Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6615 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 63
Quốc Khánh Vui Vẻ (1)

❊ ❊ ❊

Gần đến ngày tựu trường, Tô Du đưa hai đứa trẻ đi hợp tác xã cung tiêu mua vở và bút chì, “Hai đứa tự xem trước đi, mẹ đi xả vài thước vải.” Cô nói với hai đứa trẻ còn đang phân vân.

Đi ngang qua quầy hàng do Đỗ Tiểu Quyên phụ trách, Tô Du làm như không nhìn thấy chị ta, đưa phiếu vải cho người phụ nữ đang xả vải, “Đồng chí, cho tôi hai thước vải bông, một thước vải ka ki xanh lục.” Nói xong, cô lại hỏi: “Một thước vải có đủ làm hai cái túi xách nhỏ không? Tôi chưa làm bao giờ nên không rõ.”

“Chắc chắn đủ, ba cái cũng đủ.” Người phụ nữ cắt vải nói, chờ sau khi Tô Du đi, vì nể Đỗ Tiểu Quyên đang ở đó, bọn họ liếc nhau, cười tủm tỉm mà không nói gì.

Tô Du chưa từng làm việc may vá, hai cái túi xách tháo ra rồi may, may rồi lại tháo, còn phải lén bà cụ may, thức liền hai đêm mới may xong hai chiếc túi xách màu xanh bộ đội, cô thêu một ngôi sao năm cánh bằng chỉ đỏ, Tiểu Viễn và Bình An nhận được liền thích mê, hận không thể treo trước ngực, ngày đêm đều trông ngóng được đến trường.

“Con đã bao lâu rồi chưa chạm vào kim chỉ vậy?” Đợi Tiểu Viễn và Bình An chạy ra ngoài khoe túi xách xong, Dư An Tú bắt đầu nhíu mày chê bai, “Mũi kim to thế kia, nhét một túi cát vào đi học, chắc đến cổng trường là rơi mất một nửa.”

Tô Du biết ngay bà cụ sẽ tìm cách bới móc mà, đây đã là cái cô đã tháo ra may lại lần thứ ba, là cái ngay ngắn nhất rồi, “Trời nóng, quần áo thủng thì mát mẻ nhất, cũng để sách vở thoáng khí, kẻo bị say nắng.” Cô cứng miệng không chịu thừa nhận mình may xấu.

“Cứ nói hươu nói vượn, mẹ thấy là con nên đợi mùa đông rồi may thêm bông vào cho chúng đi.” Dư An Tú nói không lại được cái mặt dày của con gái, bà bóc vỏ tỏi khô, đem đi rửa sạch rồi phơi nắng, con gái út của bà nấu ăn ngon hơn bà, trồng rau cũng tốt hơn bà, mầm tỏi trong vườn nhà của bà mọc dày đặc, dùng làm gia vị cũng không hết, nên bà quyết định muối ăn kèm với cháo loãng.

Tô Du đưa hai đứa trẻ đi đăng ký nhập học, hai đứa làm mình làm mẩy được hai ngày, không biết nói với nhau những gì, giờ lại hòa thuận như trước, vui vẻ còn kề vai sát cánh đi cùng.

Ngày đầu tiên đi học, Tô Du nộp học phí cho giáo viên, đăng ký tên xong, quay đầu nhìn lại thì hai đứa nhóc đã biến mất, cô đợi ở ngoài cổng một lúc, thấy người đi làm trên đường đã đông lên, mà vẫn chưa thấy hai đứa đâu, nghĩ cũng không vội, cô không đợi nữa mà vội vã đi đến nhà máy đồ hộp.

Trưa về, cô lấy từ trong túi ra hai quả quýt, bóc vỏ, cẩn thận chia thành năm phần, đây là loại bị gọi là có ‘vết thương’, thực chất chỉ bị rách một vết nhỏ, được người bên hậu cần mang về “xử lý.”

“Chua lòm, bố không thích ăn, để Tiểu Viễn và Bình An ăn đi.” Tô Xương Quốc tỏ vẻ chê bai, đẩy quýt về phía hai đứa trẻ.

“Đừng nhường, hôm nay có, ngày mai cũng có, năm nay có, sau này cũng không thiếu, bố đừng tiếc xót chúng nó, bố tự ăn đi.” Tô Du là người ăn phần mình trước, với vẻ mặt nếu ông cụ không ăn thì cô sẽ ăn hết.

“Người lớn thế này rồi mà còn tham ăn.” Ông Tô đành chịu, hai đứa cháu ngoại cũng không cần phần của ông, ông đành phải tự ăn, chua chua ngọt ngọt, khá ngon miệng.

Ở nhà con gái út thoải mái hơn ở nhà, ông và bà vợ muốn nói gì, làm gì cũng không cần phải bận tâm đến sắc mặt của người khác, quan trọng nhất là con cái được dạy dỗ tốt, chứ nếu ở nhà, ông mà cắn một miếng khoai lang, miệng vừa động là đã có mấy đứa cháu bu lại xin ăn.

“Tiểu Viễn, Bình An, buổi sáng ở trường có thấy Nhị Nha không?” Tô Du hỏi.

“Có ạ, bọn con học cùng lớp.” Tiểu Viễn nói.

“Bạn ấy ngồi cuối cùng vì bạn ấy đến muộn nhất, chỗ ngồi đã bị chọn hết rồi.” Bình An cũng nói.

“Là con bé nhà bên cạnh phải không?” Bà cụ cũng tham gia câu chuyện, biết cô bé đó là do con gái mình cứu về, bà thỉnh thoảng cũng để ý, “Cô bé đó cũng được, sáng nay em trai nó đi học, nó đứng bên ngoài đòi học phí với mẹ nó, ở ngoài có hàng xóm láng giềng, nên tiền dễ đòi hơn, nhưng mẹ nó sắc mặt không tốt, bảo nó đi học thì đi học, nhưng việc nhà đừng quên làm.”

Nghe bà nói vậy, Tô Du cũng yên tâm, việc Nhị Nha biết linh hoạt là chuyện tốt, nếu cô bé vẫn im lặng không biết phản kháng, thì những người khác có giúp đỡ thế nào cũng chỉ là công cốc.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »