Người còn chưa tới Đại Hưng Thành, tin tức Dự Châu tiểu bá vương Tào Độ sắp đến đã lan truyền nhanh chóng.
Chẳng biết vì sao, đột nhiên vị tiểu hầu gia vốn chẳng mấy ai biết tới này, lại trở thành đề tài bàn tán sau bữa cơm của bao người trong đô thành.
Có người nói hắn mang theo chiếc giường làm bằng vàng ròng dọc đường đi, là nằm ngủ mà tới. Lại có người nói nơi hắn đi qua, hễ thấy thanh lâu là nhất định phải vào, vào rồi sẽ bao trọn tất cả cô nương, nhưng chỉ bắt họ ca hát nhảy múa, hoặc bốn người một bàn đánh mạt chược, tiền bạc đều do Tào Độ chi trả.
Dọc đường phô trương như vậy, cái danh "kẻ bất học vô thuật số một Dự Châu" này xem như đã thực sự vang xa.
Những lời đồn đại như thế khiến người trong đô thành có vài phản ứng khác nhau.
Loại thứ nhất là bách tính bình thường, họ đều muốn xem xem, kẻ tiêu tiền như nước dọc đường này rốt cuộc trông như thế nào.
Tiếp đến là đám con ông cháu cha bản địa trong thành, mặc dù họ đều biết sau lưng nhà họ Tào là Võ Thân Vương, nhưng một kẻ như Tào Độ vẫn chưa đủ để khiến họ không có dũng khí đối đầu.
Loại thứ ba thì đang lo lắng, kẻ tên Tào Độ này từ nơi quân Ninh chiếm đóng đến đô thành, liệu có phải đang ấp ủ âm mưu gì không.
Có người thậm chí còn nói, lần này Tào Độ đến Đại Hưng Thành, rất có thể là tới làm thuyết khách cho Ninh Vương Lý Trì, hoặc là làm gián điệp để thăm dò hư thực của đô thành.
Ngoài Đại Hưng Thành.
Lý Trì dường như chẳng hề lo lắng mình sẽ gặp phải chuyện gì ở Đại Hưng Thành, hắn đứng ở cửa thành, ngẩng đầu nhìn hai chữ "Đại Hưng" trên cổng thành, thầm nghĩ hóa ra cũng chẳng tốt đẹp như mình tưởng tượng.
Đô thành tự nhiên cao lớn hùng vĩ, thế nhưng một tòa thành lớn như vậy nhìn từ bên ngoài cũng chẳng có gì khác biệt.
Ký Châu là thành lớn, Dự Châu là thành lớn, cho dù không bằng đô thành, thì có thể kém hơn bao nhiêu chứ.
Cửa thành đã tụ tập một đám đông lớn, vì hắn quá phô trương nên hành tung coi như đã bại lộ hoàn toàn. Rất nhiều người đã biết rõ hắn sẽ vào cửa thành lúc nào.
Tại cửa thành, ngay cả đám lính canh vốn kiêu ngạo cũng bắt đầu có chút mong chờ. Trong lời đồn, kẻ này dọc đường đi vung tiền như rác, không biết đến đô thành rồi có thu liễm lại chút nào không.
Đám lính canh ngược lại chẳng hề hy vọng như vậy, dù sao dọc đường Tào Độ đi qua, người nhận được lợi lộc từ hắn không ít, nếu đến đô thành đột nhiên thu liễm lại, chẳng phải đám trực ban như họ sẽ chịu thiệt sao.
Còn một lúc nữa Tào Độ mới tới đô thành, đám lính canh đã bắt đầu tính toán thời gian trực ban của mình. Lỡ như bỏ lỡ, có thể là một khoản bạc lớn bay mất.
Vì vậy lúc này, đám lính canh đứng ở cửa thành trong lòng đều có chút nôn nóng. Họ thầm nghĩ nhìn cái gì mà nhìn, chẳng phải chỉ là hai chữ rách nát trên cổng thành thôi sao, có gì mà xem.
Tuy nhiên tiếp đó, Lý Trì đã làm một việc khiến nhiều người sững sờ. Hắn thế mà lại hướng về hai chữ "Đại Hưng" trên cổng thành, cúi lạy thật sâu, vẻ mặt đầy thành kính.
Dư Cửu Linh nhìn thấy chủ tử nhà mình thành kính như vậy, suýt chút nữa cũng tin là thật.
Lý Trì thu tầm mắt từ những nét chữ đó về, rồi khôi phục lại dáng vẻ dọc đường đi của mình.
"Ta sắp vào đô thành rồi, phát cho mỗi người bọn họ một cái hồng bao."
Lý Trì phất tay. Dư Cửu Linh lập tức rảo bước đi tới, phía sau hắn, hai hộ vệ khiêng một cái giỏ tre lớn, trong giỏ toàn là bạc trắng sáng lóa. Mỗi thỏi mười lượng, ai có tay là có phần.
Ngay lập tức, cửa thành như nổ tung, binh lính tranh giành, bách tính đứng xem cũng đổ xô về phía trước.
Lý Trì nhìn cảnh tượng hỗn loạn này, có vẻ hơi mất kiên nhẫn.
"Tranh cái gì mà tranh, cứ như là ta không trả nổi không bằng."
Hắn lại phất tay lần nữa: "Khuân thêm một giỏ nữa lên."
Vị trí hắn chỉ là một bên cửa thành, giỏ bạc lớn kia đặt xuống, đám đông lập tức chuyển sang phía đó.
Lý Trì mỉm cười, sải bước vào thành. Vừa đi vừa chắp tay chào hỏi những người đang cảm ơn mình, trông vô cùng đắc ý.
Một canh giờ sau, Thế Nguyên Cung.
Trong Ngự thư phòng, Hoàng đế Dương Cạnh đang xem danh sách Anh Hùng Đại Hội do cấp dưới đệ trình. Hiện tại, số người đăng ký lẻ tẻ đã hơn bảy ngàn, mang theo đội ngũ riêng tới, quy mô trên năm trăm người có hơn hai mươi đội, trên ngàn người có bảy tám đội.
Hơn hai tháng nay, đã có hơn mười vạn người tới đô thành, hoặc ở trong thành, hoặc đóng quân bên ngoài đô thành.
Số người đăng ký tham gia Anh Hùng Đại Hội khoảng ba vạn, chắc hẳn còn lâu mới tới thời kỳ cao điểm. Còn một tháng nữa mới tới đại hội, trong một tháng này, Dương Cạnh ước tính ít nhất sẽ có thêm sáu bảy vạn người đăng ký nữa.
Bởi vì rất nhiều người vẫn đang quan sát, hơn nữa còn cách đại hội hơn một tháng.
Đây vẫn chưa phải là tổng số người, cho đến ngày nay, những người mang theo đội ngũ đổ về Đại Hưng Thành vẫn nườm nượp không dứt.
Ước tính sơ bộ, có thể sẽ có hàng chục vạn người tới, sau khi Anh Hùng Đại Hội kết thúc, gom góp lại thành một đội ngũ mười vạn người không phải là chuyện khó, hai mươi vạn cũng không phải là không thể.
Vì vậy sắc mặt Dương Cạnh cuối cùng cũng có chút thư thái. Hiện nay hắn không có người để dùng, binh lực Kinh Châu chỉ đủ để tự bảo vệ, muốn chống lại quân Ninh từ Dự Châu đánh xuống, thì phải trông cậy vào những người này.
"Bệ hạ."
Một nội thị khom người đi vào: "Đại Lý Tự Khanh Quy Nguyên Thuật, Quy đại nhân cầu kiến."
Dương Cạnh nhìn ra ngoài cửa, nghĩ thầm chắc là tới báo cáo tin tức về tên Tào Độ kia, nhưng chuyện nhỏ nhặt này hắn thật sự không muốn nghe.
Một kẻ bất học vô thuật, gia cảnh giàu có, chỉ vì lúc tới phô trương quá mức mà khiến cả đô thành náo loạn. Nếu không phải vì quan hệ của Võ Thân Vương, hắn thật sự muốn lập tức hạ chỉ, tùy tiện tống cổ kẻ đó vào tù là xong.
Mặc kệ hắn tới làm gì, cứ nhốt mười ngày nửa tháng xem hắn còn phô trương nổi nữa không.
Hơn nữa Dương Cạnh cũng không thích Quy Nguyên Thuật, kẻ này làm việc lỏng lẻo, phong thái phù phiếm, căn bản không thích hợp làm Đại Lý Tự Khanh.
Nhưng người này là do Võ Thân Vương tiến cử, Hoàng đế không thể không nể mặt Võ Thân Vương. Dù sao giang sơn Đại Sở này còn phải trông cậy vào Võ Thân Vương để bảo vệ. Lão nhân gia đó đã nhiều năm không về đô thành, suốt ngày chinh chiến bên ngoài, lại là phong không thể phong, thưởng không thể thưởng, Hoàng đế cũng chỉ đành đối xử tốt hơn với những người có liên quan đến Võ Thân Vương.
Vì vậy đối với một bề tôi bỏ bê công việc như Quy Nguyên Thuật, hắn cũng đành nhắm một mắt mở một mắt.
Khi Võ Thân Vương đi đã nói, Quy Nguyên Thuật này có tài lớn, văn có thể trị quốc, võ có thể lĩnh binh, để hắn làm Đại Lý Tự Khanh thật sự là uất ức cho hắn.
Hoàng đế nhớ lại mà thấy hơi tức giận, một kẻ suốt ngày chẳng làm tích sự gì, chỉ biết đi chơi lêu lổng ở Đại Lý Tự, vậy mà còn uất ức cho hắn?
Những chuyện hoang đường kẻ này từng làm, so với tên Tào Độ kia cũng chẳng kém là bao.
Nghe đồn việc đầu tiên kẻ này làm khi nhậm chức Đại Lý Tự Khanh, chính là triệu tập tất cả cấp dưới ở chính đường Đại Lý Tự, hạ lệnh chia thành hai đội đánh nhau, bên nào thắng sẽ thưởng một ngàn lượng bạc.
Kết quả ngày hôm đó, trong Đại Lý Tự đánh nhau long trời lở đất, ban đầu còn không nỡ ra tay, về sau đánh hăng lên rồi thì ai còn quan tâm là ai nữa.
Đánh đến cuối cùng phân thắng bại, kết quả vị Đại Lý Tự Khanh này nói không có tiền, viết cho người thắng một tờ giấy nợ.
Đại Lý Tự là thật sự không có tiền. Sau đó kẻ này suốt ngày rảnh rỗi lại đi câu cá, mà mỗi lần đi là dẫn theo một đám người đi cùng. Hắn câu không được thì bắt cấp dưới nhảy xuống sông mò cá, chẳng cần biết người ngoài nhìn họ thảm hại hay nực cười ra sao.
Sau đó nữa, kẻ này lại bắt người dựng một cái cột cờ trong Đại Lý Tự, ai leo cao nhất nhanh nhất thì được một tháng không cần tới điểm danh, muốn đi đâu chơi thì đi, còn được phát bổng lộc.
Chẳng biết có bao nhiêu người dâng sớ tham hạch kẻ này, Hoàng đế vừa thấy là sớ tham hạch Quy Nguyên Thuật liền vứt sang một bên không thèm đọc.
Tất nhiên còn một lý do chính là, Đại Lý Tự thực sự chẳng có việc gì để làm.
Theo quy hoạch chức trách của Đại Lý Tự, các vụ án lớn nhỏ do nha môn địa phương các nơi trong Đại Sở xét xử, bao gồm cả những vụ án qua tay Hình bộ, đều phải đệ trình lên Đại Lý Tự để phúc tra thẩm duyệt. Thế nhưng tình cảnh Đại Sở hiện nay, ngoài Kinh Châu ra, chỉ dụ của Hoàng đế còn chẳng có tác dụng, nói là giấy lộn cũng chẳng ngoa. Ai còn đem án tử đệ trình lên Đại Lý Tự nữa?
"Cho hắn vào đi."
Hoàng đế chậm rãi thở ra một hơi. Trong lòng hắn có một cảm giác bất lực khi nghĩ rằng trẫm đây đang mang theo một đám người vô dụng để cố gắng phục hưng Đại Sở...
Quy Nguyên Thuật khom người đi vào, rồi quỳ rạp xuống đất: "Thần..."
Lời còn chưa nói hết, Hoàng đế đã bảo: "Đứng lên nói chuyện đi, trẫm có chút bận, ngươi cố gắng nói nhanh một chút, đừng làm mất thời gian."
Quy Nguyên Thuật nói: "Thần cảm thấy tên Tào Độ này có lẽ thực sự có vấn đề, nên xin bệ hạ cho phép thần triệu hồi người của Đại Lý Tự về, thần sẽ nghiêm tra kẻ này."
"Hửm?"
Hoàng đế hơi nhíu mày, cảm thấy Quy Nguyên Thuật này thật sự không biết nhìn sắc mặt.
"Ngươi có biết, hiện nay trong đô thành có hàng vạn hào khách giang hồ tụ tập, đâu chỉ có người Đại Lý Tự ngươi, ngay cả người Hình bộ, Lễ bộ, Công bộ đều được điều đi duy trì trật tự, ngươi triệu người về... Quy Nguyên Thuật, ngươi nói cho trẫm biết, ngươi cảm thấy tên Tào Độ này quan trọng hơn Anh Hùng Đại Hội của trẫm sao?"
Quy Nguyên Thuật vội vàng cúi người: "Thần không dám, chỉ là thần thực sự không có người để dùng."
Hoàng đế hỏi: "Vậy ngươi nói cho trẫm biết, ngươi thấy điểm đáng ngờ của hắn ở đâu?"
Quy Nguyên Thuật nói: "Kẻ này ở cửa thành phát bạc cho người xem, dùng là bạc thỏi trong kho, điều này không nên..."
"Đủ rồi."
Hoàng đế phất tay. Nhà họ Tào ở Dự Châu có thế lực lớn thế nào, chẳng lẽ Hoàng đế lại không biết? Đừng nói là một tên công tử bột nhà họ Tào dùng bạc quan trong kho, Hoàng đế lười quan tâm, ngay cả khi hắn lấy bạc do nhà họ Tào tự đúc ra để phát tiền, Hoàng đế cũng lười quan tâm.
Bởi vì một người bình thường có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy sao? Người còn chưa tới đô thành đã để lộ ra một đống nhược điểm, thậm chí dám dùng bạc quan trong kho phát cho bách tính đứng xem ngay tại cổng đô thành... Nếu là thời kỳ Đại Sở hưng thịnh, chuyện này đủ để Hoàng đế hạ chỉ tra xét nhà họ Tào rồi.
Một kẻ ngu xuẩn như vậy mà lại còn có thể cúi lạy hướng về Đại Hưng Thành, ngươi nói tra hắn có ý nghĩa gì?
Hoàng đế hỏi Quy Nguyên Thuật: "Thủ hạ của ngươi còn bao nhiêu người có thể dùng?"
Quy Nguyên Thuật trả lời: "Bốn người."
Hoàng đế sững sờ một chút, thầm nghĩ đúng là hơi ít thật, một cái Đại Lý Tự lớn như vậy mà chỉ còn lại bốn năm người.
Hoàng đế nhìn ra ngoài cửa: "Huệ Xuân Thu."
Thống lĩnh Đại nội thị vệ Huệ Xuân Thu bước vào, cúi người: "Thần có mặt."
Hoàng đế nói: "Điều từ chỗ Đại nội thị vệ cho hắn sáu người, gộp thành mười người, để hắn dẫn đi phá án."
Quy Nguyên Thuật thầm nghĩ bệ hạ, ngài đuổi khéo thần như thế này có phải hơi quá qua loa không? Mười người...
Hoàng đế nói: "Nếu chỉ là chuyện dùng bạc quan, ngươi biết trẫm hiện tại không có thời gian để ý những chuyện này, nhưng ngươi với tư cách là Đại Lý Tự Khanh, cảm thấy hắn có thể tra, vậy thì đi tra đi, không có việc gì lớn thì đừng tới gặp trẫm nữa."
Hoàng đế nói xong những lời này, Quy Nguyên Thuật liền hiểu, bệ hạ đuổi hắn đi là vì thật sự không ưa hắn.
"Thần cảm thấy bốn người là đủ rồi."
Quy Nguyên Thuật nói: "Thần dẫn họ đi tra, không có vấn đề gì."
Hoàng đế gật đầu: "Vậy thì đi đi, có việc thì phái người tìm Huệ Xuân Thu, bảo hắn điều người hỗ trợ ngươi."
Quy Nguyên Thuật thầm nghĩ tìm hắn xin hỗ trợ? Điều sáu người tới, gộp thành mười người... còn chẳng bằng để người của chúng ta tự tra cho thoải mái.
Hắn bèn lấy hết can đảm, nhìn Hoàng đế nói: "Thần muốn xin một đạo chỉ, thần có chỉ, làm việc cũng dễ dàng hơn."
Hoàng đế thầm nghĩ tên này thật sự rất phiền phức... Hắn quay đầu nhìn lại, trên tường treo một thanh hoành đao, tiện tay gỡ xuống ném cho Quy Nguyên Thuật: "Mang theo bội đao của trẫm đi phá án, còn hữu dụng hơn thánh chỉ."
Quy Nguyên Thuật đón lấy hoành đao, cúi người dập đầu. Hắn không cảm thấy Hoàng đế qua loa như vậy là không tốt, dù sao tên Tào Độ đó so với Anh Hùng Đại Hội thì đúng là không đáng nhắc tới.
Hắn cũng biết Hoàng đế không ưa mình, nhưng hắn cũng chẳng quan tâm.
Ra khỏi Thế Nguyên Cung, bốn tên thủ hạ của hắn đang đợi bên ngoài. Còn cách một đoạn, hắn đã nghe thấy bốn kẻ đó đang thì thầm to nhỏ, hắn lén lại gần mới thấy bốn kẻ này đang đếm tiền, tên này nói nó cướp được ba thỏi bạc ở cửa thành, tên kia nói cướp được hai, còn có tên chỉ cướp được một.
Quy Nguyên Thuật lập tức không vui.
"Bốn người các ngươi, là Tự thừa chính lục phẩm của Đại Lý Tự, mà lại đi tranh cướp tiền bạc do tên công tử bột kia phát cùng với bách tính?"
Bốn kẻ kia nghe thấy tiếng đại nhân liền vội vàng cúi đầu.
Quy Nguyên Thuật nói: "Đặc biệt là ngươi, cái tên chỉ cướp được một thỏi kia, ngươi ngay cả bách tính cũng cướp không lại?"
Hắn thở dài một hơi thật mạnh, rồi như làm ảo thuật, hai tay từ trong ống tay áo thò ra, mỗi tay hai thỏi bạc lớn.
Hắn cười toe toét: "Ta cướp được bốn thỏi!"