Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Cây Nuôi Con

Lượt đọc: 6893 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »
Chương 15
Quyết định (1)

❊ ❊ ❊

Lúc đó Tô Du đã không đưa ra câu trả lời chính xác, chỉ nói rằng để cô suy nghĩ thêm, rồi bảo hai ông bà lão đi ngủ trưa.

Tô Xương Quốc thấy cô không còn cứng miệng đòi ly hôn nữa thì cũng thở phào nhẹ nhõm, con bé này trông có vẻ trầm lặng nhưng trong lòng coi như vẫn có tính toán, ai ngờ khó khăn lắm mới lấy được một người đàn ông có điều kiện tốt, cũng là người tốt, mà cô lại để tâm vào những chuyện vụn vặt đòi phải ly hôn, cũng không nghĩ xem bây giờ những người ly hôn là loại người nào, huống chi cô là người đã hai lần gả lại có con, ly hôn rồi tái giá sẽ là lần thứ ba, danh tiếng này mà nói ra thì coi như nát bét.

Tô Du ngồi bên cạnh giường mát quạt cho nhóc con, cậu nhóc này lớn lên giống mẹ, nên không được bà nội yêu quý, miễn là bà ta chắc chắn cậu nhóc không đổi họ, vẫn là con trai của con trai bà ta thì bà ta cũng không bận tâm nữa. Nửa năm nay, người nhà họ Hứa bên kia không chủ động đến thăm nhóc, nên cô không thể tạm thời gửi nhóc về nhà họ Hứa, đứa trẻ không cha không mẹ sẽ như con chuột trong cống rãnh, ai cũng muốn đạp lên một cái.

Ngồi mệt, cô cũng nằm xuống giường mát, nhắm mắt suy nghĩ về những việc cô biết làm và có thể kiếm tiền, không có, sao lại không có gì? Cô tốt nghiệp chuyên ngành tài chính từ một trường đại học loại hai ở một thành phố loại hai, quê ở một thị trấn nhỏ. Sau khi tốt nghiệp, cô đã lăn lộn ở thành phố lớn hai năm, không vào được công ty lớn, làm bảo hiểm hai năm, sau đó thi chứng chỉ và chuyển việc, làm giao dịch viên ngân hàng ba năm, mua một căn nhà rộng bảy tám mươi mét vuông bằng cách vay tiền, quyết định không kết hôn thì càng phải kiếm tiền, cô lại chuyển sang công ty tín dụng, công ty là một công ty lớn, phúc lợi tốt, bảo hiểm đầy đủ, chỉ là áp lực lớn, một tuần bảy ngày, sáu ngày rưỡi đều phải làm thêm giờ, may mắn là tiền lương cũng không tồi.

Ngày qua ngày làm việc, cô phải đối phó với những người nợ tiền qua điện thoại, học cách nói chuyện và chiến thuật tâm lý, vừa mở mắt ra là công việc, cô đã không còn những kỹ năng nghề nghiệp thực tế. Với trình độ học vấn tốt nghiệp cấp hai của cô ở hiện tại, trong thời đại này, có thể vào làm ở căng tin đã là may mắn lắm rồi.

Nhà máy lớn nhất trong thị trấn là nhà máy thực phẩm đồ hộp trái cây, ngoài ra còn có nhà máy hũ sành, nhà máy hũ sành ban đầu sản xuất hũ sành, nhưng hũ tròn chôn dưới đất quá bền, một cái hũ sành có thể tiễn biệt hai thế hệ, thấy không kiếm được tiền, họ bắt đầu sản xuất hũ dưa cải muối và vò đựng đồ hộp trái cây, bây giờ dù đã đổi tên, nó vẫn được người dân thị trấn cũ gọi là Nhà máy Hũ Sành.

Kế toán, quản lý, kỹ thuật, Tô Du không biết cái nào cả, những vị trí ở các hợp tác xã cung tiêu bên ngoài càng không đến lượt cô, về nhà làm ruộng còn khó khăn hơn, bố Tô nói đúng, nếu cô ly hôn, cô còn không nuôi nổi bản thân mình.

Nhưng nếu lần này cô không ly hôn, cô buộc phải thay đổi tâm lý và chấp nhận tất cả những điều này, cuộc sống không phải là hí kịch, cô càng không phải là nhân vật chính trong tiểu thuyết, những người ở đây đều là những cá nhân sống độc lập, không cho phép cô liên tục thay đổi ý định.

Tiếng ho dữ dội từ căn phòng bên cạnh cắt ngang suy nghĩ của cô, theo sau là tiếng càu nhàu già nua, bà lão phàn nàn rằng ông lão ho sắp nổ phổi mà vẫn còn hút thuốc, đợi ông dậy bà sẽ đập cái tẩu thuốc của ông.

Sau đó là tiếng bước chân sột soạt, cửa phòng mở ra, có người đi ra, Tô Du mở mắt nhìn thấy bố cô đang cầm tẩu thuốc đi ra ngoài, trong sân có trồng một cây hồng, ông lão ngồi xổm dưới bóng cây, miệng nhả khói trắng, mỗi lần hít vào, má ông lại hóp vào, mặt đầy vẻ buồn bực.

Tiếng chuông gõ vang, đây là trưởng thôn nhắc nhở mọi người đi làm việc, anh trai chị dâu và bố cô, ba người đội mũ rơm đi ra ngoài, Hứa Viễn cùng hai người anh họ và một cô em họ chạy ra ngoài chơi, trong nhà chỉ còn lại Tô Du và mẹ cô.

Đời này của bà lão sinh nhiều con cái, còn sống được bốn cô con gái và một cậu con trai, những người phụ nữ cùng tuổi trong thôn thường có bốn năm sáu đứa con, nhưng so với những bà lão khác, cuộc sống của bà thoải mái hơn. Kết hôn với bố Tô Du chưa đầy hai năm, ông đã trở thành trưởng thôn, bà mang thai, sinh con, rồi lại mang thai, lại sinh con. Tô Xương Quốc là người có đầu óc và gan dạ, ông kiếm đủ tiền nuôi gia đình và cũng thương vợ, khi ông làm trưởng thôn, không bao giờ để vợ xuống đồng làm việc, bà chỉ ở nhà nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa.

Nhưng sau khi chị cả và chị hai của Tô Du trưởng thành, bà chỉ cần nấu ăn, quần áo có người giặt, sân có người quét, gà vịt có người cho ăn, đất tự trồng của gia đình cũng có người cày cấy.

“Con gái, đừng thấy bố con nói chuyện nặng lời, con cũng không được ly hôn. Từ xưa đến nay, làm dâu nhà nào mà dễ dàng? Nhà nào mà không có lúc cãi vã? Bố mẹ chồng của chị cả con thiên vị, bây giờ già rồi chẳng phải vẫn do con bé phải hầu hạ sao? Chị hai con sắp sinh rồi mà vẫn phải ra đồng trồng bông, mẹ chồng của chị ba con lấy đồ nhà con bé trợ cấp cho con trai út, con bé cãi nhau bao nhiêu lần rồi bây giờ chẳng phải vẫn sống tốt đó sao?”

Bà ngồi đối diện, lẩm bẩm: “Lúc này đây con mới cưới cũng chưa đầy một năm mà đã đòi ly hôn, sao lại có ý nghĩ này trong đầu thế? Những người chúng ta quen biết có ai ly hôn đâu? Con đã kết hôn lần thứ hai rồi, ly hôn rồi tái giá thì người ngoài sẽ nói con không phải người đứng đắn nữa, con còn có con trai cần cưới vợ, đến lúc đó danh tiếng của con như thế, cô gái nào dám làm con dâu của con?”

Bà lão nói có lý, nhưng những lời bà lải nhải khiến Tô Du tê dại cả da đầu, theo lời bà nói, làm một việc gì đó cũng phải tính đến ảnh hưởng đến ba thế hệ sau.

“Thôi, con không ly hôn nữa.” Câu nói này đến môi cô lại nuốt vào, cô biết ý định của mình đã lung lay, cân nhắc tổng thể, hiện tại không ly hôn là lựa chọn hợp lý nhất và tốt nhất.

Chạng vạng khi tan ca, mặt trời đã xuống núi, khác với thị trấn, trong thôn không có điện nên mọi người vẫn thắp đèn dầu hỏa, sau khi bố Tô về nhà, Tô Du dọn bàn ăn ra sân, dưới gầm bàn đốt ngải cứu, mỗi người một cái quạt hương bồ, nhưng muỗi đêm vẫn cứ đến hút máu.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278
Tiến »