Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 47
Tới Tận Nhà Gây Sự (1)

❊ ❊ ❊

Năm ngày sau khi Tô Xương Quốc xuất viện, chị cả, chị hai và chị ba của Tô Du đã tới, theo cùng là chồng con, khiến căn tiểu viện của nhà họ Ninh chật kín người.

Đây là lần đầu tiên sau khi Tô Du xuyên tới gặp được chị hai và chị ba, rõ ràng, cuộc sống của chị ba vất vả hơn, mặt đầy phiền muộn, vừa thấy bố mình như vậy là chị ấy đã nhào tới khóc nức nở.

“Thôi nào thôi nào, bố lại chưa chết.” Ông Tô không chịu nổi cảnh con bé ba khóc lóc, lại hỏi: “Mấy đứa hẹn nhau đến à?”

Nói đến đây, Tô Mẫn tức giận, liếc xéo em gái: “Bố gặp chuyện lớn như vậy mà em cũng không báo một tiếng, nếu không phải hôm qua chị nghe người ta nói bố bị ngã nhập viện, chị cùng con bé hai bé ba vẫn còn chưa biết đâu.”

“Không phải lỗi của Tiểu Du, mấy hôm nay nó bận như chó rượt, chồng nó lại không có ở nhà, lấy đâu ra thời gian mà báo cho mấy đứa.” Ông Tô ngăn lời trách móc của con gái lớn. “Có mắng thì mắng thằng em của con ấy, cái thằng trời đánh đó lại làm ông chủ phủi tay.”

“Đúng là đáng mắng, óc nó bị phân chó làm cho mụ mị rồi, càng sống càng hồ đồ.” Tô Mẫn nói vậy, nhưng cũng chẳng còn lời gì để nói với em trai nữa, chị ấy là chị cả trong nhà, so với ba cô em gái khác, chị ấy ở nhà mẹ đẻ coi như còn có tiếng nói, kể từ khi Vinh Binh kết hôn, đã bị chị ấy mắng không dưới năm lần cũng có ba lượt, nhưng vô dụng, mắng một trăm câu cũng không bằng một lời gió thổi bên gối của vợ của anh ta.

Chị hai Tô Đào thấy trong chậu còn có quần áo chưa giặt, chị ấy lấy một viên gạch lót dưới mông ngồi xuống bắt đầu giặt đồ, hỏi Tô Du lấy nước ở đâu, bảo chồng mình đi gánh đầy chum nước.

Ba người con rể đều có mặt, lúc ăn cơm, ông Tô Xương Quốc nói với họ: “Đúng lúc mấy đứa đều tới, buổi chiều đưa bố về, tình trạng của bố giờ đã ổn định, không cần phải chạy tới bệnh viện nữa, có thể về rồi.” Ông chặn trước lý do Tô Du sẽ lấy việc đi viện để giữ ông lại.

Tô Mẫn nhìn chồng, thấy anh ấy không khó chịu, cười nói: “Bố, bố ở nhà em gái con năm ngày rồi, cũng nên sang nhà con ở năm ngày chứ, tiếng tốt không thể để một mình em gái con được, con cũng sắp cưới con dâu rồi, giờ là lúc cần tiếng tốt nhất.”

“Bố không đi, bố không cần mấy đứa hầu hạ, chỉ cần mấy đứa đưa bố về là được.” Tô Xương Quốc từ chối thẳng thừng, có con trai chứ đâu phải không có, đi làm phiền nhà con gái để con trai rảnh rỗi, người ngoài sẽ chê cười cho, ông cũng không phải loại người hút máu con gái để bao bọc con trai.

Chị hai Tô Đào và chị ba Tô Hà không nói gì, cả hai đều còn có bố mẹ chồng, chưa thể làm chủ gia đình, nếu đón bố về, ông còn phải chịu đựng sự giận dỗi và nhìn sắc mặt người khác, hơn nữa cuộc sống còn khó khăn, làm sao dưỡng thương cho tốt được.

“Hay là bố cứ ở nhà con đi, nhà con có điện, ban đêm đi vệ sinh tiện hơn, mẹ ở đây còn giúp con muối dưa, giúp con được việc lớn đó.” Tô Du khuyên ông cụ bướng bỉnh, cô cũng không yên tâm để hai ông bà về ở, nếu anh trai không giúp đỡ, việc trở người, giặt giũ, nấu nướng cho bố sẽ đổ hết lên vai bà cụ, người đã sáu bảy mươi tuổi rồi sao mà chịu nổi.

“Bố nói về là về.” Tô Xương Quốc không đi lại được, nói lại không ai nghe, ông bực bội vì bị trì hoãn, lớn giọng nói: “Bố biết mấy đứa đều hiếu thảo, nhưng ở quê mình không có chuyện có con trai mà lại để con gái nuôi bố mẹ, nếu bố thực sự muốn hưởng thụ mà luân phiên ở nhà mấy đứa, thì bố bị cười chê đã đành, Vinh Binh cũng bị người ta chỉ trích sau lưng, bố không thể mặc kệ nó với mấy đứa cháu trai cháu gái của bố được.”

Ông vỗ vỗ chân: “Bố phải dưỡng bệnh mấy tháng trời, đằng nào cũng phải về thôi, mấy đứa có rảnh thì về nhà thăm bố là được.”

Dư An Tú vừa nghe nói con trai mình sẽ bị người ta chỉ trích sau lưng, lập tức nói: “Ông già đã muốn về thì mấy đứa cứ đưa ông ấy về đi, ở nhà Tiểu Du mãi cũng không được.”

Bốn chị em Tô Du nhìn nhau, bất đắc dĩ cười cười, cũng không khuyên nữa, lúc rửa bát, Tô Đào nói: “Anh trai chúng ta đã thành ra cái bộ dạng quỷ quái này rồi, mà mẹ già vẫn coi anh ta như báu vật, bảo vệ ghê.”

“Em nói đúng, được mẹ bảo vệ từ nhỏ đến lớn, Vinh Binh lại không đắc tội gì với mẹ.” Tô Mẫn cũng trêu mẹ già bảo vệ con, từ trước đến nay chỉ có bố già mắng chửi Vinh Binh, hai bố con luôn bất hòa cả ngoài sáng trong tối, Vinh Binh có làm chuyện hồ đồ cũng không làm trước mặt mẹ, lại chỉ có một đứa con trai, mẹ bảo vệ từ nhỏ tới già quen thói.

“Ôi chao, hôm nay thật náo nhiệt nhỉ.” Triệu Quế Hương bước vội vào, nhìn thấy cảnh ông Tô ngồi trên ghế trông thảm thương, giả vờ quan tâm: “Ôi chao, ông sui, sao ông lại ngã thành ra thế này? Bác sĩ nói sao? Có khỏi được không?”

Nói rồi, bà ta liếc nhìn những người trong sân, tiếp tục: “Theo tôi thấy, đáng lẽ ông bà nội thằng Tiểu Ngũ nên xây nhà to hơn mới phải, ông xem hai căn phòng bé tí này, khách khứa đông một chút là vướng chân, lại không thể giữ khách, muốn qua đêm thì phải trải chiếu nằm đất, cực khổ quá.”

Tô Du không ưa cái thái độ như hát tuồng của bà ta, nhưng thấy bố mẹ bị mỉa mai đến mức không dám lên tiếng, các chị và anh rể của cô cũng thấy bối rối, cô lập tức cảm thấy mất mặt.

“Mẹ à, có phải mẹ đang ghen tị vì con chăm sóc bố con không? Mẹ yên tâm, sau này nếu mẹ mà ngã què hay liệt giường, chỉ cần con trai mẹ đồng ý đón mẹ về chăm sóc, con tuyệt đối không cản, mẹ không có giường ngủ, con thà về nhà mẹ đẻ ở chứ nhất quyết không để mẹ phải nằm đất.” Tô Du nói thẳng ra, không vòng vo với bà ta: “Mẹ, mẹ đến nhà con có việc gì không?”

Triệu Quế Hương tức đến mức mắt như muốn lòi ra, cô vậy mà dám nguyền rủa bà ta bị ngã què, liệt giường ư? Bà ta quay sang trách móc mẹ Tô Du: “Bà sui à, bà tận tai nghe thấy đó, con gái bà nguyền rủa tôi bị liệt giường, đây là con gái mà nhà bà dạy dỗ ra à? Bố nó còn là trưởng thôn đấy, con gái trưởng thôn mà lại là cái dạng này đẩy hả?”

“Mẹ, con là học theo mẹ đấy ạ, gả gà theo gà, gả chó theo chó, con gả vào nhà họ Ninh, những gì con nói và làm đều học từ mẹ chồng, con không còn nghe lời mẹ đẻ nữa đâu. Có bà mẹ chồng thích cười chê người khác thì mới có cô con dâu không biết ăn nói, con có lỡ lời gì thì xin mẹ rộng lòng tha thứ, con vẫn đang học, đợi con học được cách tát người khác thì con mới ra nghề được.”

“Tiểu Du, nói ít thôi.” Tô Mẫn kéo áo em gái, rồi nói với mẹ Ninh Tân: “Thím, hôm nay bọn con đến đón bố mẹ con về, thím yên tâm, bọn con không ở lại qua đêm đâu. Thím nói đúng, căn nhà này hơi nhỏ thật, nhưng cũng không đến nỗi, chưa làm bọn con vấp ngã, chẳng qua nhà nhỏ thì có thể đập đi xây lại, chứ lòng người mà đã xấu xa thì chỉ có nước đầu thai lại thôi.”

Chị ấy định giảng hòa, sao nói tới nói lui lại ra ý khác rồi? Tô Mẫn giải thích: “Ý con là, nhà cửa chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là người sống trong đó, người dễ tính thì nhìn nhà cửa cũng thấy thoải mái, người xấu tính thì ở nhà to cũng thấy bực bội.”

Nói xong vẫn thấy không ổn, cười cười tiếp lời: “Mẹ chồng con mất sớm quá, bà ấy là người biết ăn nói, con còn chưa học được năm phần bản lĩnh của bà ấy nữa.”

Tô Đào và Tô Hà cố nhịn cười, Tô Đào hỏi: “Bố, vậy bây giờ bọn con đi nhé? Đồ đạc cũng thu dọn xong rồi.”

“Đi.” Ông Tô Xương Quốc nằm úp sấp lên lưng con rể cả, cũng không nói chuyện với Triệu Quế Hương, khi đi ra khỏi cổng lớn, ông thấy trong hẻm có người thò đầu ra hóng chuyện, ông nói lớn: “Tiểu Du, dưới gối mẹ con có giấu ba mươi đồng tiền, là tiền bố nằm viện, nếu thiếu thì coi như là lòng hiếu thảo của con với bố, nếu thừa thì con cứ yên tâm giữ lấy, mấy ngày nay làm phiền con rồi.”

Mắt Tô Du hơi cay, ông cụ này sĩ diện nhất, mở miệng ngậm miệng đều nói có con trai mà ở nhà con gái sẽ bị người ta cười chê, nhưng có con trai mà không trông cậy được, ở đây năm ngày có ăn có uống lại còn bị đuổi ra khỏi cửa, lúc đến thì ba con gà mái, giờ đến cọng lông cũng không thấy, nhưng hai đứa cháu thì ăn bụng tròn căng.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »