Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 39
Có Anh Ở Bên, Buổi Tối Em Đừng Hòng Rảnh Rỗi (1)

❊ ❊ ❊

Quả nhiên, Ninh Tân thấy Tô Du chậm rãi đi làm xong, không lâu sau thằng nhóc thối Bình An đã chạy đến, tay còn cầm một sợi dây thừng vung vẩy chơi.

“Ninh Bình An.” Ninh Tân dựa vào tường gọi cậu bé, không bỏ qua vẻ mặt từ ngơ ngác chuyển sang mừng rỡ của con trai khi thấy anh, bế lấy cậu bé lao tới, vỗ vào mông nhỏ của cậu nói: “Tháng này bố về nhà ba lần mà hai lần con đã không có ở nhà là sao? Chê nhà mình không phải nhà lầu à?”

“Không phải đâu!” Bình An dựa vào vai bố, cười híp mắt hỏi: “Nhà bà ngoại con chật lắm, con không thích nhà lầu đâu. Bố mới về ạ?”

“Về từ tối qua rồi.” Ninh Tân bế cậu bé đi về phía nhà cũ, hỏi: “Không thích nhà lầu sao con lại ở nhà bà ngoại mấy ngày? Bà ngoại làm món gì ngon cho con ăn hả?”

Nói chuyện với bố ruột, Bình An có gì nói nấy, cậu bé chép miệng hai cái: “Chẳng có gì ngon cả, chỉ có bánh ổ, cháo ngô, bánh mì đen, bánh ổ dẹt, không ngon bằng đồ mẹ của Tiểu Viễn làm.”

“Cái gì mà mẹ Tiểu Viễn? Đó cũng là mẹ con, lần sau nói chuyện với bất cứ ai, phải nói là ‘mẹ con’, không được nói là mẹ Tiểu Viễn, mẹ Tiểu Viễn và mẹ Nhị Nha là cùng một kiểu gọi, cô ấy giặt giũ nấu cơm cho con, giữ nhà đợi con về, đối xử với con không khác gì Tiểu Viễn đâu.” Ninh Tân chính thức sửa cách xưng hô cho Bình An.

Bình An gật đầu đồng ý, rồi lại nói: “Vậy con chỉ nói ‘mẹ Tiểu Viễn’ trước mặt bà ngoại và các cậu thôi, nếu con nói là ‘mẹ con’, bà ngoại sẽ đánh miệng con.”

Ninh Tân nghĩ Bình An còn nhỏ, chưa có khả năng phán đoán, nên không ép buộc, dù sao chính anh cũng không thường xuyên ở nhà, không thể dạy con mọi chuyện nên làm thế nào. Con người của bà ngoại Bình An thế nào, anh cũng hiểu được, ngang ngược không chịu nói phải trái, hồi đó anh cưới mẹ Bình An về cơ bản là mua về làm vợ, nhưng may mà lúc đó còn có ông bố vợ sĩ diện, nên mẹ Bình An mới có chút của hồi môn. Sau này ông bố vợ và mẹ Bình An lần lượt qua đời, hai nhà cơ bản là cắt đứt quan hệ. Nhưng khi Bình An bốn tuổi, bà ngoại của cậu bé lại đột nhiên nhớ đến đứa cháu ngoại đáng thương không có mẹ này, một năm chỉ đến thăm vài lần.

Khi Bình An tròn năm tuổi, Ninh Tân đã nhờ anh rể cả của anh đổi sang công việc chạy xe vận tải, Bình An sống ở nhà nội, nhà cũ đông người, Ninh Tân sợ con trai bị khinh miệt, bị đói, nên trước mặt anh chị dâu, anh đã giao tiền và phiếu cho gia đình. Sau này không biết bà ngoại Bình An nghe tin từ đâu, lại muốn đón đứa cháu ngoại đáng thương không mẹ này về ở, tiền ăn của Bình An cũng rơi vào tay bà ngoại của cậu. Lúc đó anh mới bắt đầu chạy xe, vừa mệt vừa bận. Mỗi lần về thấy con trai vẫn khỏe khoắn, biết bà ngoại không đánh không bỏ đói cậu bé, thì anh cũng chiều ý của cậu bé, cứ luân phiên ở nhà ngoại nhà nội.

“Bố, xe đạp của anh cả có ở nhà không? Con dùng nửa ngày.” Khi Ninh Tân đến nhà cũ, bố mẹ anh đều ở nhà, nhưng Triệu Quế Hương thấy cậu con trai út này thì đổi sắc mặt, Ninh Tân cũng không thèm để ý đến mẹ.

Ninh Mãn Thương đẩy xe đạp ra, hỏi đứa con trai út: “Về lúc nào thế?”

“Tối qua.” Ninh Tân bảo Bình An ngồi trên ghi đông trước.

“Con định đi đâu đấy?” Ông cụ Ninh móc từ trong túi ra mấy hạt đậu phộng nhét vào tay cháu nội, hỏi đứa con út không có ý định ngồi lại nói chuyện này.

“Đi đón Tiểu Viễn. Thằng bé ở nhà dì cả được mấy ngày rồi, chắc là dì dượng cả không rảnh đưa thằng bé về.” Ninh Tân vừa nói vừa đẩy xe ra khỏi cửa, anh nghe thấy tiếng hừ lạnh mỉa mai của mẹ mình nhưng làm như không nghe thấy.

Anh đưa Bình An đến hợp tác xã cung tiêu mua một cân kẹo thỏ trắng, hai cân bánh hạch đào, mua thêm một gói đường đỏ, về trễ nên không còn thịt mỡ, anh cắt một miếng thịt nạc rộng hai ngón tay, sau khi trả tiền và phiếu, anh nắm lấy bốn năm viên kẹo đưa cho con trai, nói: “Nếu muốn ăn, đợi đón Tiểu Viễn về rồi bố đưa hai đứa đi mua tiếp.”

Ninh Tân đưa Bình An đi đón Tiểu Viễn mà không hỏi ý kiến của Bình An, khiến Bình An đang do dự không có cơ hội từ chối, ra khỏi trấn, chiếc xe đạp màu đen chạy trên con đường quê, Bình An hỏi bố mình có họ hàng ở dưới quê hay không.

Không có, hai người cậu của Bình An không ra gì lắm, nhưng ông ngoại của cậu là một thợ kỹ thuật lâu năm, nên mới được phân nhà lầu để ở, mẹ của Bình An và dì của cậu đều lấy công nhân có công việc ổn định, đều sống ở trong trấn.

“Có chứ, nơi chúng ta sắp đến không phải là nhà họ hàng sao? Dượng của Tiểu Viễn cũng là dượng của con, mẹ của thằng bé là mẹ con, dượng của thằng bé cũng là dượng con.” Anh nói với Bình An như vậy, hy vọng cậu tiếp xúc nhiều hơn với họ hàng bên này.

Không giống nhau, dượng của Tiểu Viễn không thích mình, điều này cậu không nói ra được nhưng trong lòng hiểu rõ, giống như bà nội và bà ngoại của cậu không thích Tiểu Viễn vậy. Cậu bé lòng đầy tò mò bước vào nhà của dượng Tiểu Viễn, liền thấy Tiểu Viễn và hai anh em họ đang ăn ngô non nướng, miệng dính đầy tro đen.

“Bố, bố về rồi ạ?” Tiểu Viễn dùng tay áo lau miệng hỏi một cách ngọng nghịu. Hai anh em họ của nó gọi một tiếng dượng út rồi chạy ra ngoài tìm bố mẹ chúng.

“Chơi đã chưa? Mẹ con bảo bố đến đón con về, cô ấy đang đi làm, không rảnh đến đón.”

“Con chơi đã rồi ạ, dượng còn bảo ngày mai đưa con về nhà mà.” Cậu nhóc giật hết quần áo phơi trên sào xuống, cái ná nhỏ anh họ tặng cho nhóc cũng nhét vào túi áo, vừa dọn xong thì dượng của nhóc trở về.

“Ninh Tân về lúc nào thế? Ở lại ăn cơm trưa đi, cậu cưới Tô Du được nửa năm rồi mà đây là lần thứ hai cậu đến đấy.” Lý Vệ Đông vừa vào cửa đã thấy Tiểu Viễn dọn đồ, vội vàng giữ khách.

“Tô Du còn ở nhà…”

“Cậu làm cơm trưa hả?” Lý Vệ Đông ngắt lời anh hỏi.

“Không phải em làm.” Ninh Tân đáp, hơi khó hiểu tại sao anh ấy đột nhiên hỏi chuyện này.

“Đúng rồi, cậu không làm cơm, mẹ Tiểu Viễn lại tự biết nấu, cậu không về em ấy cũng không bị đói, cậu về còn làm phiền tới em ấy. Cậu cứ yên tâm ở lại ăn bữa cơm rồi đi, nếu cậu nhất định phải về, thì cậu tự về đi, để hai đứa trẻ lại đây. Đây là lần đầu tiên Bình An đến nhà dượng của nó, không thể bạc đãi được.” Lý Vệ Đông tiện tay xách đống quần áo Tiểu Viễn vừa dọn vào nhà, lấy một con cá khô treo trên xà nhà bỏ vào nước ngâm.

Anh ấy mời mọc nhiệt tình như vậy, Ninh Tân cũng không từ chối nữa, lúc này chị cả Tô Du cũng về, hàn huyên vài câu rồi vào bếp nấu cơm. Thấy mấy đứa trẻ đều ở nhà, Ninh Tân chia đồ đã mua treo trên xe cho mấy đứa trẻ, bảo Tiểu Viễn mang thịt vào bếp.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »