Trong xe ngựa.
Thẩm Như Trản an nhiên ngồi đó.
Ngoài đám hộ vệ thân tín ra, xung quanh xe ngựa của nàng còn có vô số binh giáp Ninh quân bảo vệ.
Có vài con ngao khuyển quả thực đã đâm sầm vào không rõ phương hướng, xông đến phía đại quân Ninh quân, cho nên mỗi con chó đều được nhận "gói quà tặng" là một trận mưa tên.
"Đông chủ, không có gì qua đây cả."
Lữ Thanh Loan đứng bên ngoài xe ngựa, hạ giọng nói một câu.
Thẩm Như Trản trong xe đặt cuốn sách trên tay xuống, giơ tay lên, động tác nhẹ nhàng mở cửa sổ xe nhìn ra ngoài.
Trên sườn núi trông một mảnh hoang tàn, vườn trà bị hủy hoại không ít.
Ở chỗ cao, giáp đen của Ninh quân đang đi tuần tra qua lại, có thể thấy không ít tù binh bị áp giải đi về phía bên kia sườn núi.
Thẩm Như Trản biết, những người này không thể nào được giữ lại.
Nếu Lý Tật ngay cả chút lòng dạ sắt đá này cũng không có, thì làm sao làm Ninh Vương được.
"Có người trốn thoát sao?"
Thẩm Như Trản hỏi.
Lữ Thanh Loan gật đầu: "Có một nhóm người trốn thoát, số lượng không rõ, nhưng chắc là kẻ chủ mưu đã thoát thân."
Thẩm Như Trản hỏi: "Có ai đuổi theo không?"
Lữ Thanh Loan cúi người nói: "Hắn tự mình đuổi theo rồi."
Cái "hắn" mà Lữ Thanh Loan nói, không cần nhắc tên, Thẩm Như Trản cũng tự nhiên biết đó là ai.
Trong toàn bộ Thẩm Y Đường, tính cả các phân hiệu, người trong sáng ngoài tối cộng lại, chỉ có không quá ba người khiến Lữ Thanh Loan kiêng dè.
Trong ba người này, có một người, Lữ Thanh Loan tự nhận là có thể ngang ngửa với họ.
Còn một người nữa, chính là Thẩm Như Trản đang ngồi trong xe ngựa.
Chỉ duy nhất người kia, kẻ tự phụ như Lữ Thanh Loan cũng phải thừa nhận, mình không bằng hắn.
Đừng nói là Lữ Thanh Loan tự nhận không bằng, Lữ Thanh Loan cảm thấy trong Đình Úy quân cao thủ như mây, sợ rằng cũng chỉ có một người có thể sánh ngang với hắn, đó chính là tổng giáo tập Đình Úy quân - Diệp tiên sinh.
Tất nhiên đây chỉ là nhận định của riêng Lữ Thanh Loan, thực ra hắn cũng không hiểu rõ Diệp tiên sinh.
"Tại sao hắn đột nhiên lại có hứng thú?"
Thẩm Như Trản tự nói một câu.
Người như hắn, đối với chuyện gì cũng không thể nảy sinh hứng thú.
Bởi vì trong mắt hắn, trên thế giới này đại khái vẫn chưa có ai đáng để hắn đặc biệt chú ý, càng không có ai khơi dậy lòng hiếu thắng của hắn.
Nếu có, cũng không thể là vì chính bản thân hắn.
Cũng không hẳn là vì tự phụ, mà còn vì hắn lười.
"Tôi cứ tưởng hắn sẽ sắp xếp người khác đi, nhưng hắn lại tự mình đuổi theo, lần này thì ngay cả người liên lạc cũng không sắp xếp được... Không ai tìm thấy hắn, trừ khi tự hắn quay về."
Thẩm Như Trản mỉm cười: "Tên đó mà..."
Ở phía sau xe ngựa, có sáu người mặc trường sam màu xám đậm đi theo, sáu người họ ngồi trên lưng ngựa, nhìn về phía sườn núi, cả sáu người sắc mặt cũng đều có chút khác lạ.
Một người trong đó nói: "Tại sao hắn đột nhiên lại nổi hứng thú?"
Người khác nói: "Có lẽ là vì kẻ trốn thoát kia rất mạnh."
Cái "rất mạnh" mà họ nói, đương nhiên là chỉ Bùi Lãng.
Trong sáu người, người nhỏ tuổi nhất trông đại khái mới mười sáu mười bảy tuổi, là một tiểu cô nương dáng vẻ tú mỹ.
Cô bé có chút rụt rè nhìn những người khác, rồi hạ giọng nói: "Hắn đuổi theo, đại khái là... vì không phục."
Năm người còn lại đều nhìn cô bé, cô bé càng cảm thấy mình phạm lỗi, đầu cúi thấp hơn nữa.
"Sao tôi biết được hắn sẽ để tâm đến chuyện này..."
Tiểu cô nương nói: "Tôi thấy người kia ném đá, tôi liền nói tốt cao tốt lớn quá, người như vậy, trời sinh trong sức mạnh đã không có đối thủ."
Năm người kia nhìn nhau, thầm nghĩ câu này cũng không đúng, hắn vốn không phải là người thích tranh giành cao thấp.
"Thất."
Một thanh niên trông khoảng hai mươi mấy tuổi hỏi cô bé: "Cô còn nói gì nữa?"
Tiểu cô nương rụt rè nói: "Tôi nói người kia trốn thoát rồi, chúng ta không cần đuổi theo nữa đâu, chuyện đuổi bắt người này, chúng ta đều không bằng Đình Úy quân."
Năm người kia lại nhìn nhau, vẫn thấy không đúng.
Bởi vì đây vẫn là chuyện tranh giành cao thấp, để hắn đi tranh giành cao thấp, mà lại còn vì chuyện không liên quan, ai mà tin.
"Thất, cô còn nói gì nữa?!"
"Tôi nói... tôi nói, tôi chỉ nhắc một câu... Đô Đình Úy đại nhân của Đình Úy quân là nữ, Đông chủ của chúng ta cũng là nữ, đều là những người phụ nữ rất lợi hại, nhưng trông thủ hạ của Đô Đình Úy đại nhân hình như lợi hại hơn, lợi hại hơn chúng ta..."
Năm người kia lập tức hiểu ra.
Họ nhìn tiểu cô nương, một người trong đó giơ ngón tay cái lên: "Thất, cô lợi hại, kể từ khi Nhị xảy ra chuyện, Không đã rất lâu rồi không ra tay, cô có thể khiến hắn..."
Nói đến đây, hắn chợt nhận ra mình không nên nhắc đến cái tên đó.
Nhị, kẻ phản bội đó.
Tất cả mọi người đều im lặng, dường như vì đột nhiên nhắc đến người đó, tâm trạng bỗng chốc trở nên tồi tệ.
Trong xe ngựa, Thẩm Như Trản vốn còn có chút ý cười, khi nghe đến cái tên Nhị, ý cười trên khóe miệng cũng biến mất không dấu vết.
Trên sườn núi.
Lý Tật ngồi đó nhìn về phía bên kia sườn núi, tất cả tù binh đều bị dẫn đến dưới chân sườn núi.
Hắn nhìn thấy Cao Chân giơ tay lên, rồi ấn xuống.
Đầu của ít nhất một trăm bảy tám mươi người gần như cùng lúc rơi xuống đất, binh lính Ninh quân thu đao, động tác nhanh chóng xử lý thi thể.
Tào Liệp ngồi bên cạnh hắn nhìn cảnh tượng đó, sau khi im lặng một hồi liền nói: "Trước kia, cậu có từng nghĩ đến có một ngày, bản thân mình trong lúc vô ý có thể quyết định sinh tử của vô số người không?"
Lý Tật lắc đầu: "Chưa từng."
Tào Liệp lại hỏi: "Vậy bây giờ trong lòng cậu không có chút gợn sóng nào sao?"
Ý trong lời hắn là... xuất thân như cậu, từng theo đuổi lớn nhất chỉ là cơm no áo ấm.
Cho nên lúc đó cậu chắc chắn không thể nghĩ tới, cậu sẽ làm Ninh Vương, cậu sẽ nắm giữ đại quyền sinh sát.
Mà bây giờ, cậu nhìn những người này vì cậu mà chết, chẳng lẽ cậu không có suy nghĩ gì sao?
Lý Tật nghiêng đầu nhìn Tào Liệp, giọng điệu bình thản trả lời: "Nếu cậu cảm thấy có người vì tôi mà chết, thì tôi nên có chút cảm động, mấy trăm người này thì tính là gì?"
Hắn đứng dậy, đi về phía xe ngựa, vừa đi vừa nói: "Ninh quân chinh chiến đến nay, Đường Thất Địch giết, Đạm Đài Áp Cảnh giết, Cao Chân giết... tất cả binh lính Ninh quân giết, đều nên tính lên đầu tôi, bởi vì những người bị giết đó, đều là vì tôi mà chết."
Hắn quay đầu nhìn Tào Liệp: "Cậu đoán xem, tôi có thể có cảm động gì không?"
Tào Liệp lắc đầu: "Là tôi quá nông cạn."
Lý Tật nói: "Nếu tính những người còn sống hiện nay, ai trên người mang nhiều mạng người nhất, tôi chắc có thể đứng trong top mười đương thời."
Tào Liệp sửng sốt.
Lý Tật nói: "Tương lai có thể là thứ nhất."
Tào Liệp nhìn thanh niên trước mặt này, trong lòng chợt thấy hơi lạnh, rồi toàn thân bắt đầu lạnh đi.
Hai mươi ngày sau, thành Dự Châu.
Trong hậu viện của một thương hành, Khưu Bá sau khi vào cửa liền bước nhanh vài bước, cúi người nói: "Thiếu chủ, tôi về rồi."
Trưởng Tôn Vô Ưu quay người nhìn Khưu Bá, mỉm cười nói: "Vất vả cho ông rồi."
Thân hình Khưu Bá cúi thấp hơn một chút: "Thiếu chủ, việc làm không trót lọt, có thể sẽ có hậu họa."
Trưởng Tôn Vô Ưu hỏi: "Đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì?"
Khưu Bá nói: "Không ngờ Đường Thất Địch lại phái một đội kỵ binh đi đón Lý Tật, hơn nữa ngay tại chỗ phục kích, đường lui của chúng ta đã bị kỵ binh do Đường Thất Địch phái đến chặn đứng, người dẫn quân là Cao Chân, chúng ta..."
Trưởng Tôn Vô Ưu nói: "Nếu Cao Chân đã đi, ông có thể quay về cũng coi như may mắn, huống chi người Cao Chân mang theo chắc chắn là bách chiến hung binh, các ông làm sao có thể chặn được."
Nàng hỏi: "Bùi Lãng đâu?"
Khưu Bá nói: "Mục tiêu của cậu ta quá lớn, tôi bảo cậu ta tạm thời chờ ngoài thành."
Trưởng Tôn Vô Ưu nói: "Nếu cậu ta đã lộ mặt, quả thực không tiện vào Dự Châu, ai nhìn thấy cậu ta cũng sẽ nhớ kỹ."
Trầm tư một lát, nàng nói với Khưu Bá: "Các người đến ở sơn trang ngoài thành đi, ngày mai tôi dẫn người cũng xuất thành về sơn trang, đã kinh động đến Lý Tật rồi, sau khi hắn đến Dự Châu, hành động trong thành sẽ không nhỏ, chúng ta tạm tránh mũi nhọn, ông về chuẩn bị trước đi, ngày mai chúng ta sẽ về."
"Vâng!"
Khưu Bá cúi người, nghĩ nghĩ, nhắc nhở một câu: "Võ nghệ của Ninh Vương Lý Tật, là người tôi thấy lần đầu trong đời."
Trưởng Tôn Vô Ưu sửng sốt.
Vũ Văn Thượng Vân từng nói võ nghệ Lý Tật không tầm thường, nhưng lại không nói là mạnh đến mức nào.
Khưu Bá kiến thức rộng rãi, bôn ba giang hồ mấy chục năm, nếu ông nói Lý Tật mạnh, và là lần đầu thấy trong đời, thì điều đó chứng tỏ võ nghệ của Lý Tật có thể đã xếp vào hàng top đương thời.
Khưu Bá nói: "Ngoài ra, kế hoạch của chúng ta cũng không có hiệu quả, Tào Liệp có lẽ đã đi cùng quân về rồi, nếu hắn ở trong quân, mưu kế của chúng ta sẽ tự phá."
Trưởng Tôn Vô Ưu khẽ thở dài: "Biết rồi... Khưu Bá ông về trước đi, nghỉ ngơi cho tốt."
"Vâng."
Khưu Bá đáp lại một tiếng, rồi cúi người lui ra.
Sau khi rời khỏi thương hành, ông thấy phía xa có một tiệm bán canh cừu hỏa thiêu, bụng đói cồn cào, lúc này đã gần hoàng hôn, ông vẫn chưa ăn gì.
Nghĩ bụng ăn cơm xong rồi ra khỏi thành cũng chưa muộn, vì thế đi về phía tiệm đó.
Việc kinh doanh của tiệm không tốt lắm, chỉ có một vị khách.
"Chủ quán, cho tôi một bát canh cừu, ba cái hỏa thiêu, một đĩa đồ muối."
Nói xong, Khưu Bá ngồi xuống một chỗ trống, không lâu sau những thứ ông gọi đều được bưng lên.
Ông vô thức nhìn thanh niên đang ăn cơm kia, trông chừng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, cách ăn uống có chút độc đáo.
Ông thấy thanh niên đó bẻ bánh nướng thành từng miếng nhỏ cho vào canh cừu, nhưng không vội ăn, mà ngồi đó chăm chú nhìn, cũng không biết là đang quan sát cái gì.
Thực sự tò mò, Khưu Bá không nhịn được nhắc nhở một câu: "Người trẻ tuổi, không ăn nữa là nhũn hết ra đấy."
Thanh niên quay đầu, cười cảm kích với ông: "Cảm ơn, nhưng tôi không đói."
Khưu Bá hỏi: "Không đói? Không đói tại sao lại ngồi đây ăn cơm?"
Thanh niên nói: "Bởi vì tôi chỉ muốn tìm một chỗ ngồi xuống, xem xem khi nào ông sẽ đi ra, nếu không mua chút đồ thì sẽ trông rất không bình thường, ở chỗ ăn cơm mà không ăn cơm, là chuyện không hợp lý."
Khưu Bá nhíu mày.
Ông nhìn thương hành, cách chỗ này cũng chỉ khoảng ba mươi trượng, với tốc độ của ông xông về thương hành chắc không thành vấn đề.
Nhưng nếu ông xông về rồi, Thiếu chủ có thể sẽ bị lộ, ông không chắc thanh niên này mang theo bao nhiêu người.
"Đình Úy quân?"
Ông hạ thấp giọng hỏi một câu.
Thanh niên lắc đầu: "Không phải."
Mặc dù là lần đầu gặp mặt, nhưng Khưu Bá lại phát hiện mình vô thức chọn tin câu trả lời của người này.
"Ừm... thế này quả thực rất lãng phí."
Thanh niên cầm đũa lên, quay đầu nhìn Khưu Bá hỏi với vẻ áy náy: "Cho nên, chúng ta ai ăn nấy đi, nếu tôi ăn chậm, ông chờ tôi nhé, vì tôi ăn cơm luôn luôn rất chậm."
Khưu Bá chợt động thủ, hai tay vung về phía trước, trong tay áo mỗi bên có một phi đao phóng nhanh ra.
Thanh niên như thở dài, hình như cảm thấy đây là một chuyện rất phiền phức.
Tay trái hắn giơ lên di chuyển ngang, trong nháy mắt bắt lấy cả hai phi đao, rồi xếp ngay ngắn lên bàn.
Hắn nói: "Thế này không tốt."
Khưu Bá lướt về phía sau, muốn xông ra từ cửa sổ sau.
Thanh niên vẫn giơ tay trái chỉ về phía Khưu Bá, thực sự chỉ là chỉ, thân hình đang lướt nhanh về phía sau của Khưu Bá chợt cứng đờ lại, rồi ngã thẳng xuống đất.
Sau khi rơi xuống đất cũng không thể nhúc nhích, tứ chi cứng đờ, ngoại trừ đôi mắt ra những chỗ khác trong nháy mắt đều mất kiểm soát.
Chủ quán bán canh cừu sợ hết hồn, nhìn thanh niên, tưởng hắn là yêu quái, hoặc là thần tiên.
Thanh niên nhìn Khưu Bá, lại nhìn bát canh cừu kia, cuối cùng vẫn chọn đứng dậy rời đi.
Cho dù là làm lựa chọn đơn giản như vậy, hắn dường như cũng cảm thấy là một chuyện rất phiền phức.
Sau khi đứng dậy, hắn không nhịn được, gắp một miếng bánh nướng ngâm canh ăn, nhai hai cái, rồi nhổ ra.
Hắn nói với chủ quán: "Không ngon."
Chủ quán sợ hết hồn, chỉ sợ hắn cũng chỉ chỉ mình.
Thanh niên lấy túi tiền ra, đếm tiền, đặt lên bàn: "Đây là của tôi."
Sau đó qua đó, lấy túi tiền từ trên người Khưu Bá ra, đếm ra vài đồng tiền, cũng đặt lên bàn.
"Đây là của ông ấy."
Nói xong, lại cẩn thận treo túi tiền lại cho Khưu Bá.
Hắn cõng Khưu Bá ra cửa, chủ quán nhất thời không biết nói gì, vô thức nói một câu: "Khách quan đi thong thả, lần sau khách quan lại đến."
Nghe thấy câu này, thanh niên quay đầu nhìn chủ quán, chủ quán sợ đến mức lùi lại vài bước.
Ông thấy trên mặt thanh niên kia là vẻ áy náy rất chân thành.
Thanh niên nói: "Xin lỗi."
Rồi đi mất.
Vào khoảnh khắc này, chủ quán quên mất sự sợ hãi, bởi vì ba chữ đó nói quá chân thành, quá trang trọng.
Đó không phải là ba chữ xin lỗi thông thường.
Xin hãy nhớ tên miền trang web của chúng tôi: Hoàng Kim Ốc
Phím tắt: Chương trước("←" hoặc "P") Chương sau("→" hoặc "N") Phím Enter: Quay lại mục lục sách
Bất Nhượng Giang Sơn phiên bản web di động
Lịch sử duyệt
Chỉ mục chữ cái: A | B |
C | D | E | F | G | H | J |
K | L | M | N | P | Q | R |
S | T | W | X | Y | Z
Liên hệ chúng tôi: hjwzw@live.com
Thời gian thực thi trang: 0.0156951