Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6860 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 22
Mâu Thuẫn Giữa Lý Trí và Cảm Tính (2)

❊ ❊ ❊

Con người ta bọn họ không lo không xót, Tô Du cũng đành chịu, bị nói bóng gió một hồi, cô chỉ còn cách mặt lạnh quay về nhà mình, thời điểm mở cửa còn nghe thấy Đỗ Tiểu Quyên hỏi: “Cô ta nói gì với mày đấy?”

“Đồ thần kinh.” Tô Du thầm mắng một tiếng, chính mình là phụ nữ mà còn đối xử tệ bạc với con gái.

Hứa Viễn vẫn đang ngủ, Tô Du vào gọi nhóc dậy, trẻ con ngủ nhiều, không gọi thì có thể ngủ đến mặt trời lặn, đến tối lại không ngủ được.

Hứa Viễn bị gọi dậy còn đang ngơ ngác, ngồi trên ngưỡng cửa nhìn chằm chằm vào cổng, đến khi Tô Du cuốc đất một lúc nhóc mới tỉnh táo, chạy lại hỏi: “Mẹ, mẹ cuốc sân làm gì đấy?”

“Trồng rau.” Tô Du định mở một vườn rau nhỏ dọc theo chân tường, trồng một ít hành, tỏi, rắc ít hạt giống củ cải, cải thảo, mỗi bữa đỡ phải mua rau, cũng không thể cứ về nhà mẹ đẻ là mang rau về, kẻo chị dâu lại có ý kiến.

Đến hai giờ rưỡi, trong ngõ bắt đầu nhộn nhịp, Tô Du cũng đặt cuốc xuống chuẩn bị đi làm, trước khi đi cô dặn dò Hứa Viễn: “Ra ngoài nhớ khóa cửa, chìa khóa treo trên cổ đừng làm mất, không được xuống nước, tuyệt đối không được xuống nước, sông trong trấn sâu lắm, rơi xuống là không tìm thấy người đâu, con rơi xuống thì không gặp được mẹ nữa đấy.”

“Vâng.” Nhóc đồng ý, sau khi mẹ ra khỏi cửa, nhóc kéo cái cuốc đến tiếp tục đào đất, người còn chưa cao bằng cái cuốc, đứng lên nhảy tưng tưng trên cái cuốc, để cuốc cắm vào đất, dùng thân mình đè lên cán gỗ ấn xuống, hì hục làm đến nỗi tóc lại ướt đẫm mồ hôi mà vẫn tràn đầy tinh thần.

Tô Du tan ca trở về thì khoảnh đất đào dọc chân tường đã dài thêm một cánh tay so với lúc cô đi, cô đặt ổ bánh ngô mang từ căng tin về vào bếp, còn có hai củ khoai tây, đây đều là đồ cô thấy người khác lấy thì cô cũng lấy, dù sao cô không lấy cũng là làm lợi cho người khác, đều là công nhân làm việc, cô đâu có đần độn mà chịu thiệt.

Bữa tối nấu cháo ngô tấm, ổ bánh ngô cắt lát chiên giòn, xào khoai tây chua cay và cơm đậu đũa còn lại từ buổi trưa, cô gọi hai đứa trẻ đang đào đất ngoài sân: “Ăn cơm thôi, dọn bàn ghế ra.”

“Đây, cơm đậu đũa buổi trưa con chưa ăn, bên trong có thịt lát đấy.” Tô Du đưa cơm chiên cho Ninh Bình An, thấy cậu bé cười toe toét, cô nói với cậu: “Sau này dù con đi nhà bà nội hay nhà cô út, nhà bà ngoại ăn cơm, đều phải nói với mẹ một tiếng, nếu không nhà có làm đồ ăn ngon cũng sẽ không để dành cho con nữa.”

“Con bảo Hứa Viễn nói rồi mà.” Cậu cãi lại.

“Là mẹ nấu cơm cho con ăn hay Tiểu Viễn? Cái này gọi là tôn trọng có biết không? Nếu con không nói với mẹ một tiếng, sau này nếu nhà có hầm thịt hầm gà, mẹ cũng sẽ không nói với con, mẹ chỉ nói với Tiểu Viễn một tiếng, nó có nói với con hay không là tùy nó có muốn hay không.”

“Trừ phi mẹ đi ăn trộm, mẹ mới có thể hầm thịt hầm gà, nổ cũng không sợ phân bắn vào mặt.” Cậu bĩu môi khinh thường.

Tô Du nhai miếng bánh ngô tơi tả, khô khan nghẹn họng lại chẳng có mùi vị gì khác, giống như lời của Bình An, khiến người ta nghẹn lại không còn hứng thú. Cô trước đó thấy cậu cũng giúp đào đất mở vườn rau, còn nghĩ đứa trẻ này chỉ là tính cách ương bướng, nảy sinh chút ý định muốn dạy dỗ cậu, bây giờ bị cậu nói móc một câu, mọi suy nghĩ đều tan biến, mặc kệ cậu đi.

Sau đó Tô Du không để ý đến cậu nữa, nhưng cậu vẫn vô tư chạy ra chạy vào, rủ bọn trẻ trong ngõ vào sân chơi trốn tìm, Tô Du thở dài, trẻ con ở tuổi này bị chó ghét mèo chê, sức phá hoại lại lớn, cô cũng thấy bất lực vì không thể kiên nhẫn dạy dỗ chúng.

Nếu cô xuyên đến và tiếp nhận hai đứa bé sơ sinh, cần bế cần dỗ cần chăm sóc thì cũng chỉ là lao động chân tay, nhưng trẻ con một tuổi đang ở giai đoạn đáng yêu và dễ thương nhất, cô sẽ thiết lập tình cảm với bé, có lẽ là đánh thức bản năng làm mẹ, hẳn sẽ không như bây giờ, động một chút là muốn nuôi thả trẻ con.

Cô tự tìm lý do cho sự nản lòng tạm thời của mình, làm theo đề nghị của Hệ thống, đập vỡ những cục đất đã đào lên, rồi tưới nước, tro bếp trong lỗ nồi cũng rắc nửa giỏ, nói là để diệt côn trùng.

Hôm sau trời còn chưa sáng cô đã tỉnh giấc, mặc quần áo đầy mụn vá nhẹ nhàng đi ra khỏi nhà, đến khi trời gần sáng, cô cuối cùng cũng tìm thấy chợ đen trong truyền thuyết, nhưng hình như đã tan họp, cô vào xem thì không có nhiều người bán đồ.

Vội vàng mua hai cân dưa chuột không cần phiếu, đi ngang qua quán ăn quốc doanh thì mua thêm năm cái quẩy, về nhà đun ba bát nước sôi tùy tiện ăn qua loa một bữa, cô lười chạy đi cả buổi sáng rồi mà còn về làm cơm.

Trên đường đi làm, cô thầm hỏi trong lòng: “Cây Khắp Sườn Đồi, chủ nhân trước của cậu kiếm tiền bằng cách nào?”

“Tôi chỉ biết chữa bệnh cho cây, nếu cô hỏi tôi cây hay rau trồng xuống có sống hay chết thì tôi biết, nhưng kiếm tiền làm giàu, tư vấn tình cảm cá nhân tôi thật sự không biết.” Cây Khắp Sườn Đồi lặp lại với chủ nhân này, nó bị làm cho sợ rồi, nó có não đâu mà lại làm khó nó.

“Tôi chỉ muốn tham khảo thôi mà.” Tô Du giải thích.

“Cây di chuyển thì chết, người di chuyển thì sống. Tôi không phải là người, cô đừng hỏi tôi!” Nó tránh còn không kịp.

Thôi được rồi, cô tạm thời không trông mong gì vào cái hệ thống nhỏ này nữa, nơi trồng được cây ăn quả lại ở trấn khác, cô muốn mèo mù vớ phải chuột chết, mà chuột chết cũng chê cô.

Buổi trưa, cô vừa nấu cơm xong, cửa lớn đã bị đẩy ra, “Bình An, bà nội luộc trứng gà cho cháu rồi, còn nhỏ ba giọt dầu mè, thơm lắm, đi, về nhà bà nội ăn cơm.” Triệu Quế Hương đứng ngoài cổng gọi, không thèm nhìn hai người khác trong sân.

Tô Du biết bà ta muốn cô lập và gây khó chịu cho cô, ha, rảnh rỗi sinh nông nổi, còn tưởng đang đóng phim trạch đấu đấy à.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »