thực sự nhát gan sợ phiền phức.
"Thiên biện đại nhân, thảo dân quả thực có tội, xin Thiên biện đại nhân trách phạt." Chu chưởng quầy dập đầu liên tục, dường như thật sự đã sợ hãi tột độ.
Hồ Nam Thăng cẩn thận đi đến bên cạnh Trương Thang, cúi người nói: "Chu chưởng quầy làm nghề tiệm cầm đồ tại bản huyện, cũng là truyền lại từ tổ tiên, tính ra đã mấy chục năm rồi."
Trương Thang "ừ" một tiếng. Người của Sơn Hà Ấn không thể nào cứ mãi mở tiệm cầm đồ ở một nơi nào đó, thông qua thủ đoạn này dần dần khống chế tiệm cầm đồ địa phương, đơn giản hơn nhiều so với việc tự mình làm. Thần không biết quỷ không hay, liền nắm tiệm cầm đồ trong tay mình, thông qua tiệm cầm đồ, lại có thể khiến một lượng lớn tiền mặt lưu thông trở nên chính đáng. Thủ đoạn trong việc làm ăn của những người này, khiến người ta không thể đề phòng.
"Mộ Phong Lưu là người ở đâu?" Trương Thang hỏi.
Chu chưởng quầy cúi đầu nói: "Ông ta tự nói mình là người Lục Lăng, Giang Nam, Lục Lăng ở Kinh Châu."
Trương Thang lại hỏi: "Hai năm nay, cứ khoảng nửa năm lại có một lượng bạc lớn chuyển vào tiệm cầm đồ của ngươi, ngươi không hỏi sao?"
Chu chưởng quầy vội vàng nói: "Không dám hỏi, đó là thần tài."
Người này trông dáng người gầy gò, lúc quỳ ở đó ngay cả vai cũng đang run rẩy nhẹ, dường như thật sự đã sợ hãi tột độ. Ông ta cũng không dám ngẩng đầu, luôn cúi đầu nói chuyện: "Thiên biện đại nhân, nếu không có người này, tiệm cầm đồ sớm đã xong đời rồi, cho nên bất cứ chuyện gì về tiền bạc, thực ra thảo dân đều không dám hỏi."
Chu chưởng quầy lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn Trương Thang: "Thiên biện đại nhân, Mộ Phong Lưu này là đã làm chuyện gì vi phạm pháp luật sao?"
Huyện lệnh Hồ Nam Thăng lập tức tức giận quát: "Đại nhân không hỏi ngươi, ngươi cũng không được phép hỏi bậy."
Chu chưởng quầy vội vàng gật đầu: "Vâng vâng vâng, thảo dân không nên hỏi."
Ngay tại khoảnh khắc này, Bách biện Tảo Vân Gian đứng không xa đột nhiên rút kiếm. Một tia hàn mang bùng lên, giống như trong phòng lóe lên tia chớp. "Keng" một tiếng, một thanh đoản đao đã đâm tới trước mặt Trương Thang, bị một kiếm của Tảo Vân Gian gạt ra. Nhịp thở tiếp theo, kiếm của Tảo Vân Gian đã đâm thẳng về phía yết hầu của Chu chưởng quầy.