Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 41
Bà Ngoại Của Bình An Nếm Trái Đắng (1)

❊ ❊ ❊

Lên đến tầng ba của khu tập thể cũ, bà ngoại Bình An xách một cái chậu rỗng bước vào, liền thấy bát đĩa ăn xong lúc nãy vẫn còn nằm bừa bộn trên bàn, “Đồ lười biếng.”

Bà ta thầm mắng một tiếng, đặt cái chậu xuống đất, rồi nhanh chóng đi thẳng vào phòng ngủ đối diện cửa chính, cũng không thèm gõ cửa, đẩy mạnh “Rầm” một tiếng, mở toang cửa, “Vợ thằng hai, sao mày còn chưa rửa bát trên bàn? Ra dọn dẹp ngay! Ngày nào có thời gian rảnh là mày lại chui vào phòng, người của mày chỉ toàn mỡ lười, mà tao có thấy mày ăn ít đi miếng nào đâu.”

“Mẹ ơi, con đi làm mệt lắm, ngày nào mẹ cũng ở nhà rảnh rỗi không làm gì, mẹ rửa giúp con luôn đi.” Vợ của Triệu Văn nằm ườn trên giường không chịu dậy, cô ta ỷ có chồng cũng đang nằm đó nên bà mẹ chồng không làm gì được mình.

“Tao không làm thì ai giặt cái đống đồ bẩn của mày? Quần áo cả nhà đều là tôi giặt! Cái đồ lười biếng, vừa lười vừa luộm thuộm! Tao không giặt q**n l*t cho, mày có thể để cả tháng không thay, giang chân ra là bốc mùi khó chịu rồi!” Bà ngoại Bình An càng mắng càng hăng, chỉ thiếu nước nói rằng cưới cô ta về là mộ tổ bị người ta tạt phân.

“Được rồi!” Triệu Văn hét lớn, chỉ vào mẹ mình mắng: “Mẹ không biết giữ thể diện thì con còn cần! Mẹ nói toàn mấy chuyện quỷ quái gì thế, còn sợ chuyện nhà mình chưa đủ cho người ngoài cười à?”

Phòng bên cạnh là vợ chồng anh cả, trên lầu dưới lầu đều là đồng nghiệp cùng nhà máy, cứ mỗi lần mẹ của anh ta mắng vợ là lại lôi chuyện q**n l*t ra nói, không biết đã bị bao nhiêu người cười chê anh ta rồi.

Những lần trước, bà Lưu bị con trai mắng là sẽ im miệng, nhưng lúc nãy, khi bà ta giặt đồ ở dưới nhà, có người hỏi con rể có gửi đồ gì cho bà ta không. Bà ta mới biết Ninh Tân đã về, còn mang nhiều đồ đi đón đứa con riêng của vợ sau, bà ta đang tức tối vì bị coi thường mà không có chỗ xả, nên lúc này đâu thể bỏ qua cho đứa lười biếng này.

“Bị cười chê là đáng đời! Ai bảo mày mắt mù cưới về cái đồ lười này! Bát không rửa, cơm không nấu, quần áo không ai giặt thì vắt lên ghế phơi hai ngày lại mặc, đợi tao chết rồi, hai vợ chồng mày còn thảm hại hơn mấy kẻ lang thang dưới quê!”

Triệu Văn bị mẹ chê bai không còn lời nào ra hồn, chỉ vào bà ta mắng một tiếng ‘lão bất tử’, rồi đá vào người cô vợ vẫn đang nằm yên trên giường: “Cút ra ngoài rửa bát cho tôi! Hồi đó tôi bị phân bôi vào tim, nên mới thổi tắt đèn dầu để tiết kiệm hai xu đấy!”

Vừa nhắc đến chuyện này, An Tiểu Thảo lại thấy chột dạ hụt hơi, lúc trước khi xem mắt cô ta đã nhờ chị họ đi thay, đến lúc cưới, cô ta lại tráo người dưới tấm khăn đỏ. Lúc đó chưa đến năm 1960, chưa có điện, mọi người dùng đèn dầu để thắp sáng, trong bóng tối, làm xong chuyện rồi, sáng dậy phát hiện người bị thay đổi cũng đành chịu, gạo đã nấu thành cơm. Hơn nữa cô ta còn khóc lóc đòi sống đòi chết, nên nhà họ Triệu đành nhắm mắt chấp nhận, nhưng cũng không qua lại gì với nhà mẹ đẻ cô ta nữa.

Bị mắng một trận tơi tả, An Tiểu Thảo rửa bát qua loa, nghe thấy tiếng động trên lầu dưới lầu, cô ta biết là mọi người chuẩn bị đi làm. “Đồ lão bất tử, mấy cái bát mà làm người ta không ngủ yên.” Cô lẩm bẩm chửi rủa, chùi tay vào quần áo, trợn trắng mắt chạy đến nhà máy bồn cầu.

Đúng là nực cười, sống trong khu tập thể của nhà máy thực phẩm, mà cả nhà chẳng có ai làm ở nhà máy thực phẩm, thế mà còn dám chê bai cô ta.

Bà ngoại Bình An đợi mọi người trong nhà đi hết, định về phòng nằm nghỉ một lát, trong nhà có bốn phòng ngủ, hai con trai mỗi người một phòng, mấy đứa cháu trai một phòng, bà ta ngủ chung phòng với hai cháu gái. Bà ta nằm trên giường gỗ, trằn trọc một hồi lâu vẫn không thể chịu nổi cơn bực tức, xỏ giày ra cửa, bà ta phải đến nhà họ Ninh xem thử, cái thằng Ninh Tân khốn nạn kia có phải bị con hồ ly tinh kia mê hoặc rồi không.

Đúng vậy, bà ta nghĩ rằng lần này Bình An ở nhà bà ta mấy ngày, nhưng Ninh Tân về mà không mang đồ đạc đến, chắc chắn là bị người vợ cưới sau kia cản lại rồi.

Lúc bà ta đến, Ninh Tân đang làm ná bắn cho con trai mình, bởi vì Tiểu Viễn đã có cái ná do anh họ tặng, nên cậu bé cũng muốn có một cái.

“Bình An nó ở nhà à? Cậu về lúc nào thế? Bảo sao thằng nhóc Bình An này đột nhiên biến đâu mất.” Bà Lưu đi thẳng vào, nhặt cục đất ném vào con chó đang sủa bà ta, rồi rất tự nhiên đi vào phòng chính khiêng một cái ghế ra ngồi.

“Mới về hai hôm trước, thím, sao tự dưng thím lại sang chơi vậy?” Ninh Tân đặt cái ná sắp thành hình xuống hỏi.

“Tôi sang xem Bình An có sao không, dạo trước nó đột nhiên sang nhà tôi ở mấy ngày, hỏi nó có bị bắt nạt không thì nó cũng không nói, giờ lại đột nhiên không sang nữa, tôi sợ nó bị đánh, trong lòng không yên, rảnh rỗi nên qua thăm một chút.” Bà Lưu vuốt ống tay áo, mắt đảo khắp các đồ vật trong nhà mà bà ta nhìn thấy, giọng điệu nghe có vẻ rất lo lắng.

“Không sao cả, Bình An và mẹ nó quan hệ rất tốt, mẹ nó cũng không phải người có ý xấu. Chuyện nó qua nhà thím ở là vì Tiểu Viễn đi thăm họ hàng, nó ở nhà không có bạn chơi thôi. Quần áo hàng ngày của nó đều là về nhà thay, rồi mẹ nó giặt cho. Nhìn thế này đâu giống bị bắt nạt nhỉ, thím? Thím đừng ngày nào cũng nghĩ linh tinh, nếu rảnh rỗi không có việc gì làm, thím dán vài cái hộp diêm còn có thể mua kẹo cho cháu ngoại ăn ngọt miệng.” Ninh Tân chỉ thiếu nước nói thẳng là đừng can thiệp vào chuyện nhà anh.

“Cái gì mà mẹ nó? Mẹ Bình An chỉ có một, là con gái Tiểu Nghi của tôi, con bé dù chết rồi, thì mẹ Bình An cũng không thể là người khác.” Bà Lưu không hài lòng với cách xưng hô và cả những lời anh nói, bà ta dặn dò Ninh Tân với giọng điệu đầy thâm ý: “Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, kẻ xấu sẽ không khắc chữ ‘xấu’ lên mặt mình. Hơn nữa, cậu lại không thường xuyên ở nhà, cô ta có làm gì xấu thì cậu cũng không biết, trẻ con thì hay quên lắm, ngủ một giấc là quên hết rồi.”

Bà ta nhìn sắc mặt Ninh Tân, thăm dò nói: “Hay là vẫn như trước đây? Mỗi lần cậu đi lái xe giao hàng thì để Bình An qua nhà tôi ở vài ngày? Tôi giúp cậu trông chừng?”

“Không cần đâu, tôi cưới Tô Du về là vì tôi tin tưởng cô ấy, hơn nữa Bình An còn có ông bà nội có bố lớn bố nhỏ, còn có cả cô, thím à, nhà thím cũng không ít con cháu đâu, sau này tôi sẽ dặn Bình An ít đến nhà thím làm phiền, nó sang nhà thím ở mấy ngày ngủ không ngon ăn không yên, còn bị gầy đi đấy.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »