Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6860 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 26
Mách Tội (2)

❊ ❊ ❊

Cánh cửa nhanh chóng đóng lại, Tô Du bị người đàn ông ôm từ phía sau, thuận theo lực đẩy của anh mà tựa vào giường, cô tránh môi anh, sờ tóc anh và nheo mắt nhìn bóng đèn lờ mờ: “Anh mua bao cao su chưa?”

“Mua rồi.” Người đàn ông móc hai gói giấy vàng bằng lòng bàn tay từ túi quần ném lên giường, miệng tranh thủ lúc rảnh rỗi trả lời: “Chỉ mua được hai gói, tổng cộng bốn cái, bác sĩ bảo có thể giặt, dùng được một hai tháng.”

Tô Du nhặt gói giấy vàng nhăn nheo lên, còn chưa kịp xem đã bị người đàn ông đè xuống giường, cô bất mãn: “Gấp cái gì, đâu phải ăn bữa này là hết đâu.”

“Sáng mai anh phải đi rồi, em cứ chiều theo ý anh, để anh ăn no căng bụng đi.”

Nghe nói sáng mai phải đi, Tô Du đá chân đang quỳ giữa hai chân mình ra, khép chân lại và giữ tay người đàn ông: “Chờ chút, em có chuyện muốn nói với anh.”

“Chuyện gì thì để anh ăn xong rồi nói.”

“Chuyện của con trai anh, thằng bé bị đánh.” Tô Du đoán Bình An chưa nói với bố của cậu, quả nhiên lời cô vừa dứt, người đàn ông đang chống trên người cô ngồi dậy, lấy áo trên của cô lau mồ hôi trên cằm, hắng giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

“Hôm anh đi, mẹ anh gọi Bình An sang nhà bà ấy ăn cơm, bảo là chị hai anh về có cắt thịt, mấy ngày sau bà ấy cũng liên tục gọi, bà ấy không vào nhà cũng không nói chuyện với em, mỗi lần gọi Bình An xong là bà ấy đi. Trưa nay cũng vậy, bà ấy nói bên ngoài là bà ấy đã luộc trứng cho Bình An, mà chỉ nấu cho một mình thắng bé thôi, mấy anh em khác không có. Thế là Bình An chạy sang, nhưng thực ra không có quả trứng nào cả.”

Sau đó Tô Du kể lại chuyện Bình An đã nói với cô một cách chi tiết, đặc biệt nhấn mạnh việc đứa trẻ bị va chảy máu môi và bị ướt cả ống tay áo.

“Em biết mẹ anh không ưa em, muốn gây sự với em nhưng lại sợ bố em đến tìm bà ấy tính sổ, nên bà ấy muốn làm xấu danh tiếng của em, để hàng xóm xung quanh đều biết em là mẹ kế độc ác. Nhưng bà ấy lấy Bình An ra mà hạ đao thì không hay lắm, bốn người chúng ta là một gia đình, hai chúng ta lại không ly hôn, mẹ anh kích động để Bình An ghét bỏ và oán giận em, đối với em mà nói, chỉ là thêm một người không ưa em thôi. Nhưng Bình An thì khác, nó ghét em cũng sẽ ghét cả Tiểu Viễn, và càng oán trách anh không chịu ly hôn với em. Em thấy anh về nhà là ôm Bình An ngay, biết anh là một người bố yêu con, không người đàn ông nào lại không yêu con trai mình, em cũng không muốn vì lời người ngoài mà gây mâu thuẫn giữa hai bố con anh.”

Khi nói những lời này, Tô Du hạ giọng và làm cho giọng nói của mình trở nên dịu dàng, thể hiện rõ sự “vì nghĩ cho anh”, cô bị chính thái độ bạch liên hoa này của mình làm cho nổi da gà.

Ninh Tân xoa mặt, anh cảm thấy bực bội vì những hành động nhỏ nhặt của mẹ, không ở chung mà mẹ vẫn tìm cách gây chuyện, lửa thiêu đốt hừng hực lúc trước giờ đã tắt ngấm.

Tô Du thấy vẻ mặt anh như vậy liền thêm dầu vào lửa, cau mày nhìn anh và nói: “Còn chị hai anh nữa, em không biết chị ta có đánh con mình như thế không, nhưng nếu cái chum nước thấp hơn một chút, Bình An bị ướt không chỉ là ống tay áo đâu. Điều đáng ghét là chị ta còn mắng Bình An là có mẹ sinh không có mẹ dạy, đó là lời mà bác dâu nên nói sao? Em là mẹ kế mà còn không mắng một đứa trẻ mất mẹ như vậy, đây mới chỉ là những gì em biết, trước đây Bình An có bị họ ghét bỏ và bắt nạt như thế không thì em không rõ.”

“Ngày mai anh đi rồi không biết bao giờ mới về, em là mẹ kế ở trong nhà anh không có quyền lên tiếng, em sợ sau này lại xảy ra chuyện gì nữa. Em báo cho anh biết, anh xem có nên sang nhà mẹ anh nói vài câu không, để che chở cho đứa trẻ không còn mẹ này, để người ngoài làm việc gì cũng phải kiêng dè.” Tô Du nhìn sắc mặt anh và nói ra suy nghĩ của mình: “Nếu anh không quản, em càng không thể quản, cũng sẽ không quản nữa. Nếu Bình An bị đánh, bị mắng hoặc bị họ Ninh các anh cố ý dạy hư, em cũng không chịu trách nhiệm đâu.”

“Em ngủ trước đi, anh đưa Bình An sang nhà mẹ anh một chuyến.” Ninh Tân lập tức xuống giường xỏ giày, mở cửa sang phòng bên cạnh, chốc lát sau, Tô Du nghe thấy tiếng cửa chính mở rồi đóng lại.

Cô thở phào nhẹ nhõm, đẩy được gánh nặng trong lòng sang cho Ninh Tân, cô coi như đã hoàn thành nhiệm vụ, dù sao cô cũng không có ý định làm hại con riêng, nhưng hễ ai lấy Bình An ra để chọc tức cô, hừm, cô sẽ vừa “bạch liên” vừa “trà xanh” cùng lúc, không đối đầu trực diện với họ, mà đẩy người có sức sát thương thực sự ra giải quyết.

Ngâm nga một điệu nhạc không tên nghe được trên đài, Tô Du chậm rãi nằm trên giường, một chân buông thõng xuống giường đung đưa, nằm một lúc cô lại ngồi dậy, lật tấm ga giường lên tìm gói giấy vàng.

Bao cao su. Hai chiếc/gói. Đường kính 35 mm.

Lưu ý:

Sản phẩm này có 4 loại kích cỡ: lớn, trung bình, nhỏ và cực nhỏ, nên chọn loại phù hợp, không nên quá chật hoặc quá rộng. Tô Du liếc nhìn dòng chữ “Đường kính 35 mm” ở mặt trước, cô nghĩ Ninh Tân biết chữ nên chắc mua đúng kích cỡ của anh. Trước khi sử dụng nên bơm hơi để kiểm tra, nếu phát hiện rò rỉ thì không được sử dụng. ??? Đây là phải thổi nó lên như bong bóng rồi soi dưới bóng đèn để tìm lỗ à? Khi sử dụng, phải xả hết không khí trong túi chứa tình d*ch ở đỉnh, không được để không khí ở đầu kia.

Thứ này khá dày, tương đương với hai cái dùng trước đây chồng lên nhau, còn dùng được nhiều lần, Tô Du nhét hai gói giấy vàng xuống dưới gối, điều kiện sử dụng không tốt này không khiến cô bất mãn, ngược lại còn thấy mong chờ việc kiểm tra bơm hơi trước khi dùng.

Chậc chậc, người đàn ông mồ hôi nhỏ giọt dưới cằm, phải thổi lên dưới ánh đèn rồi mới đeo vào, thật là có tình thú, nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »